Này Nhóc, Em Là Vợ Anh

Chương 27



_ thôi vào trong kia để bác luộc trứng gà lăn cho khỏi.

_ mẹ ơi,con còn chẳng có mà ăn mà mẹ lại cho hắn ta lăn mắt hả mẹ.

*BỐP*_ ăn mới chả nói -mẹ nó ký vào đầu nó cái rõ đau làm nó phải nhăn mặt,mẹ nó đi khỏi thì nó lườm hắn cái muốn rách cả mắt.

_ biết điều thì đừng có mà nói lung tung -nó gằn từng chữ.

_ em cất cái mắt đấy đi,ghê quá đấy.

_ không, nữa thầy ăn xong thì lượn hộ cái chứ đừng có mà lấy cớ này cớ nọ mà ở đây ăn chùa thêm bữa nữa biết chưa.

_ nhưng mà phải xem mẹ em có cho anh về không đã chứ hehe -hắn cười đểu.

20 phút sau.

_ hai đứa vào ăn cơm đi - mẹ nó gọi.

_ vâng ạ - nó trả lời rồi phóng cái vèo vào bếp luôn.

- --------

*nhoằm...nhoằm...nhoằm*

_ Như,lớn rồi mà ăn uống không có chút ý tứ nào hết,ăn từ từ thôi.

_ ệ o,o ói à (kệ con,con đói mà) - nó.

_ hihi em đúng thật là...có ai ăn chanh của em đâu chứ,từ từ thôi không là mắc nghẹn bây giờ - hắn nhìn nó ăn từ nãy đến giờ nên hắn đã ăn được miếng nào đâu,nhìn nó ăn mà cũng thấy buồn cười.

_ kệ em,thầy ăn nhanh lên rồi về đi,ở đây làm gì -nó lườm.

_ thôi ăn đi,không cãi nhau- mẹ nó giục. Và chỉ một lúc sau thôi trên bàn ăn chỉ còn mỗi bát đĩa,thức ăn thì nó ăn hết rồi còn đâu.