Mũi Đao Liếm Mật

Chương 15: Chương 15




Lục Trường Đình cứ tưởng không khí bữa cơm này sẽ khá thoải mái, nhưng hắn lầm rồi.
Rõ ràng hắn mới là khách, nhưng lúc ngồi vào bàn cơm, hình như Thẩm Lệ còn câu nệ hơn cả hắn.

Y chẳng nói chẳng rằng, chỉ im lặng ăn cơm, thi thoảng cũng cười ứng lời, lịch sự không chỗ chê, nhưng cực kỳ khách sáo.
Cơm nước xong, Thẩm Lệ chủ động thu dọn bát đũa, tót vào phòng bếp.

Tuy lý do này rất chính đáng, nhưng Lục Trường Đình cảm thấy y đang trốn, vì sự thực là Thẩm Lệ cứ giữ khoảng cách chừng mực với hẳn mãi.
Trình Chiêu bê đồ ăn cất vào tủ lạnh xong, nhìn Thẩm Lệ bắt đầu mở nước chuẩn bị rửa bát, bà thấy chán hẳn vì dạy đến thế mà chẳng nên cơm, cháo gì, nhéo mặt ông con trai: “Anh trốn vào đây làm gì, đi ra ngoài tiếp khách, tôi rửa bát cho.”
Thẩm Lệ bóp chút nước rửa bát vào bồn nước, quen tay lấy giẻ rửa bát chà miệng bát: “Tưởng phu nhân đây trước giờ kêu không thích rửa bát, bảo dính hết cả dầu lên quần áo, lại còn vừa trơn vừa mỡ, sờ vào là thấy ghê tay.”
“Quý bà còn tranh với con làm gì.”
Trình Chiêu vừa tăng xông vừa thấy buồn cười: “Được thôi, thế anh cứ trốn đi, giỏi thì trốn đến khi Lục Trường Đình về rồi hẵng ra.”
Thẩm Lệ cúi đầu, rửa bát rất chi là nghiêm túc.

Y mở vòi xả nước rửa bát, bỗng hỏi: “Nhà còn chocolate không mẹ?”
“Trên bàn trà đấy.” Trình Chiêu kéo cửa tủ bếp trên cao ra, “Mẹ lấy ra tất, hết rồi.”
Thẩm Lệ xếp bát đũa đã rửa sạch xong vào tủ kính, tiếng bát sứ úp vào nhau lanh lảnh: “Trà chanh mật ong thì sao ạ?”
“Còn ba lọ.” Trình Chiêu hỏi, “Bên quán dùng hết rồi à?”
“Chưa ạ.” Thẩm Lệ lau tay, lấy hết mấy lọ trà chanh mật ong xuống, giải thích với mẹ, “Anh ấy thích uống.”
Trình Chiêu hơi nhướn đôi mày thanh tú: “Mẹ cũng thích uống.”
Thẩm Lệ ngập ngừng: “Mẹ, mai con đi siêu thị mua chanh xong về ngâm cho mẹ được không?”
Trình Chiêu khoát tay đầy phóng khoáng: “Chuẩn tấu.”
Cuối buổi, Lục Trường Đình xách túi đầy trà chanh mật ong với chocolate về.


Trình Chiêu gom hết đống chocolate trên bàn dúi cho hắn, cộng thêm mấy viên giấu trong túi áo, bà còn nhiệt tình mời hắn lần sau rảnh lại qua chơi, làm hắn ngại dã man, chỉ đành lễ phép dạ vâng, chào hỏi vài câu mới ra về.
Thẩm Lệ tiễn hắn xuống, xe để dưới tầng hầm một.

Trông số chạy từng tầng, từng tầng, Lục Trường Đình nghĩ vẩn vơ, sao thang máy đi xuống nhanh thế nhỉ.
Tiếng “ting” vang lên, thang máy dừng ở tầng hầm một, cửa mở ra.
Đi có chậm đến chừng nào, thì thang máy vẫn cách chỗ Lục Trường Đình đỗ xe cùng lắm là trăm bước.

