Nghiệt Đồ! Đừng Nắm Lông Vi Sư!

Chương 29



Đáng tiếc, dù Cần Tuyền Phong tức giận thế nào cũng chỉ có thể cắn răng lấy bình ngọc đựng băng tằm huyễn tinh ra, ném vào ngực Lâm Sơ Vân.

" Bây giờ có thể chứ! " Cần Tuyền Phong nghiến răng nghiến lợi, trong lòng âm thầm quyết định, sau khi về nhất định phải tra thật kỹ một lần xem tên này là từ phong nào mà ra đây.

Lâm Sơ Vân vui vẻ đưa bình ngọc cho tiểu đồ đệ nhà mình, chờ hắn thu hồi xong mới gật đầu: " Ba người các ngươi phụ trách Hỏa Thụ Yêu "

Ngụ ý là, y muốn tự mình xử lý đám dây đằng kia.

Cần Tuyền Phong nhịn không được nhíu mày, hắn quả thật không nhìn thấu tu vi người trước mặt. Nhưng đệ tử có thể tiến vào đây mạnh nhất cũng chỉ tới Kim Đan sơ kỳ.

Tuy đám dây đằng kia đến bây giờ còn chưa xuất thủ nhưng không một ai dám hoài nghi thực lực của nó.

" Sư... Sư đệ " Phong Hề Hành cũng không yên tâm, nhanh chóng nắm chặt tay Lâm Sơ Vân lại.

Ánh sáng trong khí hải của Lâm Sơ Vân bây giờ đã rất thấp, linh lực còn tồn đọng cũng không tính là đầy đủ. Nếu đang đánh giữa chừng, linh lực của y đột nhiên hao hết...

Sắc mặt Phong Hề Hành âm trầm, ánh mắt tỏa ra ánh sáng lập lòe.

Lâm Sơ Vân cũng tự hiểu rõ tình hình. Nhưng y tin mình có thể giải quyết đám dây kia trước khi chuyện đó xảy ra, thấy hắn vẫn không yên tâm, nét mặt y liền trở nên nhu hòa, giơ tay xoa đầu Phong Hề Hành.

" Yên tâm, lòng ta hiểu rõ "

Phong Hề Hành đành phải buông tay, hắn thừa dịp những người khác không chú ý, nhét vội vào tay y một quả băng tinh.

Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc khiến y hơi ngẩn ra một lúc nhưng trong chốc lát đã hồi thần, thuận theo ý hắn nuốt băng tinh xuống. Lúc này sắc mặt Phong Hề Hành mới đẹp chút, cũng không chậm trễ thời gian nữa, nhanh chóng đi về phía Hỏa Thụ Yêu.

Lâm Sơ Vân lắc đầu, bật cười.

Những đệ tử bên kia dùng linh lực duy trì lớp hộ thuẫn dưới sự công kích liên tục của yêu thú đã có chút lung lay sắp đổ. Thấy thế Cần Tuyền Phong cũng muốn kéo dài thời gian thêm, xung phong triệu hồi Truy Phong Kiếm đánh lên.

Hỏa Thụ Yêu dính công kích hí một tiếng dài, cành cây ngay lập tức kích động, tỏa ra dày đặc hướng về phía Cần Tuyền Phong. Cần Tuyền Phong vội vàng lui về, mà ở phía sau, loan đao của Diễm Sa xoay một vòng, hiện lên tia sáng như ánh trăng, hung hăng bổ vào.

Cành cây vốn dĩ cứng cáp lại bị loan đao trực tiếp chặt đứt mấy nhánh liền.

Ares ( chủ nhà chỉ đăng trên Wattpad và Wp aresofbattle.wordpress.com)

Thừa dịp Thụ Yêu còn chưa kịp quấn lên, Cần Tuyền Phong quyết đoán chạy sang chỗ đám đệ tử, Diễm Sa cũng gắt gao theo sát phía sau.

Mắt Phong Hề Hành đảo qua Lâm Sơ Vân lần cuối liền hạ quyết tâm, bắt đầu ứng phó với yêu thú trước mắt. Hắn cần phải giải quyết con Thụ Yêu này thật nhanh mới có thể đi giúp Lâm Sơ Vân.

