Một Nửa Anh Em

Chương 20: Chương 20




- Em cũng nhận ra từ lâu rồi, chỉ tại em nghĩ mình có thể cố gắng cải thiện được! Thì ra cho tới bây giờ, anh vẫn chưa từng một lần chấp nhận em là thành viên trong gia đình. Tất cả những quan tâm chăm sóc cho em khoảng thời gian trước chỉ là vì miễn cưỡng nghe theo ba, chứ anh cũng chẳng thiết tha gì… Đến khi đạt tới cực hạn chịu đựng rồi, anh mới tìm cách trốn tránh để không phải gai mắt nữa…
- Cậu nói cái khỉ gì thế hả? – Hai chân mày Hiệp gần như muốn chạm vào nhau, hoàn toàn không hiểu những điều đứa nhóc trước mặt đang nói.
- Em biết mỗi lần gặp em là anh chướng mắt lắm, vì em đã cướp đi của anh nhiều thứ khi anh vẫn còn là con trai một. Giờ thì anh yên tâm đi, từ nay em sẽ hạn chế đến mức thấp nhất số lần ở nhà, chỉ vào cuối tuần về ghé thăm ba với mẹ nuôi một lúc rồi đi ngay…

- Cái thằng nhóc này, có thôi nói nhảm đi không hả? Tôi nói chướng mắt khi nhìn thấy cậu bao giờ?!
- Hồi nhỏ anh chẳng từng nói như vậy còn gì?
- Trời ạ, cái chuyện xưa như trái đất ấy mà giờ còn nhớ tới. Đó là tại hồi đó còn nhỏ nên tôi mới vậy, chứ bây giờ…
Hiệp định nói thêm nữa nhưng buộc phải nuốt trở lại vào bụng, vì đứa nhóc lại tái hiện khung cảnh lệ rơi lúc xưa. Đây cũng là lần thứ hai Hiệp nhìn thấy Xuyên khóc trước mặt mình, từ sau lần anh chàng buông ra một câu đầy “triết lý” năm đó. Nhưng khác với thái độ khó chịu lúc xưa, giờ đây khi nhìn thấy cậu trai nhỏ nước mắt chảy dài, gương mặt hiện lên vẻ u uất cố kìm nén, tiếng nấc cố gắng kìm hãm ở mức nhỏ nhất, bất chợt trong lòng Hiệp dâng lên cảm giác khó chịu không tả nổi. Hiệp tự dưng lúng túng tay chân, không biết phải làm sao…
- Này này, sao tự dưng lại khóc chứ? Tôi đã làm gì cậu đâu… đừng… đừng khóc nữa!
- Từ trước đến giờ anh chưa từng xem em là em trai của anh, chỉ là em ảo tưởng nghĩ mình đã được anh chấp nhận. Thì ra chỉ là do anh cố chiều lòng ba mẹ thôi… Từ nay anh không cần phải cố gắng gồng mình nữa, cứ trở về cuộc sống quý tử của anh đi!!!
Xuyên nói xong liền đứng dậy toan ra khỏi phòng, nhưng đã bị Hiệp nắm tay lôi rịch lại. Cả hai bắt đầu giằng co, Xuyên cũng dùng toàn bộ sức lực của mình để phản kháng, dù sao cũng đã chịu đựng nhẫn nhịn lâu như vậy rồi, giờ đã đến lúc phải vùng lên. Nhưng sức người có hạn, dùng sức không được lại chuyển sang võ mèo, cậu chàng dùng móng tay cào cấu để Hiệp đau mà buông ra, vừa chạy được mấy bước lại bị nắm áo kéo lại. Xuyên bắt đầu hơi bực mình về cái hành động níu kéo vô lý của tên anh trai này. Sau vài cú đánh hụt, Hiệp bắt đầu hết nhẫn nại tung ra tuyệt chiêu cuối cùng, anh chàng dùng một tay khóa còng cả hai tay nhỏ nhắn của cậu bé, tay kia bế xốc quăng lên giường. Chiếc nệm dày đàn hồi một lúc, Xuyên vẫn tiếp tục bật đầu dậy do bực tức dồn nén nay bộc phát hoàn toàn nên vô cùng dai sức. Nhưng đối thủ bất khả chiến bại kia nhanh tay hơn, anh chàng dùng chính cơ thể mình ghìm chặt >.