Thẩm Lệ nhìn hắn mở cửa xe mới cất lời: “… Lái xe, chú ý an toàn nhé.”
Lục Trường Đình chưa lên xe vội, chỉ cất túi giấy vào ghế ngồi, sau đó nhìn về phía Thẩm Lệ, nâng tay vén tóc mái che trước trán y: “Tóc hơi dài rồi này.”
Thẩm Lệ lùi về sau một bước theo bản năng, sờ đám tóc một cách mất tự nhiên: “Thế à… Tôi, tôi bớt thời gian rảnh đi cắt.”
Lục Trường Đình nói tiếp: “Tuần sau tôi đi thành phố C công tác.”
“Hửm?” Thẩm Lệ hơi sững người trong chốc lát.
Lúc thì kêu tóc dài, lúc thì bảo đi công tác, nhảy chủ đề nhanh thật, nghe cứ như hết chuyện rồi mà cứ cố moi cho bằng ra chuyện để nói vậy.
“Về sẽ mang đặc sản cho cậu.”
Thẩm Lệ thấy thấp thỏm vì được quan tâm quá: “À… Tốt ghê, cảm ơn anh nhiều.”
Lục Trường Đình nhìn y, vén đôi môi, rất nhẹ mà thôi: “Thế, tạm biệt nhé?”
“Ừ, tạm biệt.” Thẩm Lệ nghĩ, hỏi dò thêm một câu, “Đến nhà thì gửi cái tin, được chứ?”
Lục Trường Đình thờ ơ: “Lần trước gửi, cậu trả lời tôi mỗi chữ ‘Ừ’ đấy.”
Khung chat của hai người dừng ở cuộc trò chuyện lần đó, Thẩm Lệ vẫn nhớ như in cảm giác khó thở do tim đập quá nhanh lúc đọc được tin nhắn của Lục Trường Đình.
Cái chữ “Ừ” kia vừa qua loa vừa nhạt nhẽo.
Nhưng mẩu tin y xóa đi gõ lại bao lần, đắn đo từng câu từng chữ ấy, là tất thảy yêu thương với sự kiềm chế, là tiếng loạn nhịp giấu riêng trong lòng của y; là vùng biển thăm thẳm, cất giữ con sóng ngầm cuồn cuộn mình y thấu hiểu.
“Không thế nữa đâu.” Y nghe bản thân đáp: “Khẳng định lần này sẽ trả lời có tâm hơn mà.”

Lục Trường Đình nhìn y, đôi mắt sầm xuống, chẳng nói có gửi tin hay không.
Mỗi câu nói, mỗi hành động của Thẩm Lệ đều nghiêm túc và cẩn thận đến mức trái tim hắn hơi hoảng và loạn nhịp, khiến hắn cảm thấy, Thẩm Lệ đối xử với mình đặc biệt quá.

Là kiểu đặc biệt làm hắn cậy được chiều xong hống hách ấy.
Mãi sau, hắn mới khẽ thở dài: “Lên đi, tôi về đây.”
Thẩm Lệ nhìn chiếc xe mãi đến khi khuất tầm mắt như bao lần, sau đó mới quay người, lên nhà.
Trình Chiêu trông sắc mặt con trai khang khác, hiểu thẳng nhỏ cần được yên tĩnh nên không làm phiền con nữa, ngóng theo Thẩm Lệ lặng im đi lướt qua người mình, lên gác.
Về phòng, Thẩm Lệ quẳng người lên giường, thả lỏng, thở một hơi thật dài.
Y nghĩ, rầu rĩ và ngán ngẩm, mình không nên được đằng chân lân đằng đầu, đòi tin nhắn báo về nhà an toàn kia.
Y lại làm hỏng chuyện rồi.
Tự trách mình một lúc, y ngồi dậy, vò bừa đám tóc mái mấy cái, lấy chìa khóa với di động trên tủ đầu giường, xuống tầng, ra ngoài.
“Hôm nay đến quán sớm thế?” Trình Chiêu đang ngồi phòng khách xem tivi, trông bộ dạng hấp tấp của thằng con, gọi với lại, “Tối nhớ về sớm đấy, uống ít thôi.”
“Vâng.” Thẩm Lệ đáp, vừa xỏ giày vừa nói, “Mẹ ngủ sớm đi nhé, không cần chuẩn bị đồ ăn khuya cho con đâu.”
Thẩm Lệ lái xe đến tiệm làm tóc quen, chào cô bé đứng quầy xong chọn bừa một nhà tạo mẫu tóc, yêu cầu đơn giản: “Anh cứ phát huy tự do nhé, cắt ngắn chút là được.”
Cắt, gội, sấy, nhoáng cái đã hết hơn nửa tiếng.
Hồi trước y có uốn tóc, giờ hơi dài ra nên chọc vào mắt.