Chỉ là dù đè nén như thế nào thì tâm tình vẫn không nhịn được có chút nôn nóng, Phong Hề Hành sờ nhẹ lên nốt lệ chí bên khóe mắt. Nếu hắn sử dụng ma khí thì hoàn toàn có thể trực tiếp nuốt gọn hai con yêu thú này.

Nhưng mà... Nếu như vậy không chỉ làm ma khí bại lộ, hắn cũng không chắc có thể áp chế ma khí xuống lần nữa.

Không thể dùng.

Phong Hề Hành lạnh mặt, ngưng tụ vô số băng kiếm trên không trung, tay phải phất về trước, băng kiếm liền không ngừng rơi xuống ngăn chặn đường đi của Hỏa Thụ Yêu.

Thấy Hỏa Thụ Yêu đánh không lại tổ hợp liên thủ ba người, dây đằng vẫn luôn an tĩnh ở một bên liền muốn tới hỗ trợ nhưng lại bị Lâm Sơ Vân ngăn ở giữa đường.

Lâm Sơ Vân hít thật sâu, nắm chặt Thanh Mộc Kiếm trong tay.

Càng tới gần dây đằng, Lâm Sơ Vân càng ý thức được con Thụ Yêu này thực lực không đơn giản. Nếu nói Hỏa Thụ Yêu mang tới Hỏa thuộc tính chói lọi thì mấy sợi dây đằng này lại lặng yên không một tiếng động mang theo cảm giác rét lạnh cực độ.

Dây đằng cũng cảnh giác đánh giá Lâm Sơ Vân vài lần mới đột nhiên tách ra vài sợi, tốc độ của nó vậy mà còn muốn nhanh hơn nhánh cây kia vài phần, Lâm Sơ Vân vội vàng tránh đi, trở tay vung ra một đòn phản công.

Dây đằng so với nhánh cây trông thì mềm mại hơn, nhưng ngược lại không dễ chặt đứt, Thanh Mộc Kiếm lướt qua vài lần, không chỉ không chém được mà mũi kiếm còn bị cuốn lấy.

Lâm Sơ Vân híp mắt, nhanh chóng dùng linh lực bao lấy Thanh Mộc Kiếm. Chỉ trong chốc lát, dây đằng quấn lên trên giống như bị hấp thụ sinh lực, nhanh chóng trở nên khô khốc.

Hơn nữa bộ phân khô ráp kia còn theo phần dây tràn xuống, bất quá chỉ vừa được một đoạn, dây đằng Thụ Yêu liền quyết đoán vứt bỏ phần bị nhiễm.

Thành công. Trong lòng Lâm Sơ Vân nhẹ nhàng thở ra.

Đây là trong truyện gốc, một loại phép thuật nguyên chủ học được sau khi bế quan. Kỳ thật cũng không phải là phép thuật cao thâm gì, chỉ là một loại ứng dụng khác của Mộc linh căn mà thôi.

Thuộc tính của Mộc linh căn vốn là thúc đẩy vạn vật phát triển, nhưng nếu sử dụng ngược lại thì có thể hấp thu sinh mệnh của sinh vật khác. Đương nhiên loại hấp thu này cũng không phải là không có hạn chế, nhưng đối với Lâm Sơ Vân vốn đã là Nguyên Anh kỳ mà nói, đối phó với một con yêu thú Hóa Đan trung kỳ là vừa đủ.

Có biện pháp này, dây đằng cũng không dám hành động quá mức, nếu nó dám quấn lấy y thì y liền hấp thu sinh mệnh lực của nó. Thật ra Lâm Sơ Vân không có biện pháp đối phó triệt để với nó, dù sao y cũng không thể thật sự hấp thụ hết lực sinh mệnh được.

Một người một yêu cứ như vậy giằng co qua lại.

Ngược lại Hỏa Thụ Yêu bên kia bị ba người vây công đã có chút chịu không nổi. Những đệ tử Linh Phong khác cũng thừa cơ hội nhanh chóng chạy tới chỗ an toàn rồi mới bắt đầu dừng lại chữa thương cho nhau.

Mà ở một chỗ khác mọi người không chú ý, Bạch Lăng Hàm đã lén lút trở lại.

