Mười Năm Để Chó Ăn

Chương 20: Giúp tôi một tay



Không biết vì sao, khi nói về mối quan hệ giữa Trương Dịch Văn và Diêu Lương, rất nhiều người cho rằng Diêu Lương là người tỏ tình trước.

Trong chuyện này Diêu Lương thật sự rất oan.

Trên thực tế, Diêu Lương chẳng những không phải người bày tỏ trước mà anh còn từ chối Trương Dịch Văn.

Từ chối lời tỏ tình của Trương Dịch Văn có lẽ là điều cứng rắn nhất mà Diêu Lương từng làm với hắn, rốt cuộc nhiều lúc chỉ cần Trương Dịch Văn chau mày, dùng đôi mắt tràn ngập nước mắt đào hoa mà nhìn anh một cái, anh sẽ không cầm lòng được.

Nhưng cho dù vẻ mặt của Trương Dịch Văn có kinh ngạc và buồn bã thế nào, Diêu Lương vẫn cố chấp không đồng ý.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì anh sợ.

Diêu Lương sợ Trương Dịch Văn nhận ra sự chênh lệch giữa bọn họ, anh sợ Trương Dịch Văn chỉ cảm thấy mới mẻ với tình yêu đồng giới, nói trắng ra, Diêu Lương sợ Trương Dịch Văn vứt bỏ mình.

Vì vậy Diêu Lương phải chặt đứt khả năng bị bỏ rơi này.

Người ta nói tình yêu tuổi niên thiếu không có chỗ cho sự ngần ngại, nhưng lần duy nhất Diêu Lương không ngần ngại trong chuyện tình cảm này là đêm Trương Dịch Văn ngủ lại nhà anh. Diêu Lương nghĩ, nếu như khi ấy Trương Dịch Văn chịu tiết lộ tên bài hát đó, anh chắc chắn sẽ không do dự mà ở bên Trương Dịch Văn.

Đáng tiếc, Trương Dịch Văn lại dội gáo nước lạnh băng vào người Diêu Lương, khiến anh triệt để tỉnh táo lại.

Sáng hôm sau, cả hai vác hai cặp mắt gấu trúc bước ra khỏi phòng ngủ, rõ ràng hôm qua ngủ không ngon.

"Bọn trẻ các cháu sao cứ thích thức khuya vậy, hai đứa tự xem đi, khác gì gấu trúc đâu."

Bà cụ nhìn hai người tiều tụy, nhịn không được bắt đầu lải nhải. Trương Dịch Văn thấy thế liên tục khen bữa sáng bà cụ nấu, lúc này bà mới chịu thôi.

"Tiểu Văn rảnh rỗi nhớ ghé qua nhé, bà sẽ nấu đầu ngon cho cháu."

Bà cụ tiễn hai người ra cửa, nhắn nhủ Trương Dịch Văn đến chơi thường xuyên. Diêu Lương đứng một bên nhìn cảnh bà cháu tình cảm, trong lòng suy nghĩ không khéo bà nội có thể quên luôn đứa cháu ngoan này.

Cuối cùng vẫn là Diêu Lương nói muộn rồi, hai người mới ra khỏi nhà.

"Bà tôi nói nhiều như vậy, cậu không phiền chứ?"

Dù sao những gì bà cụ nói với Trương Dịch Văn hôm nay gần như đủ để nói chuyện với Diêu Lương trong ba ngày.

"Làm sao có thể, có người quan tâm và cằn nhằn thế cũng tốt mà."

Diêu Lương nhìn thấy sự cô đơn thoáng qua trên khuôn mặt Trương Dịch Văn, muốn an ủi hắn nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Nói mới nhớ, cậu không ngại việc tôi tới nhà cậu à?"

Diêu Lương cho rằng ý Trương Dịch Văn là việc hắn ngủ lại hôm có gây phiền phức gì không, vì vậy Diêu Lương mới đáp mình không phiền, nhưng Trương Dịch Văn đột nhiên nở một nụ cười vô lại và nói:

"Nghĩa là tôi có thể đến nhà cậu thường xuyên, đúng không? Diêu Diêu."

Trương Dịch Văn gọi Diêu Diêu đặc biệt nhẹ nhàng, hắn giảm tốc độ nói, phát âm rất tròn trịa.

Đột nhiên, Diêu Lương cảm thấy da đầu tê dại, cả người như sắp nổ tung, kinh ngạc nhìn Trương Dịch Văn.

