Mỵ Khuynh Thiên Hạ

Chương 76: Phiền ưu (1)



"Từ lão Đề đốc nói phải, nếu không soát được gì, tạp gia tự nhiên sẽ thỉnh thánh thượng cho Từ lão Đề độc một cái thuyết pháp mà." Lương công công chắp tay cười nói, hắn cũng không lưu tâm chuyện thuyết pháp hay không thuyết pháp kia. Chỉ cần soát ra những thứ nọ, dù cho Từ Trị Đồ ngươi có chín cái miệng cũng không nói rõ được, tới lúc đó không phải chuyện hoàng thượng cho hắn thuyết pháp, mà là cả nhà hắn sẽ bị đá vào thiên lao!!!

"Người tới, soát cho tạp gia, soát tỉ mỉ cẩn thận cho tạp gia!" Lương công công khoé mắt liếc Tô Vận Hàm đứng trước bàn thư mặt không biểu tình, vẫy tay để những thị vệ kia trắng trợn tra soát thư phòng. Còn hắn thì tự mình bước đi nhàn tản, có ý hoặc vô ý chạm tay lên thư trên thư giá, sau đó đi qua Từ Trị Đồ tới gần tương tử cũ nát đặt ở trong góc: "Yêu a, tương tử cũ vậy rồi Từ lão Đề đốc lại còn để nó ở đây, thực có chút quái dị." Nói xong, hắn đắc ý mở tương tử ra.

Chỉ là, lúc hắn phát hiện trong tương tử lại không có thứ như đã nghĩ, gương mặt lão kia thần tình biến hoá thực đặc sắc vô cùng, như một bài luyện đổi sắc mặt tinh tâm* Tứ Xuyên, lại như con công kê đấu bại trong đấu trường bị người hạ dược. Tóm lại, đáy mắt hắn xuất hiện nửa điểm không thể tin được, sau khi đợi những thị vệ kia soát không ra gì, cười hề đi tới trước mặt Từ Trị Đồ, hung tàn khoét mắt với Tô Vận Hàm, nói: "Từ lão Đề đốc, vừa nãy có nhiều mạo phạm, thỉnh xin đại nhân ngài địa lượng, chớ để trong lòng. Thánh thượng thường khen ngài làm người trung hậu, tận trung thủ chức, quả thực là đại thần mẫu mực trong triều!" Lương công công giơ ngón cái lên, ngữ khí nói chuyện chuyển ngược hoàn toàn so với lúc trước. Trong mắt phẫn hận không thôi, chết tiệt mà, không biết những đại nội thị vệ kia đã làm ăn kiểu gì thế không biết! Cư nhiên soát không ra những thứ đó!!!

[dày công chuẩn bị hay tập trước]

"Ha ha, Lương công công vỗ mông mã vầy có chút không phải lúc rồi! Nếu thánh thượng khen lão phu, lại phái người tới soát viện trạch của lão phu sao! Lương công công! Giờ đây viện trạch đã soát xong, thỉnh xin ngươi mau chóng mang theo người của ngươi đi ra! Lão phu còn muốn đi Hứa phủ hạ hỉ!!!" Từ Trị Đồ nặng nề quăng y tụ, ánh mắt lãnh khốc cùng cực. Ông đi tới cửa mở một cánh cửa theo ra, quát lên: "Lương công công, thỉnh đi cho! Đừng quên là, thánh thượng còn nợ lão phu một cái thuyết pháp!!!"

"Từ lão Đề đốc chớ khí, tạp gia cũng là phụng ý chỉ thánh thượng. Nếu Từ lão Đề đốc muốn đi Hứa phủ hạ hỉ, tạp gia đây liền không ở chỗ này cản trở, vậy liền đi, vậy liền đi." Lương công công cúi khọm lưng, một bộ dạng hoạn quan gian trá. Hắn thuỷ chung không sao hiểu được thứ đã bỏ rồi lại không cánh mà bay, rõ ràng năng lực làm việc của những đại nội thị vệ kia là hắn an tâm nhất. Vung vung tay với mấy tên thị vệ, Lương công công một bên vạch ra một kế hoạch khác trong lòng, một bên lộ ra một vệt ý cười âm hiểm với Tô Vận Hàm, dẫn người lui khỏi Từ phủ.

