Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 50



Lý Ngư toại nguyện lấy đuợc rượu cậu muốn. Nhiệm vụ của hệ thống hố cá thông thường chỉ có mỗi cái tiêu đề dọa người, một con cá như cậu cũng có thể hoàn thành, có thể thấy là cũng không quá khó. Phong hoa tuyết nguyệt có ý nghĩa là ăn chơi trách táng nên cũng chẳng cần nghĩ phức tạp gì, theo như cậu phỏng đoán thì chỉ cần chút rượu là được.

Lý Ngư nhớ tới vết thương trên tay bạo quân chỉ nhân vừa mới khép lại, mà người bị thương lại không thể uống quá nhiều rượu, Lý Ngư cũng không có ý định đi chuốc say đối phương. Cậu mở bình rượu Vương Hỉ cho mình ra, một vò rượu nhỏ hương thơm nức mũi chỉ được múc gần nửa chén, đổ vào một bình ngọc nhỏ sạch sẽ khác, rồi lại bỏ thêm rất nhiều bát trà lạnh vào cho tới lúc gần như không còn ngửi thấy mùi rượu. Như này thôi là có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ, vừa không uống say, lại càng không ảnh hưởng đến vết thương của Cảnh Vương.

Chắc trên đời này không có ai lại đi làm nhiệm vụ như cậu cả.

Lý Ngư đắc ý đóng rượu ngon lại. Nhưng sau khi chuẩn bị rượu ngon xong, lại có một vấn đề quan trọng phát sinh cho cậu.

Cậu phải làm thế nào thì Cảnh Vương mới uống hết chỗ rượu nhạt toẹt này đây?

Cảnh Vương là hoàng tử, phàm là những thứ cho vào miệng đều phải được nội thị dùng kim châm thử độc rồi còn phải làm trò trước mặt Cảnh Vương ăn thử một ít nên nếu như rượu bị cậu giở trò thì chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay khi được cậu rót ra từ chung trà hoặc chén rượu, chứ làm gì có chuyện để cho Cảnh vương tự uống thứ rượu này chứ vì nội thị chắc chắn sẽ không cho chủ nhân uống loại rượu như này.

Vậy cũng chỉ có thể để Cảnh Vương tự rót rượu cho bản thân, sau đó để cậu tự mình đến thử. Cảnh Vương có vẻ rất tin tưởng cậu, lúc bị thương còn ăn điểm tâm cậu đưa, Lý Ngư cảm thấy rất khả thi.

Nhưng cái này phải hóa thành dạng người để hoàn thành nhiệm vụ -- thật ra cái này cũng khá ổn vì hệ thống chưa bao giờ yêu cầu cậu nhất định là phải sử dụng hình cá hay hình người. Với cả một con cá thì không thể uống rượu, cho dù rượu đã được pha loãng cũng không đuợc, chỉ có dạng người mới tiện nhất.

Đầu tiên cậu mời Cảnh Vương đến, vì đệ tiện cho việc uống rượu, mượn cớ là......mời Cảnh Vương ăn cơm??

Lý Ngư chỉ tạm thời nghĩ ra được cái cớ này. Cậu cũng coi như đã “ở” phủ Cảnh Vương một thời gian, dù hình người hay hình cá đều nhận được không ít sự chăm sóc của hắn. Vì muốn báo đáp Cảnh Vương, mời Cảnh Vương ăn bữa cơm thì cũng khá là hợp lí.

Kết quả luẩn quẩn một vòng mấu chốt cuối cùng lại thành mời Cảnh Vương ăn cơm. Lý Ngư bỗng dưng nhớ tới một mục “Ăn no mặc ấm” của hệ thống hại cá lại cảm thấy may mắn, đây có phải ý là hiện tại cậu đã có thể nấu ăn rất ngon không?

Không bằng bây giờ đi nghiệm chứng một chút đi, Lý Ngư xoa tay hằm hè cảm nhận được Trù Thần bám vào người.

Cậu tính tính thấy thời gian duy trì hình người vẫn còn đủ, lần đầu xuống bếp cũng không cần phải làm món gì quá phức tạp, mấy món đơn giản thường ngày thôi đã rất tốt rồi......

Lý Ngư lắc mình đi vào nhà bếp vương phủ. Bình thường Cảnh Vương không hạn chế cậu nhưng Lý Ngư lại sợ thời gian biến thân của mình không đủ, rất ít khi đi dạo, thi thoảng ra ngoài mấy lần, nhiều người trong phủ đã nhận ra cậu. Trong đó phòng bếp thường hay nấu những món Lý Ngư thích, hạ nhân phòng ăn vừa thấy Lý Ngư thì cũng ngạc nhiên nhưng sau đó liền đổi thành nhiệt tình. Dù sao ai cũng biết hiện tại Cảnh Vương điện hạ coi trọng vị Lý công tử này đến mức nào.