Thường thì xịt keo rồi vén lên là được, nhưng hôm nay không chải chuốt gì cả, thành thử thấy dài quá.

Nhà tạo mẫu tóc quả quyết cắt ngắn hai bên tóc mai y, sau khi cắt sửa bớt tóc mái thì sấy xõa tung ra, trông cũng ngầu ra phết.
Người ưa nhìn, thì dù cho cắt cái tóc thôi cũng như thêu hoa trên gấm.


Nhà tạo mẫu thưởng thức tác phẩm của mình trong gương với vẻ hài lòng, ngứa tay muốn chụp một kiểu treo trong tiệm để quảng cáo.
Thẩm Lệ cúi đầu, hơi ngượng, giương di động đối diện gương, tự chụp một kiểu.
Sau đó ra thanh toán xong chạy mất, bỏ mặc đôi mắt dính chặt lên người mình của nhà tạo mẫu tóc.
Weixin vẫn chưa có động tĩnh gì, hay Lục Trường Đình về nhà rồi nhưng không báo cho y, chắc chưa về đến nhà đâu nhỉ?
Y nghĩ miên man, nhấn vào khung trò chuyện, gửi cái tin: “Về đến nhà chưa thế?”
Lục Trường Đình về nhà được một lúc rồi, hắn cố tình chưa gửi tin nhắn cho Thẩm Lệ, bởi vì muốn đợi, đợi xem Thẩm Lệ có hỏi mình trước không.
Cho nên lúc thấy tin nhắn, tâm trạng hắn tăng vọt, bèn pha một ly trà chanh mật ong cho mình, sau mới trả lời: “Về rồi.”
Khuông trò chuyện hiện trạng thái “đang nhập”, lúc lại chẳng thấy đâu, chốc sau mới hiện tin nhắn mới.
[Tên bán rượu: Tôi đi cắt tóc nè.]
Giây tiếp theo, Thẩm Lệ nhắm tịt mắt, hạ quyết tâm, gửi ảnh qua.
Chàng trai trong ảnh đang cúi đầu, đôi mắt nhìn màn hình di động, đuôi mày lẫn khóe mắt thấp thoáng ý vui, như thể tiếp ngay sau, y sẽ nâng mi lên, vén làn môi, nở nụ cười.
Lục Trường Đình nhìn đăm đăm màn hình điện thoại rõ lâu, thế rồi, lưu ảnh về máy.
Hắn uống ngụm trà chanh mật ong ngọt thấu, chầm chậm hồi phục sau cơn loạn nhịp hoảng người.
Chưa từng thấy một Thẩm Lệ như vậy bao giờ.
Mấy năm nay hắn ở nước ngoài, kiểu phóng đãng nào cũng gặp đủ, lạm dụng tình cảm, bạc tình, vô tình, chỉ duy nhất chưa từng thấy ai như Thẩm Lệ.

Giỏi lá mặt lá trái, lời giả lời thật, xã giao lấy lệ với rất nhiều người, nhưng khi đứng trước mặt hắn thì hệt như cậu bạn nhỏ ngây ngô.
Hắn nhấn vào ảnh đại diện của Thẩm Lệ, nhìn đến mức ngây ngẩn cả người.
Ảnh đại diện của Thẩm Lệ là một chú Shiba Inu nhắm mắt, cuộn mình trong chăn ngủ ngon lành, một bên tai vùi trong chăn, bên còn lại lộ ra ngoài.

Bộ dáng làm ổ trong chăn cực kỳ thoải mái kia giống lúc Thẩm Lệ ngủ cực kỳ.
Thẩm Lệ cũng không đăng gì trên vòng bạn bè, bài viết trước vào dịp cùng đi chơi, ảnh còn cuỗm từ bên trang cá nhân của Lục Trường Tự về.
Nhìn chữ ký cá nhân trên tường nhà Thẩm Lệ, Lục Trường Đình chỉ thấy gai hết mắt.
Thích anh, nhiều hơn ngày qua đi, chẳng bằng ngày đang tới.
Thích ai cơ? Anh trai nhỏ kia ấy hả?