Sau khi Lương công công đi, Từ Trị Đồ hít một hơi thật sâu về ngồi lên ỷ, ông ngẩng đầu nhìn Tô Vận Hàm mặt đầy vẻ quan thiết (quan tâm + thân thiết), tự giễu nói: "Nhớ tới Từ Trị Đồ ta làm quan nhiều năm, lúc còn trẻ làm đại tướng không biết từng giết bao nhiêu tặc nhân phạm tới cho triều đình. Sau này là Cửu môn Đề đốc cao quý, ta cũng chưa từng tâm sinh tà niệm, vọng tưởng long vị cao cư. Hiện giờ ta rút khỏi vị trí Đề đốc này, thánh thượng lại không muốn ta thanh nhàn, nhất định phải gán tội danh cho Từ gia ta. Nếu không có ngươi cùng Linh Tiêu, một nhà lão phu chết thế nào cũng không biết được! Cũng may, vậy cũng còn may! Lão phu đã hết nhân tận nghĩa với thánh thượng rồi! Nghĩ tới, vẫn nên tìm Hứa lão tán gẫu thật nhiều, tán gẫu thật nhiều vào!!!"

"Nghĩa phụ chớ nên sinh khí, ta thấy đây không hẳn là ý tứ của thánh thượng, có lẽ đây là Lương công công ở sau lưng giở trò quỷ. Phải biết, thánh thượng nghe theo Lương công công, giữa bách quan ai cũng không tin, duy chi tin một mình Lương công công. Không vì vậy, Lương công công cũng không lớn mật càn quấy vậy đâu!" Tô Vận Hàm chính ngôn nói.

"Ngốc tử nói sai rồi!" Bên ngoài truyền đến thanh âm kiều mị tới mục xương của Hồ Linh Tiêu, chỉ thấy trên mặt nàng mang theo cười duyên đi vào thư phòng, tựa như tình nhân đã lâu không gặp vậy ôm Tô Vận Hàm vào lòng, nói: "Từ xưa tới nay, nào có quân chủ nghe theo hoạn quan?! Thiên hạ này là của quân chủ, không phải là của hoạn quan đâu!!! Huống chi, thánh thượng trầm trong nữ sắc đã lâu, đến nay chưa có... thừa tự."

"Linh Tiêu! Không được nói bậy trước mặt nghĩa phụ!" Tô Vận Hàm vươn ngón tay chặn trên môi Hồ Linh Tiêu, trái lại bị đầu lưỡi nàng thò ra ngậm ngón tay, kẹp mà lại phun ra ngoài, thẳng làm Tô Vận Hàm thẹn tới không có lỗ để chui vào. Nàng không hiểu Hồ Linh Tiêu vậy là sao. Cần phải nắm chuyện này nói với Minh Tắc đế, rõ ràng kẻ chủ mưu là tên Lương công công kia.

"Ai, không có gì đáng ngại đâu! Linh Tiêu nói cũng đúng, đến hiện tại thánh thượng cũng chưa có thừa tự." Từ Trị Đồ nheo mắt lại, đứng dậy nhìn thảo mộc ngoài viện tử, nói: "Đi thôi, chúng ta liền đi Hứa phủ hạ hỉ nào. Thuận tiện a, tìm Hứa lão tán gẫu thật nhiều!!!"

Ngày đại hỉ của thiên kim Hứa gia Hứa Như Ngọc, học sinh của Hứa Đức Trung lúc còn tại triều rất đông, sở dĩ người tới trước hạ hỉ ngoài người ngang với Tô Vận Hàm, cũng không thiếu quan viên chiếm vị trí tam phẩm trở lên. Trong Hứa phủ treo đăng kết hoa, trong viện tử bày đầy một bàn lại một bàn tửu tịch. Đợi Từ Trị Đồ cùng Tô Vận Hàm các nàng đi vào Hứa phủ, cơ hồ tất cả mọi người đưa mắt về phía một thân váy hồng – Hồ Linh Tiêu. Cũng may nàng sớm mang diện sa, bằng không dung nhan mị hoặc vô song như vậy nhất định sẽ mê đảo hết thảy tân khách ở đây.