Lý Ngư vốn không có ý quấy rầy bọn họ, sau khi chào hỏi xong thì để họ tiếp tục bận rộn chuyện của mình. Hứa đại nương trước kia từng giúp cậu cũng ở phòng bếp, Lý Ngư sợ không quen với quy củ chỗ này nên đã tự mình nhờ Hứa đại nương giúp cậu.

Vị Hứa đại nương này từng bị đánh vì Lý Ngư. Lúc đó Cảnh Vương và Lý Ngư còn chưa quen, Cảnh Vương coi cậu là trộm cá, Hứa đại nương cũng bị liên lụy vì điều đó. Lý Ngư vẫn luôn canh cánh trong lòng, sau khi có thể tự do hành động, cậu đã tự mình đi tìm Hứa đại nương xin lỗi bà.

Hứa đại nương biết chuyện trước kia đều là hiểu lầm, nghĩ cũng thoáng hẳn ra. Lúc đó đúng là bà đã vi phạm quy định trong phủ, bị phạt cũng không oan. Hứa đại nương chưa từng để bụng, cũng không trách oán Lý Ngư. Sau, chẳng rõ cớ đâu mà Cảnh Vương lại biết chuyện, còn tăng tiền thưởng hàng tháng coi như đền bù cho bà, Hứa đại cảm thấy đây hẳn là bà trong cái rủi có cái may.

Lúc này Lý Ngư có ý muốn tự mình nấu cho Cảnh vương, Hứa đại nương không nói không rằng liền trở thành trợ thủ sống. Lý Ngư chọn làm món dưa chuột xào trứng đơn giản nhất, dưa chuột và trứng là hai thứ phòng bếp nào cũng có, cũng ít có khả năng nấu hỏng. Hứa đại nương rất nhanh đã rửa sạch dưa chuột giúp cậu, trứng gà cũng đánh xong, bày hết các loại gia vị ra rồi báo với Lý Ngư. Thường hay nói quân tử xa nhà bếp, Lý công tử vốn là một người tính tình phóng khoáng, lại muốn đích thân xuống bếp, chắc hẳn là cậu cũng có chút bản lĩnh. Hứa đại nương cảm thấy bản thân sắp được mở mang tầm mắt một phen.

(1) Dưa chuột xào trứng:

Thực tế đúng là bà mở rộng tầm mắt thật, nhưng mà không phải là Lý công tử có khả năng mà là Lý công tử thật sự không phải là người giỏi nấu cơm. Hứa đại nương làm việc ở nhà bếp mấy năm nay, chưa từng gặp qua người mới nào mà tay chân vụng về như vậy cả. Chỉ đơn giản là xào dưa chuột với trứng thôi mà, chẳng lẽ còn có thể làm hỏng, nhưng Lý công tử lại có thể xào ra tai vạ cho cả phòng bếp.

Chưa đến nhà bếp còn cảm thấy bản thân là Trù Thần (thần bếp), sau khi chảo dầu nóng liền luốn cuống tay chân, Lý Ngư: "......"

Lý Ngư cũng tự thấy rất oan ức, đã biết hệ thống thích hố cá rồi mà cậu vì sao lại còn không nhớ lâu, cái gì mà vận may cẩm lý chứ, cậu một chút cũng không có cảm nhận đuợc. Cầm xẻng bếp thế quái nào mà cứ thấy sượng tay, không biết cậu làm khét trứng của Hứa đại nương lần thứ mấy rồi nữa. Trong phòng bếp đã hết trứng, gọi người đi mua cũng không kịp. Cuối cùng thì Lý Ngư đã nhận ra một bài học sau những kinh nghiệm đau đớn thê thảm: Có những kỹ năng, không thể dựa vào vận may là có được.

Nhưng đã nói là nấu thức ăn cho Cảnh Vương rồi, sâu đấy còn phải làm nhiệm vụ nữa. Lý Ngư bất đắc dĩ nghĩ, nếu không còn trứng, hay là làm đơn giản hơn, không làm dưa chuột xào trứng nữa, làm nộm dưa chuột thì sao?

Cái này hẳn cậu sẽ làm được.

Lý Ngư lấy sống dao, đặc biệt dũng cảm chặn lại quả dưa chuột mọng nước rồi đập xuống. , lúc này không lại làm lỗi, chỉ là dưa chuột đánh ra tới hình dạng khác biệt. Lần này không sai lầm gì nữa, chỉ là dưa chuột đã bị đập biến dạng. Lý Ngư vẩy mấy muỗng nước tương và dấm theo cảm giác, trộn mấy lần, rồi nhìn Hứa đại nương đang kinh hồn bạt vía.