"Khi nghe bà nói muốn tôi đến thăm thường xuyên, tôi hơi ngại vì sợ làm phiền cậu. Nhưng không ngờ rằng cậu thật sự không câu nệ gì, thật tốt quá."

Khuôn mặt Trương Dịch Văn không có nửa điểm xấu hổ.

"Tôi tưởng cậu muốn nói..."

"Tôi thường về nhà một mình. Mặc dù xung quanh có mấy người giúp việc, nhưng chẳng ai nói chuyện với tôi. Bố và chị gái tôi đều bận, rất lâu mới về nhà một lần. Tôi còn tưởng rằng mình không phải con ruột đó. "

Vài người giúp việc à, tại sao còn phô trương sự giàu có của mình chứ.

Diêu Lương không khỏi căm ghét những kẻ giàu có.

"Đương nhiên, nếu tôi hiểu lầm ý của cậu thì hãy nói cho tôi biết. Tôi cũng đã quen ở một mình, không sao cả."

Được rồi, tôi đồng ý còn không được sao.

Diêu Lương thầm nghĩ.

Mà thật ra Diêu Lương chẳng có lý do gì để không đồng ý. Hơn nữa Trương Dịch Văn còn bày ra vẻ mặt cún con bị người vứt bỏ nhìn Diêu Lương, làm sao anh chịu được cơ chứ.

Vì vậy, trừ lúc tan học hay đi vệ sinh, ba năm cấp ba của Diêu Lương và Trương Dịch Văn như gắn liền với nhau.

Vương Húc Thăng mỗi lần nhìn thấy đều chế giễu bọn họ còn nồng nhiệt hơn cả tình nhân, mỗi ngày ở bên nhau hai tư giờ cũng không thấy phiền.

Và thứ đáp lại anh chính là một cuốn sách mà Trương Dịch Văn tiện tay ném đi.

Đối với chuyện này, Diêu Lương cảm thấy hối hận không thôi.

Mối quan hệ hiện tại giữa anh và Trương Dịch Văn rất rối rắm, nói người yêu thì không hẳn, nói là anh em tốt, nhưng cả hai đều thích nhau, còn suýt hôn đối phương.

Không biết có phải là ảo giác của chính anh hay không, Diêu Lương luôn có cảm giác Trương Dịch Văn đang theo đuổi mình, chưa nói đến chuyện đụng chạm thân thể càng ngày càng nhiều, mà mỗi ngày Trương Dịch Văn đều mua đồ ăn sáng cho Diêu Lương, nói đùa trước mặt mọi người rằng Diêu Lương là của hắn. Trương Dịch Văn không biết vì sao còn muốn tặng ví tiền cho Diêu Lương, khiến Diêu Lương dùng một lần đã ngại chẳng dám cầm đến nữa.

Những hành động này đều khiến người ta miên man bất định, nhưng Trương Dịch Văn dường như đã sắp đặt sẵn đường đi, cũng không có thêm động thái gì nữa, Diêu Lương đành phải đè nén sự náo động trong lòng, giả vờ không có việc gì.

Trương Dịch Văn vẫn thường đến nhà Diêu Lương để học, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường, nhưng đôi lúc vẫn bị mấy suy nghĩ và hành động nhỏ phá vỡ.

"Giúp tôi một tay đi."

Khi Trương Dịch Văn thấp giọng bên tai Diêu Lương, Diêu Lương còn chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, trong đầu có đủ loại ý tưởng. Anh đang nghĩ hôm nay bà nội đi vắng, cơm trưa bên ngoài lại rất khó ăn, cuối cùng dừng lại ở việc tại sao Trương Dịch Văn lại nói như vậy.

Thật ra cũng không khó trả lời, Trương Dịch Văn vẫn đến nhà anh như thường lệ, sau đó hỏi mượn Diêu Lương máy tính để sử dụng, khi Diêu Lương đi vệ sinh xong thì nghe thấy tiếng rêи ɾỉ phát ra từ máy tính, anh còn đang nghĩ âm thanh này sao nghe rất quen tai, thì ra Trương Dịch Văn đã phát hiện ra vài thứ trong máy anh.

Trong máy tính của những thiếu niên mới lớn có mấy đoạn phim này cũng không có gì ngạc nhiên, giải quyết nhu cầu sinh lí mà thôi, nhưng cái Diêu Lương lưu có chút không giống người khác, toàn bộ đều là nam nam.