"May là mang diện sa!" Tựa như không thích bọn họ nhìn Hồ Linh Tiêu như vậy, Tô Vận Hàm dùng sức nắm tay nàng, bá đạo trừng mắt về phía họ, trừng lại từng cái ánh mắt của những người kia, trược tiếp kéo nàng đi vào tiền sảnh, không nguyện cùng nàng ở chỗ này chịu đủ ánh mắt nung nấu.

"Ngốc tử! Ngươi nhìn ngươi ghen tuông kìa, có thể còn thuần hơn giấm siêu cũ ấy*!" Hồ Linh Tiêu cười lên hi hi, lúc quay qua thấy Lý hạo một thân tân lang hỉ phục thù tạc (~ chén chú chén anh) với tân khách, phát hiện bọn y tới rồi, Lý Hạo nhanh chóng nghênh đón: "Ta nói Tô huynh nha, các ngươi tới thật đủ muộn đó! Ta cùng Như Ngọc cũng đã hành lễ bái đường rồi!" Lý Hạo vẫy vẫy tay với hạ nhân, để họ bưng hai bôi tửu tới: "Nếu đã tới trễ, Tô huynh đệ phải uống tửu này, gọi như làm trừng phạt sơ qua."

[giấm để càng lâu chắc càng chua, mà để lâu cỡ nào cũng không chua bằng Vận Hàm]

"Được! Linh Tiêu nàng không thích uống tửu, phần này của nàng ta liền thay nàng cùng uống đi." Tô Vận Hàm cười nhìn về phía Hồ Linh Tiêu, cũng không phải Hồ Linh Tiêu không thích uống tửu, thực là nàng không hy vọng Hồ Linh Tiêu uống tửu, lúc này mới tự chủ trương uống tửu thay nàng. Ngửa đầu uống hết hai bôi tửu hạ nhân mang tới, nàng tìm kiếm thân ảnh Hứa Đức Trung bọn họ trong đám người: "Lão sư cùng nghĩa phụ đâu? Còn có Từ huynh đệ bọn họ đều ngồi chỗ nào rồi? Ta đều không thấy."

"Ha ha, bọn họ cũng không ở ngoài. Nhạc phụ cùng Từ lão Đề đốc giao tình thật sâu, ông cố ý xếp một bàn tửu tịch trong nội đường, sau khi chiêu đãi tân khách xong liền đi vào. Đi nào, ông nói sau khi đợi các ngươi lại đây muốn ta dẫn đường đó!" Lý Hạo rướn cổ lên đảo qua tân khách ăn uống không ngừng bên ngoài, mang theo bọn y đi vào nội đường, quả nhiên nhìn thấy đám người Từ Trị Đồ đang ngồi ở chỗ từng người đợi bọn y vào.

"Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế ra ngoài trước chiêu đãi khách nhân." Lý Hạo chắp tay với họ, lại rời nội đường tiếp tục ra ngoài cho tân khách kính tửu.

"Ai, Hứa lão tìm được nữ tể tốt nha! Chỉ là không biết sao đột nhiên để họ thành thân vậy chứ?" Người nên tới đều đã tới, Từ Trị Đồ cũng không câu nệ, bưng bôi tửu lên uống. Vốn trong lòng ông phẫn nhiên thất vọng, tự nhiên định uống say mèm, để trừ tâm sự.

"Ngồi đây đều là người mình, ta sẽ không giấu các ngươi. Nghe nói ngày gần đây Lương công công lại bắt đầu vì thánh thượng chiêu tuyển phi tử, hơn nữa tuyển đều là thiên kim nhà chúng vị quan viên. Ta không hy vọng Như Ngọc tiến cung, bị... Ai, lúc này mới sớm để Lý Hạo cùng Như Ngọc làm hôn sự. Ngược lại bọn họ có ý với nhau, hiện giờ tác thành cho bọn nó cũng không phải là không tốt." Hứa Đức Trung cười nói, tựa như nhìn ta Từ Trị Đồ có chuyện trong lòng, ý vị thâm trường vỗ vỗ vai ông: "Từ Đề đốc a, ta gọi xưng ô này thuận miệng, cứ gọi vậy đi. Hôn nay ngồi đây đều là người trong nhà, ngươi có tâm sự gì muốn nói, cứ nói đi! Không có chuyện gì."