Bạch Lăng Hàm rốt cuộc vẫn luyến tiếc bảo vật kia, dù sao mỗi lần có cảm ứng như vậy thì đều không phải pháp bảo bình thường, ít nhất tính chất cũng phải tới linh phẩm.

Theo ý của hắn, nếu hắn đã cảm giác được thì phải thuộc về hắn.

Khi Bạch Lăng Hàm nhìn đến cảnh tượng phía trước thì mắt lại rực sáng lên. Hiện tại hai con yêu thú kia đang bận đối phó với bốn người khác, vừa lúc không ai để ý tới, hắn hoàn toàn có thể nhân cơ hội này trộm bảo vật đi.

Nghĩ như vậy, Bạch Lăng Hàm càng áp hơi thở xuống thấp hơn, lặng lẽ vòng qua tất cả, dựa theo cảm tính đi một đường tới hồ băng gần đó.. Tiên Hiệp Hay

Nhiệt độ xung quanh hồ băng này cực thấp nhưng linh lực lại có nồng độ rất cao. Chỉ là tới đây rồi, Bạch Lăng Hàm lại không cảm nhận được vị trí cụ thể của bảo vật.

Bạch Lăng Hàm đứng ở mép hồ, chần chờ một lát, cuối cùng cắn răng nhảy vào trong.

..............

Lâm Sơ Vân lại lần nữa đẩy lùi thêm một đợt công kích, linh kiếm trong tay khẽ run run.

Linh lực của y đã bắt đầu không đủ.

Quang điểm trong cơ thể đã trở về màu tối đen như trước, linh lực xung quanh hầu như đã bị hấp thu hết. Nếu không phải lúc nãy Phong Hề Hành đưa thêm cho y một quả băng tinh thì có khi bây giờ y đã lo bỏ của chạy lấy người rồi.

Đám dây đằng này sao lại kiên trì như vậy!

Lâm Sơ Vân đau đầu không thôi, y vốn dĩ muốn làm bọn nó biết khó mà lui là được. Dù sao nếu Hỏa Thụ Yêu bị đánh chết thì đám dây đằng này cũng tự động bỏ đi.

Sao bây giờ lại tình sâu nghĩ nặng thế này?

Chẳng lẻ trong truyện gốc, dây đằng Thụ Yêu không phải lười cứu Hỏa Thụ Yêu mà là trùng hợp không có nhà?

Lâm Sơ Vân hít sâu một hơi, đánh tan suy nghĩ miên man trong đầu. Bên Phong Hề Hành bây giờ đang là thời điểm mấu chốt, vô luận thế nào y cũng không thể thả cho đám dây đằng này chạy qua quấy rối.

Đang mãi suy nghĩ, Lâm Sơ Vân phát hiện yêu thú trước mặt có chút không đúng.

Hình như đột nhiên táo bạo hẳn lên, tất cả dây đằng đang không ngừng lay động như phát điên muốn lao ra ngoài. Lâm Sơ Vân nhanh chóng ấn Kiếm Quyết, vô số bóng kiếm hiện ra, lại lần nữa bức nó lui trở về.

Nhưng dây đằng chỉ bị đẩy lùi một chút, lại lần nữa tiếp tục muốn lao ra.

Lâm Sơ Vân không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng y không dám thả cho nó đi, đành cắn răng xuất thêm linh lực bức yêu thú lùi về.

Lần này, linh lực còn sót lại trong cơ thể đã hoàn toàn trống rỗng.

Lâm Sơ Vân nặng nhọc thở ra, Thanh Mộc Kiếm trong tay trở nên nặng nề hơn rất nhiều. Y có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trong cơ thể đang từ từ tăng lên, cảm giác này giống hệt như đêm mưa hôm ấy y bị cưỡng chế biến về hình mèo.

Cảnh tượng trước mắt lúc thì mơ hồ lúc thì rõ ràng, Lâm Sơ Vân thấy dây đằng lại đánh tới, y theo bản năng nâng Thanh Mộc Kiếm đánh lại, nhưng Thanh Mộc Kiếm vừa chạm vào nó thì nhiệt độ trong cơ thể liền bùng lên như muốn thổi bay chút lý trí cuối cùng còn sót lại của y.