Đầu bếp của vương phủ không ngừng thay đổi khẩu vị theo yêu cầu, đồ ăn làm xong cũng cần phải trang trí, cố gắng để vào được mắt của chủ nhân. Dưa chuột bị Lý công tử làm thành cái dạng như này, phỏng chừng khó mà lọt được vào mắt Điện hạ.

"Công tử, nếu không ngài...... Ngài làm canh -- canh cá thử đi?"

Hứa đại nương cẩn thận vừa nhìn sắc mặt Lý Ngư vừa đề nghị, bà thật lòng muốn giúp Lý Ngư. Trù nghệ của Lý công tử không quá tốt nên làm canh cá là tương đối phù hợp, cá thì có thể để bà sơ chế qua, Lý công tử chỉ cần bỏ vào trong nồi nấu là được. Điện hạ đã không uống canh cá lâu rồi, dù mùi vị không ngon lắm cũng không đến mức gây ra hậu quả lớn gì.

Hứa đại nương có ý tốt nhưng Lý Ngư đang sứt đầu mẻ trán bị hai chữ canh cá dọa sợ: "......"

Hu hu hu, ý này không tệ, nhưng một con cá như cậu thì sao có thể đem một con cá khá đi hầm canh chứ!

Lý Ngư khéo léo từ chối, đã nói là tự mình làm đồ ăn thì dù phải quỳ cũng phải làm cho xong.

Thời gian biến hình không còn nhiều lắm, còn phải làm nhiệm vụ, Lý Ngư chạy nhanh chóng nâng đĩa dưa chuột nhỏ cuối cùng cũng trộn xong lên, đi tìm bạo quân chủ nhân dâng vật quý.

Để lại Hứa đại nương, một mình đối mặt với cục diện rối rắm trong nhà bếp. Lý công tử bước ra khỏi bếp như nạn châu chấu vừa kết thúc, Hứa đại nương cũng chẳng biết nên nói gì.

Bên Cảnh Vương đã sớm nhận được tin từ chỗ Vương Hỉ, chạy tới tìm Tiểu Ngư, nhưng Tiểu Ngư lại không ở đấy, bình rượu Vương Hỉ đưa cho bé cá cũng bị giấu đi. Hình như là Cá Nhỏ không muốn uống với hắn.

Cảnh Vương: "......"

Bình rượu bị cá chép tinh giấu dưới gầm giường, bên trên có một cái chén, có chút ý bịt tai trộm chuông (2). Cảnh Vương thừa dịp cá không có trộm lấy đi. Rượu hoàn toàn không bị động tới, bên cạnh vò rượu cò có một bình chứa một lượng rượu rất loãng.

(2) Bịt tai trộm chuông : lừa mình dối người

Đây là cá muốn làm gì, Cảnh Vương không biết, còn phải đem chén với bình và vò rượu để lại chỗ cũ, miễn làm cá để ý.

Lý Ngư có thái độ khác thường không ở trong phòng. Cảnh Vương cho phép cậu đi lại trong phủ, nhưng một khi ra khỏi cửa là sẽ có người theo dõi mọi lúc, tránh khỏi việc cá gặp chuyện bất trắc bất cứ lúc nào.

Rất nhanh có thị vệ tới báo, Lý công tử ở nhà bếp, nói là nấu ăn cho Cảnh Vương.

Cảnh Vương mừng thầm, tuy rằng rượu không phần của hắn nhưng trong lòng bé cá vẫn có hắn. Vì sợ Cá Nhỏ gặp nguy hiểm tại phòng bếp, ví dụ như đột nhiên biến trở về dạng cá, Cảnh Vương lập tức liền chạy đến thiện phòng hỗ trợ. Lúc Lý Ngư đầu đầy mồ hôi chinh phục nồi niêu xoong chảo, Cảnh Vương chỉ cách một cánh cửa. Hạ nhân nô tài quỳ một chỗ, tất cả đều ở cùng hắn, lẳng lặng nhìn thiếu niên bận đông bận tây bên kia cánh cửa.

Con cá này vì hắn mà đến, cũng như vì hắn mà bận rộn.

Trong lòng Cảnh Vương gợn lên cơn sóng ôn nhu, không cách nào đè xuống được.

Lý Ngư ôm nộm dưa chuột, vội vàng chạy về nơi ở, ngoài ý muốn thấy Cảnh Vương ngồi trong phòng, nhìn qua có vẻ thảnh thơi không có chuyện gì ??

Lý Ngư mỉm cười nói: "Điện hạ, liệu ngài có thể...... Ta muốn ăn một bữa cơm cùng ngài."

Lý Ngư sợ Cảnh Vương nói lời từ chối, cậu không có nhiều thời gian, nếu như bị từ chối thì cũng chỉ có thể đợi đến dịp khác, dưa chuột được trộn rất tốt này cũng phải làm lại từ đầu.

Trong lòng cậu thấp thỏm bất an, nhưng Cảnh Vương không hề do dự gật đầu: Được.

