Mỵ Khuynh Thiên Hạ

Chương 84: Biến chuyển



Tô Vận Hàm ở trong phủ bồi tiếp hồ ly tinh của nàng nghiên cứu ma kính đại toàn thư ròng rã hai ngày hai đêm.

Đợi sáng sớm ngày thứ ba, hạ nhân trong phủ Từ Phong đưa tới một phần đại lễ. Phần này thật là thư tín do Từ Phong tự tay viết, chỉ là nội dung trong đó quá mức hậu trọng, mới bị Tô Vận Hàm xưng là đại lễ. Trong thư, Từ Phong biểu lộ với Tô Vận Hàm sự thực tình nghĩa huynh đệ hai người là không thể thay đổi, lại đề cập với nàng hắn yêu thê tử Tô Ngưng Nhi tha thiết. Về sau, Từ Phong chỉ dùng một câu liền để Vận Hàm hiểu rõ ý hắn nguyện ý tương trợ nàng thành tựu đại nghiệp. Câu kia rất đơn giản: Tô huynh, chỉ cần ngươi phân phó một tiếng, binh mã trong tay huynh đệ ta toàn bộ đều mặc ngươi sở dụng. .

||||| Truyện đề cử: Chàng Rể Quyền Thế |||||

"Linh Tiêu, Từ huynh đáp ứng tương trợ ta rồi." Cầm tín, trên mặt Tô Vận Hàm tràn ra ý cười không che giấu được. Nang tiện tay hãm Hồ Linh Tiêu vào ngực, bày thư tín ra cho nàng xem: "May mà có nàng, không phải vậy vẫn thật không biết phải làm sao để thuyết phục Từ huynh nữa!"

"Ngốc tử, người ta mệt mỏi quá đi!" Hồ Linh Tiêu đánh cái ngáp, đôi mắt nàng khép hờ, nhè nhẹ đẩy Tô Vận Hàm mở ra lười biếng nằm trên giường. Phảng phất thời khắc này chỉ có giường là nàng cần thôi, ngay cả ngốc tử nàng yêu nhất, cũng không sánh được giường ngủ ấm áp thoải mái này.

"Linh Tiêu sao uể oải vậy? Rõ ràng hai ngày nay cái gì chúng ta cũng không có làm." Tô Vận Hàm dán tay lên trán nàng, hoàn toàn quên Hồ Linh Tiêu vốn là hồ ly tinh, nào sẽ giống phàm nhân sinh bệnh vậy chứ? Chỉ là, nếu không phải sinh bệnh sao lại có vẻ uể oải như vậy? Hai ngày nay các nàng vẫn đang nghiên cứu ma kính đại toàn thư, chỉ là nghiên cứu này không phải nghiên cứu trên người đối phương, các nàng vẫn luôn chỉ thành thật nằm bò trên giường lật loạn hiệt tán gẫu chuyện khác mà thôi. Hiện giờ Hồ Linh Tiêu đột nhiên không khoẻ ỉu xìu như vậy, thực khiến Tô Vận Hàm rất lo lắng.

"Sao người ta biết được! Có lẽ mấy ngày trước hao phí quá nhiều tinh lực mới uể oải như vậy. Ngốc tử, ngươi ôm người ta ngủ có được không? Ngươi ta thật mệt thật mệt, ngươi ôm người ta ngủ mới thoải mái cơ!" Hồ Linh Tiêu lôi y tụ Tô Vận Hàm tát kiều nói, thời khắc này nàng lại như cái tiểu nữ sinh quấn người, dính lấy người yêu có thể cho nàng ỷ lại.

"Được được được, ta ôm nàng ngủ mà. Linh Tiêu, nàng thật không có chuyện gì chứ? Có cảm giác không thoải mái chỗ nào không?" Tô Vận Hàm nằm xuống ôm Hồ Linh Tiêu vào ngực, trong đầu nàng mọc nghi vấn, vì tiêu hao tinh lực quá nhiều mới có thể uể oải như vậy? Vậy soa không phải mấy ngày trước đây liền bắt đầu có phản ứng uể oải rồi chứ? Hồ Linh Tiêu như vậy, thật khiến nàng lo lắng không thôi.

"Có chỗ nào không thoải mái đâu? Chỉ là rất mệt thôi!" Hồ Linh Tiêu duỗi một ngón tay chặn môi Tô Vận Hàm, cuộn lại thành trạng thái anh nhi trong lòng nàng: "Không cho nói nữa! Bồi ngươi ta ngủ một giấc thật tốt đi mà!"

Có tiếng gõ cửa vang lên, thanh âm của gia đinh bên ngoài khiến cho Hồ Linh Tiêu đến nay tính khí tốt phải thiếu nhẫn nại mà nhíu mày. Thân thể uể oải mạc danh thêm vào bị tiếng gõ cửa cấp bách của gia đinh bên ngoài mang đến tâm phiền ý loạn khiến Hồ Linh Tiêu trong nháy mắt dã man lên. Mà loại dã man này để cho Tô Vận Hàm thành người chịu tội cuối. Nàng còn chưa kịp khom lưng mang hài vào, Hồ Linh Tiêu thẳng thừng vung lên một cước, đạp nàng nằm bò trên đất: "Thật là! Chán ghét chết được! Những hạ nhân kia đều vướng vận lúc người ta muốn nghỉ ngơi nhất!!!"