Vậy qua ghẹo hắn làm gì? Hắn ở vị trí nào, hứng thú nhất thời, hay người thay thế?
Bầu không khí trong phòng đặc quánh sự trĩu nặng và kiềm nén, Lục Trường Đình như tự ngược bản thân, lướt hết trang cá nhân của Thẩm Lệ với ý đồ tìm ra dấu vết của tên anh trai nhỏ kia.
Không có một tí tẹo nào cả.
Tường nhà Thẩm Lệ sạch bong sáng bóng, vô cùng đơn giản, chẳng có chi hết.
Bạn trai cũ hả? Hay người y thầm thương?
Lục Trường Đình nằm dài trên giường, quẳng di động sang bên cạnh, mặc cho nỗi phiền muộn và cảm xúc đè nén đấu đá nhau trong lồng ngực.
Trong phòng lặng im và ngột ngạt hồi lâu, chuông di động vang lên, Lục Trường Đình mới cầm lấy nhìn thoáng qua, thấy hiển thị cuộc gọi của mẹ…
Hòa hoãn đống cảm xúc ngổn ngang, hắn nhận điện: “Mẹ ạ…”
“Trường Đình à, ăn cơm chưa con?” Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói dịu dàng lẫn ý cười của Liễu Hiệt Chi.
“Con ăn rồi.” Lục Trường Đình nhắm đôi mắt, điều chỉnh lại tâm trạng và giọng điệu, “Bố mẹ thì sao ạ?”
“Vừa ăn xong đây.” Liễu Hiệt Chi hỏi thăm hắn vài câu xong mới nhẹ nhàng dẫn vào chủ đề chính, “Mai con có thời gian rảnh không, nếu rảnh qua ăn bữa cơm, bố con hẹn nhà chú Hướng.”
Cách giáo dục của nhà họ là tôn trọng ý muốn của con cái, cho dù sắp xếp chuyện xem mắt, cũng không lừa lọc hay dỗ ngọt, có gì bèn nói nấy, rất thẳng thắn và trực tiếp.
“Con gái nhà chú Hướng mới về nước không lâu, hồi nhỏ hai đứa gặp nhau rồi đấy, chẳng biết con còn nhớ gì không.”
Lục Trường Đình yên lặng nghe mẹ nói xong, cất giọng nhàn nhạt, đáp một câu: “Con không nhớ.”
Liễu Hiệt Chi không bất ngờ với thái độ lạnh nhạt của con trai, chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ăn bữa cơm thôi mà, gặp mặt nhau thử xem, con cũng lớn rồi, sự nghiệp ổn định, đến lúc suy nghĩ chuyện lập gia đình rồi.”
“Con biết.” Giọng điệu Lục Trường Đình mệt mỏi và rệu rã, “Lúc nào ạ?”
“Trưa mai nhé, ở Lầu Vọng Giang.”
Cúp điện thoại xong, Lục Trường Đình lại mở khung trò truyện với Thẩm Lệ lên, nghĩ một chặp, gửi liền mấy tin.
[L: Ban nãy vừa nghe điện thoại.]
[L: Bố mẹ tôi sắp xếp chuyện xem mắt.]
[L: Ông chủ Thẩm đã đi xem mắt bao giờ chưa, có kinh nghiệm gì không?]
Thẩm Lệ gần như trả lời ngay lập tức, gửi một đống kết quả tìm kiếm trên Baidu, nào là “Lần đầu đi xem mắt nên mở đầu câu chuyện như thế nào?”, “Những chuyện cần chú ý khi đi xem mắt”, “Dạy bạn cách theo đuổi tới tay cô gái mình thích”…
[Tên bán rượu: Tôi chưa đi xem mắt bao giờ, đống trên đây, chắc khá có giá trị tham khảo đấy.]
Lục Trường Đình cười khẩy, quẳng bố nó di động đi.
Được thôi, xem mắt thì xem mắt.