Mọi Người Đều Đang Đoán Kim Chủ Của Tôi Là Ai

Chương 13: Đánh Giá Cao



Đến lúc này Vương Lôi mới nhận được điện thoại của Lục Ninh.

Thanh niên ở đầu dây bên kia ấp úng nói câu cảm ơn, tiếng nhỏ như muỗi thế là đạo diễn Vương lại nổi quạu quát ầm cả lên, bên kia ngược lại dễ tính nói gì cũng đều vâng vâng dạ dạ, khiến ông ấy nguôi bớt phần nào, dù sao cũng hiếm người nhịn được cái tính nóng nảy này của ông.

Đến cuối cùng Vương Lôi cũng cảm thấy mình chả còn gì để mắng nữa, tức giận quát một câu: “Xong việc rồi thì nhanh chóng quay lại đây quay phim đi! Nếu mà còn xảy ra chuyện gì nữa, ông đây sẽ lột da cậu rồi gửi cho vị kia đó!”

Lục Ninh run lên một cái, đáp; “Đạo diễn Vương! Tôi nhất định sẽ diễn thật tốt!”

Lần này tiếng nói cũng coi như lớn hơn một chút.

Trải qua chuyện thế này, mối quan hệ giữa Lục Ninh và Trần Vận xem như toang hẳn.

Sau đó những lúc quay phim cậu cũng để tâm hơn, thời gian trước đã rất nghiêm túc rồi bây giờ lại càng nghiêm túc, mỗi ngày đều vùi đầu vào kịch bản, xem lại phim của các tiền bối khác diễn, mô phỏng theo các biểu cảm trên sân khấu của bọn họ, cho dù là một cái đầu gỗ đần độn nhưng mà cứ cố gắng cố gắng lại cố gắng thêm nữa cuối cùng vẫn sẽ có chút hiệu quả, tuy so với tưởng tượng của Vương Lôi vẫn khác nhau một trời một vực thế nhưng tốt xấu gì cũng để người khác xem được, cảnh của cậu không nhiều cũng không ảnh hưởng đến cái kết, vì vậy thái độ của đạo diễn Vương với Lục Ninh cũng tốt hơn nhiều, không còn quá ghê gớm như trước nữa.

Tuy rằng kỹ năng diễn xuất của cậu bị người khác lên án, nhưng phàm là người đã từng tiếp xúc với Lục Ninh sẽ chậm rãi quen thôi, sau đó cũng không còn quá chán ghét người này nữa, đương nhiên một số thời điểm làm người khác tức đến rồ cả người cũng là một loại bản lĩnh.

Cảnh quay cuối của Lục Ninh được bố trí trong sân tứ hợp viện nằm trong ngõ, sau khi Tam thiếu tố giác Cố Sinh xong, một mình đi vào trong một con hẻm nhỏ của Bắc Kinh nhưng cậu ta lại không cảm nhận được vui vẻ.

Tam thiếu nhìn con đường dưới chân mình, cuối cùng cũng biết được mỗi con đường đều là đường máu.

Lương Ái đến tìm Tam thiếu để lại cho cậu ta ba cái tát, còn nói một cách khinh bỉ, “Loại người giống như cậu, cả đời này, cũng chỉ có thể như thế mà thôi.”

Tam thiếu bướng bỉnh cười lạnh một tiếng, không nhìn vào Lương Ái cũng không nói tiếng nào.

Cậu ta rũ mắt xuống, cũng không ai biết được người này đang nghĩ gì.

Ống kính cuối cùng quay đến bóng lưng cô độc nhưng lại đầy lạnh lùng của Tam thiếu chiếu thật dài trong ngõ hẻm, còn có hai cành cây khô khốc hiu quạnh bên cạnh đó.

Khi quay cảnh này, Trần Vận đi đến đối diện với Lục Ninh, đạo diễn nói rồi không cần mượn góc máy muốn đánh thì cứ đánh.

Nói xong còn liếc nhìn Lục Ninh, trong đôi mắt viết đầy mấy chữ “Chấp nhận được thì quay tiếp, không chấp nhận được thì cút đi.”

Lục Ninh khẽ cắn răng, trên mặt vẫn nở nụ cười, cậu nói: “Nên làm thế nào thì cứ làm thế ạ.”

Câu nói này trái lại khiến cho ác cảm của Vương Lôi đối với Lục Ninh lại bớt đi mấy phần, ông ấy biết cậu và Trần Vận bất hòa, dưới tình huống thế này có không đồng ý thì Vương Lôi ông cũng không thể nói gì.

