Ngang Tàng Cùng Anh

Chương 38: Ép Người Quá Đáng





Vẻ mặt Lý Tử Thất đầy sát khí nhìn anh.
Đôi mắt sáng ngời lóe lên sự lạnh lẽo, giống như một giây tiếp theo có thể nhảy dựng lên giết chết anh vậy.
Trần Hoa Vinh bình tĩnh nhìn cô, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ: “Bây giờ mới nói tới vấn đề mấu chốt.”
Anh nhếch môi, đoàn đầu bếp nữ đi ra.
Đầu bếp nữ nhìn Lý Tử Thất, giọng điệu điềm đạm nói: “Tiểu thư Lý Tử Thất, tiên sinh nhà chúng tôi cố ý dặn dò, nói cô ghét ăn mặn cho nên tôi dùng bí quyết gia truyền, dùng dược liệu biến đổi, dùng nước canh cho thêm rau chế biến thành canh...!cô không phát hiện sắc mặt của cô hồng hào hơn nhiều sao???”
“...” Lý Tử Thất nghẹn họng, trừng hai mắt nhìn anh giống như sinh vật lạ, không tin nổi trên người lại có loại người chi li đến như anh! Là ép người quá đáng a!
Trần Hoa Vinh lại nói: “Đương nhiên phí dược liệu chúng tôi không lấy nhiều của em.”
“...” Lý Tử Thất không giận dữ nổi.
Trần Hoa Vinh nói: “Ngày thứ hai là canh gà lão Tham hầm, cách làm cũng tương tự như vậy.”
“’Được rồi, không cần liệt kê hết.” Lý Tử Thất không kiên nhẫn vung tay: ‘Ba ngày 6 bữa ăn chính – 12 triệu, có hai bữa tôi không ăn còn lại 8 triệu đúng không???”
“Em biết tính toán như vậy tôi rất thưởng thức.”
Lý Tử Thất hung hăng trừng anh: “Vì sao bữa sáng lại 3000??? Thịt trâu nhà anh lấy từ mặt trăng xuống hả??? Dù có lấy từ mặt trăng xuống thì cũng không đắt đến mức đó chứ.”

Lý Tử Thất cảm giác được mình sắp điên rồi lại còn đi cò kè mặc cả với người khác.
Đôi mắt đen của Trần Hoa Vinh nhìn cô chằm chằm, giọng điệu bình tĩnh: “Em cũng nói đúng trọng tâm rồi đấy, trâu nhà tôi ăn cỏ đều là nước sạch tưới, dùng chất hữu cơ bón...”
“Được được rồi.” Lý Tử Thất cắt ngang lời anh: “Căn bản trâu nhà anh không cần ăn cỏ, trực tiếp dùng miệng thổi cũng lớn được.”
Anh cười rộ lên: “Tôi không thổi, mỗi ngày nó ăn 20-30 cân cỏ.”
“Ngừng.

Trây ăn cỏ bao nhiêu tôi không có hứng thú.”
Lúc này đầu bếp nữa lại cười nói: “Tiểu thư Lý Tử Thất, sữa bò bữa sáng có tổ yến, tiên sinh thu tiền như vậy là hợp lý.”
“....................!” Lý Tử Thất bạo nổ: “Bà đây không có tiền!!! ”
Trần Hoa Vinh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đầy trêu chọc: “Có thể trả bằng thịt.”
“Phi.’ Lý Tử Thất đứng lên: “bụp bụp bụp’ chạy lên lầu cầm thẻ ngân hàng xuống.
“Bịch.” Ném lên bàn ăn:” Tôi trả nè!”
Lúc này quản gia Trần đứng ra khỏi đội hình: “Tiểu thư Lý Tử Thất...!còn có quần áo.”

Lý Tử Thất sửng sốt, hơn nửa ngày mới phản ứng lại...!chiếc váy cổ chữ v màu trắng.

Tuy cô mới mặc một lần nhưng mặc rồi chính là mặc, thật sự phải trả tiền.
“Bao nhiêu???”
“Đó là thiết kế của nhà thiết kế Mai Lâm, là hàng tự định chế.”
Mai Lâm??? Nhà thiết kế nữ trang đẳng cấp thế giới!!! Chết chết chét....................!Khó trách giặt sạch quần áo của cô chỉ còn lại một bộ....................!thì ra là cái hố lừa đảo cực kì lớn!!!
“Tôi thuê một ngày, năm triệu đủ rồi chứ???”
Trần Hoa Vinh gật đầu, quản gia Trần đặt 1000 lên khay.
Lý Tử Thất vừa muốn duỗi tay cầm thì đột nhiên Trần Hoa Vinh nói: “Ngày đó em đến cục cảnh sát....................!”
“Được rồi.

Tiền xe đúng không??? Được thôi, 20 triệu đều là của anh.”
Lý Tử Thất đứng lên, chống tay lên mặt bàn nhìn anh chằm chằm, cười lạnh hỏi: “Tôi dẫm sàn nhà anh không thu phí chứ, ngồi ghế nhà anh không thu phí chứ???”
Anh nhún vai.
Lý Tử Thất vung tay, hầm hừ xoay người xông lên tầng..