Đầu óc Diêu Lương ngay lập tức nổ tung, hơn mười gigabyte phim khai sáng tuổi trẻ chất lượng sắc nét đó lóe lên trong tâm trí Diêu Lương như một chiếc đèn kéo quân. Diêu Lương nhanh chóng bước đến bên Trương Dịch Văn và chộp lấy chiếc máy tính ngay lập tức.

Nhìn một cái, phát hiện là một đôi nam nữ, sau đó Diêu Lương mới nhớ rằng trước đây vì tò mò anh đã tải một hai bộ về xem, nếu vậy thì tình huống có hơi lúng túng.

Nói thật là hai nam sinh xem mấy phim giáo dục này cũng không việc gì, đỡ hơn là mười gigabyte gayporn. Diêu Lương phản ứng lớn như vậy cũng hơi kỳ lạ, vì vốn chẳng cần phải thấy ngượng ngùng hay thẹn thùng gì cả.

Diêu Lương vì mặt mũi của mình mà để máy tính trở lại bàn, thoải mái ngồi bên cạnh Trương Dịch Văn, hành động ngu ngốc để cứu lấy thể diện này đã khiến Diêu Lương nghiêm túc nghi ngờ liệu trán của mình có bị kẹp cửa hay không.

"Xin lỗi, tôi vô tình bật chúng thôi."

Trương Dịch Văn chân thành nói, Diêu Lương nhìn hắn, trên mặt Trương Dịch Văn rõ ràng có một chút xấu hổ, hắn còn đang mỉm cười.

"Không sao, coi như giao lưu một chút."

Nghe kìa, đây là tiếng người sao? Nói là giao lưu, giao lưu cảm giác sau mông à?

Diêu Lương thề rằng anh ấy chỉ muốn biểu đạt anh không để ý chút nào, thái độ cũng rất hào phóng, ai ngờ lời tới miệng đã lỗ mãng như vậy.

Diêu Lương hiện tại chỉ muốn tìm một con sông để nhảy xuống, xong hết mọi chuyện, giả vờ như không nghe thấy người bên cạnh kiềm chế tiếng cười, Trương Dịch Văn nhìn máy tính không chớp mắt, vẻ mặt nghiêm túc như đang học một bài toán khó.

Chuyện tiếp theo cũng rất rõ ràng, xem phim, hai người, bốn tay, giúp nhau giải quyết.

Nhưng thật ra chỉ có Trương Dịch Văn tự giải quyết, Diêu Lương giống như Liễu Hạ Huệ*, không có phản ứng gì.

Liễu Hạ Huệ là nhân vật sống ở nước Lỗ thời Xuân Thu Chiến Quốc, có khả năng chống lại cám dỗ sắc dục. Một hôm ông dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Lo người phụ nữ ấy bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởϊ áσ mình ra khoác lên người cô rồi ôm vào lòng mà chẳng có một chút tà tâm. Một lần khác, Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần nào. (Theo Wikipedia)

Vì vậy liền có màn này, Trương Dịch Văn thở hổn hển bên tai Diêu Lương, mà Diêu Lương như lạc vào cõi vũ trụ thần tiên.

"Không có gì không bình thường cả, chỉ là giúp nhau một chút mà thôi."

Diêu Lương chỉ cảm thấy người trước mặt nhất định là ác ma, còn là loại ác ma giỏi mê hoặc lòng người, không nỡ từ chối, đành phải làm theo lời hắn.

Chuyện này cũng không khó như trong tưởng tượng, đến khi Diêu Lương ngước mắt lên, nhìn thấy bộ dạng của Trương Dịch Văn còn rất thoải mái.

Nhìn thấy người trước mặt khẽ nhíu mày, đôi mắt đào hoa nhàn nhạt phấn hồng, đôi gò má lấm tấm phấn nhạt từ đuôi mắt, hắn cắn chặt môi dưới, thỉnh thoảng tràn ra âm thanh đè nén.

Thân thể Diêu Lương nóng lên, anh có thể cảm thấy máu toàn thân dồn về một chỗ, thiếu niên bên cạnh tựa đầu vào vai Diêu Lương, mùi thơm sảng khoái trên tóc hắn như giọt nước tràn ly. 

Bàn tay thiếu niên như con rắn độc mơn trớn trên người Diêu Lương, đoạn phim mãnh liệt trên máy tính đã kết thúc, màn hình tối đen, phản chiếu hình bóng hai người họ.

Hormone tuổi trẻ tràn ngập trong phòng, khiến người ta mê đắm.