Lý Ngư: "......"

"Điện hạ, ngài chờ một chút, sẽ xong ngay đây!"

Lý Ngư vui mừng khôn xiết, vội vàng đặt nộm dưa chuột xuống. Một bữa cơm của cậu thật ra chỉ có một món ăn thì hơi keo kiệt.

-- lúc này rượu mới có thể phát huy tác dụng.

Lý Ngư lấy bình rượu từ dưới gầm giường ra, không có ý tốt cười cười với Cảnh Vương.

“Điện hạ, chỉ ăn đồ ăn thì ít quá, vậy… kết hợp với chút rượu nha, rượu này rất loãng, không có vấn đề gì đâu!”

Hóa ra là rượu cũng là cho hắn, Cảnh Vương cũng cười, tỏ vẻ sao cũng được.

Lý Ngư chỏm chờ mỗi lúc này thôi. Cậu lấy hai chén rượu ra, chủ động rót đầy rượu đã được pha, lấy hết can đảm uống một ngụm.

Hắn đã vào chỗ, không ngoài dự đoán của cậu, Cảnh Vương nhất định sẽ uống rượu trước rồi mới ăn, đến lúc đó "phong hoa tuyết nguyệt" liền tính là xong!

Ánh mắt Lý Ngư sáng rực, nhìn theo ngón tay thon dài của Cảnh Vương đặt lên chén rượu, một lát sau lại bỏ ra, dùng đũa bạc gặp một miếng dưa chuột nhỏ mềm oặt.

...... Ăn thức ăn trước cũng được!

Lý Ngư ngồi chờ Cảnh Vương ăn một miếng dưa chuột.

Cảnh Vương: "............"

"Thế nào, điện hạ cảm thấy như thế nào?"

Lý Ngư khẩn trương hỏi. Thật ra ngoại trừ muốn làm nhiệm vụ, cậu cũng muốn rõ ràng cuối cùng dưa chuột mình làm nó có ngon không.

Cảnh Vương mặt không đổi, nuốt miếng dưa chuột nhỏ có mùi vị khiến người ta phẫn nộ xuống, rồi lại gắp miếng nữa.

Lý Ngư:!!!

Lý Ngư kích động nghĩ, lẽ nào hệ thống không hề hố cá, cậu, thật ra cậu là đầu bếp giới cẩm lý?!

Cảnh Vương ăn dưa chuột Cá Nhỏ làm xong, nâng chén rượu, khẽ nhấp một chút rượu đã bị cá pha loãng.

Lý Ngư nôn nóng chờ mong hệ thống nhắc nhở, nhưng mà thời gian thì cứ từng phút từng phút trôi qua, Cảnh Vương đã uống hết cả một chén rượu rồi vậy mà nhiệm vụ vẫn như cũ, không hề đổi mới tí nào.

Lý Ngư ý thức được, cậu giở trò khôn vặt -- hình như, hình như, là thất bại rồi.

Tại sao lại không được?

Lý Ngư buồn bực bĩu môi, vậy mà cũng không được. Ngay cả vậy cũng không được thì phải làm thế nào mới được cơ chứ.

Lý Ngư uể oải một chốc, nhận ra Cảnh Vương ngồi đối diện cậu uống rượu không có động tĩnh gì một lúc, vừa ngẩng đầu nhìn, lại thấy Cảnh Vương chống tay lên trán, nhắm hai mắt lại.

Lý Ngư:???

Không thể nào, rượu loãng như vậy mà bạo quân vẫn say, không phải người này còn uống được mấy chén rượu Thanh Mai à?

Nhưng mà nghe nói cái loại như tửu lượng này không được ổn định lắm, còn phụ thuộc vào tâm trạng và sức khỏe. Có thể Cảnh Vương không chịu được nồng độ này.

Say rượu như vậy dễ cảm lạnh, Lý Ngư rất tự giác chăm sóc Cảnh vương, chủ động tiến lên đem khoác tay Cảnh Vương lên bả vai mình, nang hắn lên.

Cậu muốn đỡ người lên giường nhỏ. Chỉ là Cảnh Vương cao hơn cậu không ít, nằm nhoài lên bả vai cậu, rất khó chống đỡ. Lý Ngư khó khăn mãi mới đẩy ngã người được, đắp chăn gấm lên, đang định lui ra, không ngờ ống tay áo lại bị níu lại --

Có lẽ là cậu đặt người xuống vô ý đè lên ống tay áo của hắn, hoặc có lẽ cậu bị vướng chân, nói chung là vì bất cẩn mà cậu bị kéo ngược trở lại.

Lý Ngư ngã cái bịch vào người Cảnh Vương, chớp chớp đôi mắt, hơi không hiểu ra làm sao.

Sau đó cậu thấy người dưới thân chầm rãi mở mắt ra.