Phong Hề Hành mạnh mẽ đâm băng kiếm vào yêu đan của Hoả Thụ Yêu, trong lòng lại đột nhiên có cảm giác hốt hoảng. Bây giờ hắn đến nhìn cũng không muốn phí thời gian trên người con Hỏa Thụ Yêu này, trực tiếp quay đầu chạy sang chỗ Lâm Sơ Vân.

Diễm Sa mệt mỏi nằm liệt trên đất, đến cái ngón tay cũng lười cử động. Cần Tuyền Phong thì tốt hơn một chút, thấy Phong Hề Hành đã đi hỗ trợ, hắn cũng ngại nghỉ ngơi thêm, chỉ đành phải chạy theo.

Tốc độ Phong Hề Hành ngày càng nhanh hơn, nhưng ngay khi hắn nhìn đến cảnh tượng trước mắt, đầu óc liền bị chấn động.

Lâm Sơ Vân không biết bị thứ gì đả thương, tựa hồ đã mất ý thức, rũ đầu bất động, bị dây đằng gắt gao quấn quanh người, chỉ còn tay phải gắt gao nắm chặt Thanh Mộc Kiếm còn lộ ra ngoài không khí.

Giây tiếp theo, đầu ngón tay trắng nõn cũng hoàn toàn tê liệt chìm vào trong.

Tâm trạng Phong Hề Hành nhanh chóng trầm xuống, lệ chí bên khoé mắt đỏ đậm như bị nét mực chấm lên. Trong một khắc đó, hắn thậm chí tính toán trực tiếp nhập ma, chỉ cần có thể nhanh chóng cứu Lâm Sơ Vân thì sao hắn cũng chịu được.

Bất quá hắn còn chưa kịp động thủ, Lâm Sơ Vân vốn bất động đột nhiên giật giật, y dù đang hốt hoảng nhưng vẫn nhớ rõ mình là đang cùng yêu thú đánh nhau, theo bản năng ấn Kiếm Quyết.

Nhưng ngay lúc này, y dùng ra không phải Thanh Mộc Kiếm mà ngược lại là một thanh hoả kiếm không biết từ chỗ nào chui ra.

Hoả kiếm kia sắc bén dị thường, chỉ trong giây lát đã đốt cháy toàn bộ nhánh cây quấn lên người y. Lâm Sơ Vân mất đi chống đỡ liền vô lực rơi từ giữa không trung xuống.

Phong Hề Hành nhanh chóng bước lên, tay đã dang sẵn để ôm Lâm Sơ Vân.

Sau đó, ngay giữa không trung, trong cơ thể Lâm Sơ Vân phát ra một tia sáng, chờ đến khi nằm trong tay Phong Hề Hành thì chỉ còn lại một con tiểu hắc miêu to bằng một bàn tay đang nhắm mắt an tĩnh ngủ.

Phong Hề Hành ngây người, đôi tay lại như tự có ý thức, thuần thục ôm tiểu hắc miêu vào ngực, còn thuận tiện mà cuốn cuốn cái đuôi nhỏ.

Đuôi nhỏ bất mãn đánh mu bàn tay hắn một cái cảnh cáo, không được quấy rầy y ngủ nhaaa!!!

Lại thuận tay chọc chọc tai mèo, tai mèo không cao hứng bộp bộp rũ xuống.

Lại xoa xoa thịt lót mềm mại, sau đó…

Móng vuốt sắc bén lập tức duỗi ra, bé mèo nhỏ dùng hành động thực tế để báo cho người nào đó, lại quấy rầy con mèo này ngủ là sẽ bị cào đóooo!

Sắc mặt Phong Hề Hành càng thêm nhu hoà, hắn thật cẩn thận cúi đầu, nhẹ nhàng cọ cọ trán mèo con trong tay.

Mèo của hắn.

“ Phong sư đệ? Vị sư đệ kia đâu? “ Cần Tuyền Phong đuổi tới nơi, mờ mịt nhìn đống hỗn độn xung quanh. Đám dây đằng kia không biết đã bỏ đi nơi nào, tên đệ tự lúc nãy hố hắn một cú cũng không thấy đâu.

“ Trong tay ngươi… Là cái gì? “