"Linh Tiêu..." Đột nhiên bị người yêu của mình đạp cho một cước, Tô Vận Hàm coi như có hoả cũng không thể phát. Nàng uỷ khuất đầy mặt đứng dậy nhìn Hồ linh Tiêu, một tay còn cầm hài muốn mang, tay kia thì lại xoa mông mình: "Hôm nay sao nàng..." Thô lỗ vậy. Đương nhiên, phần sau Tô Vận Hàm nghẹn trong bụng, bởi vì Hồ Linh Tiêu căn bản sẽ không nghe nàng nói, chỉ là xoay người đưa lưng về phía nàng, cũng không biết là tỉnh hay ngủ.

"Có chuyện gì?" Mở cửa, trên mặt Tô Vận Hàm che kín mây đen. Nàng không có biện pháp sinh khí với Hồ Linh Tiêu, cũng chỉ có thể đem tất cả oán khí thêm tới trên người gia đinh đến quấy rầy các nàng. Ngẩng đầu lên, nàng phát hiện gia đinh cũng không chỉ tới một mình, sau hắn còn theo một vị công công lạ mặt, cầm trong tay một quyển thánh chỉ: "Không biết công công đến đây có chuyện trọng yếu gì?"

"Ân khái." Nghe được câu hỏi của Tô Vận Hàm, công công lạ mặt thẳng lưng đi tới phía trước gia đinh, hắn mở thánh chỉ trong tay ra, lớn tiếng tuyên: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết! Đặc tuyên đại học sĩ Điện các Tô Vận Hàm tiến cung yết kiến! Tô đại học sĩ, vậy chúng ta liền thỉnh đi."

"Hoàng thượng tỉnh rồi?"

"Tự nhiên là tỉnh rồi. Nói ra, vẫn là Tô đại học sĩ ngài mặt mũi lớn, thánh thượng vừa tỉnh đã hạ chỉ muốn triệu kiến ngài tới! Đi thôi, chậm chút sợ là khiến thánh thượng bất mãn."

"Vậy thì, thỉnh công công chờ phút chốc, thứ cho ta vào phòng đổi thân y thường." Tô Vận Hàm lấy một tấm ngân phiếu từ trong y tụ ra đưa cho công công, sau khi được hắn gật đầu thì trở về phòng cùng đóng cửa phòng lại. Ngồi ở mép giường, Tô Vận Hàm cúi người khẽ ôm lấy Hồ Linh Tiêu, ôn nhu hôn xuống gò má nàng, nói: "Hoàng thượng tỉnh rồi, tuyên ta vào cung yết kiến. Ta đoán đại khái là những việc nàng làm kia có tác dụng, nói không chừng, thánh thượng thật coi ta thành thừa tự lưu lạc bên ngoài của hắn. Linh Tiêu, ta đây liền theo tiến cung đây, nàng nghỉ ngơi thật tốt."

"Ngốc tử..." Tô Vận Hàm đang định đứng dậy, tiếng Hồ Linh Tiêu biếng nhác tác kiều lập tức vang lên. Không đợi đối phương kịp phản ứng, liền biến thành bạch hồ nằm sấp trước ngực Tô Vận Hàm, một đôi mắt hồ ly hơi hơi nheo lại: "Ôm người ta đi, không có ngươi ôm người ta, thật không thoải mái đó."

"Linh Tiêu, ta... ta đây là phải vào cung gặp thánh mà. Nếu mang theo nàng, dù cho chỉ là một con bạch hồ, cũng là vạn phần bất kính đó." Tô Vận Hàm khó xử nói, nàng có hơi nghi hoặc, sao hồ ly tinh của nàng đột nhiên trở nên dính nàng như vậy chứ? Lại hiện ra nguyên hình cho mình ôm, ngay cả đại sự gặp thánh như vậy cũng không hiểu cố kỵ.

"Không muốn... Cùng lắm người ta ẩn thân hình, chỉ để ngươi thấy là được." Bạch hồ ở trong lòng ngực Tô Vận Hàm trở mình, hai chân trước bám vào y khâm nàng không buông, bộ dạng này như tiểu hài tử vì không chiếm được đường quả mà vô lại.

"Nhưng mà... "Dù nàng ẩn thân hình, ta vẫn cứ phải ôm nàng. Tô Vận Hàm đành chịu cúi đầu nhìn bạch hồ tựa như đang ngủ say trong lòng ngực, để nàng duy trì động ta ôm gì đó một đường tiến cung, đoán chừng đi được nửa đường cũng sẽ bị coi như phong tử.

"Ngốc tử, ngươi không yêu người ta gì..." Bạch hồ đánh cái ngáp, lại trở mình một cái.

"Ta không có, nàng biết rõ ta... Được rồi được rồi, nàng không cần ẩn thân hình, ta liền cứ vậy ôm nàng đi." Tô Vận Hàm thoả hiệp, nàng nhẹ nhàng vuốt ve da lông bạch hồ, một tay mở cửa đi ra ngoài. Đối diện với ánh mắt quái dị của công công tuyên chỉ, Tô Vận Hàm chọn trực tiếp nhất là không nhìn, nói: "Công công, vậy chúng ta tiến cung diện thánh đi, hoàng thượng vẫn đang chờ đó!"

"Phải phải phải, Tô Đại học sĩ nói đúng đó! Vậy chúng ta tiến cung đi, thánh thượng đặc ý an bài, mệnh chúng ta dùng kiệu nâng ngài tiến cung đó!" Công công đảo qua bạch hồ trong lòng Tô Vận Hàm, áp chế mạnh mẽ kinh ngạc ngụ trong lòng, thỉnh Tô Vận Hàm ngồi vào kiệu chuẩn bị đặc biệt, nâng lên nhắm hoàng cung mà chạy đi.