Nói ra thì con người nhiều khi đối với người ưu tú thường có hơi cay nghiệt, một người giỏi giang có xuất sắc đến thế nào đi chăng nữa thì thấy mãi cũng thành quen, nhưng một người vô dụng đang trên đà cố gắng vươn lên thì đã đủ khiến mọi người thấy đây là một loại tiến bộ rồi.

Lục Ninh nghĩ nếu là người khác thì cậu thấy cũng không sao, nhưng có điều người đối diện với cậu lúc này lại là Trần Vận, cô ta nhất định sẽ mượn cơ hội này để chỉnh cậu.

Cô gái Trần Vận này ngược lại thẳng thắn dứt khoát, một cái tát đủ mạnh không dây dưa dài dòng, sau đó lại còn nói sai thoại, cũng rất khó nhìn ra là cô ta có phải đang cố ý hay không.

NG đủ năm đến sáu lần, Vương Lôi mới dập tắt điếu thuốc, bực mình nhìn Trần Vận nói một câu, “Cô đã xong chưa vậy? Quay phim thì quay cho tốt, không quay được thì cút.”

Thái độ nhận sai của Trần Vận lúc này lại có vẻ rất thành thật, cô ta giải thích với đạo diễn là hôm nay trạng thái của mình không tốt, có hơi thất thần, đã mang phiền phức đến cho mọi người rồi còn xin lỗi rối rít.

Trong đoàn phim ai mà chả là kẻ thức thời, ai mà chẳng nhìn ra được cảnh này mà truyền ra ngoài thì đúng là tin tức lớn, có điều không ai làm vậy mà thôi. Những cái này đều liên quan chặt chẽ đến lợi ích của bản thân, chẳng người nào làm chuyện ngu xuẩn vậy đâu.

Đợi đến khi quay xong thì một bên mặt của Lục Ninh đã sưng hết cả lên, nói chuyện cũng hơi tốn sức. An Đông ở một bên thấy Lục Ninh phải chịu đánh, căng thẳng đến sắp khóc đến nơi. Lâm Tuyết Như vừa kéo An Đông lại, vừa xót xa cho gương mặt kia của Lục Ninh, đã sưng đến thành ra thế này rồi phải dặm bao nhiêu phấn mới không thấy được đây?

Lục Ninh lúc này đang ở một bên nghỉ ngơi, điện thoại của cậu đột nhiên vang lên, vừa cúi đầu xuống nhìn thì tay đã run lên, xém chút nữa làm rơi máy xuống đất rồi, sau đó cậu liếc mắt nhìn Lâm Tuyết Như một cái, nói, “Em đi nghe điện thoại.”

Là Hạ Đông Minh.

Lục Nịnh nghe máy, “Ó uyện ì vậy ạ?” (Có chuyện gì vậy ạ?)

Bây giờ ngay cả nói năng cậu cũng không thể nói rõ ràng được.

Hạ Đông Minh ở đầu dây bên kia bèn cười một cái, hỏi: “Cậu làm sao đấy?”

“Ài co uyện gì ao?” (Ngài có chuyện gì sao?)

“Muốn nói với cậu một tiếng, lần này đến Bắc Kinh tôi sẽ ở đây một tháng, cậu dọn qua đây ở đi.”

Lục Ninh nhếch miệng lên muốn cười cười muốn biểu đạt là mình rất vui nhưng kết quả lại là một tiếng shhhh vang lên.

Hạ Đông Minh ở đầu dây bên kia, rốt cuộc cũng nhíu mày lại: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Hông ao, hông ao, ôi úp máy nhé!” (Không sao, không sao, tôi cúp máy nhé!)

Hạ Đông Minh nhìn vào điện thoại của mình, đầu dây bên kia truyền ra những tiếng tu tu máy bận, đây không phải là lần đầu tiên anh bị cúp điện thoại như thế này. Cái tên nhóc Lục Ninh kia nói chuyện còn không rõ ràng như vậy, chẳng lẽ bị ai đánh rồi sao?

Chắc là không đâu nhỉ?

Dù sao cũng là một ngôi sao.

Những công ty giải trí trong khối gia sản của nhà Hạ Đông Minh nhiều đến nỗi chính anh cũng không nhớ rõ hết được, sao mà không biết được mấy người trẻ tuổi lại nổi tiếng như thế này nhận được đãi ngộ như thế nào? Nói là được người khác cung phụng cũng chẳng quá đáng.

Vậy thì ai lại dám bắt nạt cậu ta.

Rất nhanh Hạ Đông Minh đã phát hiện ra rằng, bản thân mình đã đánh giá Lục Ninh quá cao.