"Ha ha." Từ Trị Đồ bưng bôi tửu lên lại uống cạn, đảo qua đám người ngồi tại chỗ, chính sắc nói: "Hiện giờ giữa người nắm quyền, thánh thượng chỉ tin hoạn quan không tin trung thần. Lão phu cảm thấy, là lúc đổi thiên rồi! Đến lúc rồi!!!"

"Nghĩa phụ!"

"Phụ thân!" Nghe lời này, mấy tiểu bối ở đó cũng biến sắc mặt. Nếu không có Hứa Đức Trung xua tay để họ không cần ngạc nhiên quá mức, Từ Phong đã sớm xông tới chặn miệng phụ thân hắn lại. Đây là đang nói gì nha! Lời này, đêu là ngôn luận có chút đại nghịch bất đạo a!!!

"Từ Đề đốc nha! Mấy câu này có thể nói ở đây, nếu là đổi nơi khác, thì vạn vạn lần không được nói." Hứa Đức Trung cười lên, tựa hồ đã sớm nghĩ tới Từ Trị Đồ sẽ nói những câu như vậy: "Hôm nay là ngày đại hỉ của Như Ngọc, lời sát phong cảnh chúng ta đừng nói nữa!! Vầy đi, tửu tịch qua đi, chúng ta đi thư phòng tán gẫu thật nhiều, miễn cho bọn tiểu bối này thêm áp lực. Nào, uống tửu! Đây chính là hỉ tửu của Lý Hạo cùng Như Ngọc, chúng ta phải uống!"

"Lão sư, nghĩa phụ... Các người..." Tô Vận Hàm nhíu mày, muốn nói gì lại bị Hồ Linh Tiêu bấm nhuyễn nhục bên hông, chỉ biết bưng bôi tửu lên cùng họ uống. Họ uống tửu, Hồ Linh Tiêu liền ngồi cạnh Tô Vận Hàm cùng chơi với hài tử. Hài tử kia hiện giờ đã khỏi nhăn nhăn nheo nheo ban đầu, sinh đặc biệt tinh trí thấu linh, khiến Hồ Linh Tiêu nhìn vô cùng yêu thích.

Lắc lắc cánh tay Tô Vận Hàm, Hồ Linh Tiêu chống cằm lên vai nàng, chớp mắt nhìn nàng: "Ngốc tử, chúng ta sinh hài tử có được không? Người ta cũng muốn hài tử khả ái như vậy, sinh được không? Đêm nay chúng ta liền sinh có được không?"

Phốc. Thanh âm tửu phun lên đồ ăn, nghe Hồ Linh Tiêu tát kiều, mấy người đồng loạt phun tửu chưa kịp nuốt xuống lên thức ăn, đồng thời cũng phốc đối diện người một mặt. Bọn họ nhịn ý cười nhìn về phía Tô Vận Hàm mặt đầy kinh ngạc, sau đó ôm bụng cười to lên, ngữ trọng tâm trường nói: "Vận Hàm a! Ngươi cùng Linh Tiêu cũng đại hôn lâu vậy rồi, là lúc muốn hài tử rồi! Ngươi xem, ngươi xem Linh Tiêu... Cho đi." Cũng để mấy trưởng bối bọn hắn cho Tô Vận Hàm muốn hài tử rồi!!!

"Ta?" Tô Vận Hàm mặt đầy biểu tượng 囧, chuyện này quả thực nào cùng nào nha! Nàng nghiêng người ôm Hồ Linh Tiêu vào lòng, nói nhỏ: "Hồ ly tinh! Thế nào nàng lại nói không phân trường hợp vậy! Lại nói, lại nói nàng và ta đều là nữ tử, sao có hài tử được!!!"

"Người ta mặc kệ đó! Ngươi cứ nhẫn tâm nhìn người ta suốt ngày hâm mộ nhà người khác có hài tử vậy sao? Ngốc tử, mỗ mỗ cho trong ma kính đại toàn thư không phải có phương pháp sinh tử sao? Đêm nay chúng ta liền thử thử xem có được không? Người ta muốn sinh hài tử cho ngươi!!!" Hồ Linh Tiêu cười lên giảo hoạt, lại nói: "Không phải ngươi muốn biết người ta giấu long bào cùng ngọc tỷ ở đâu sao? Nếu ngươi không theo người ta sinh, người ta sẽ không nói cho ngươi biết!!!"