Mị Hoặc Vô Hình

Chương 31: Thân Phận Thật Của Cedric.




Bệnh Viện.
Trong gian phòng rộng lớn được bao phủ một màu trắng toát, không gian vẫn còn phản phất mùi nước khử trùng khó ngửi nhưng không khiến người khác chán ghét.
Trên chiếc giường lớn, Man Cảnh Ân nằm đó với nhiều thiết bị gắn trên người. Kha Nhi ngồi bên cạnh, bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay to lớn nhẹ đặt lên má mình, ánh mắt ôn nhu đan xen thống khổ nhìn hắn, cảm giác nhiệt độ ở bàn tay hắn không còn ấm áp như ngày nào, chỉ còn sự lạnh lẽo khiến cô đau lòng .
Cô biết rõ thời khắc Kiến Ngụy xem cuốn nhật ký kia, hắn đã không còn lòng dạ nào quan tâm đến nhất cử nhất động của cô, vì thế cô cùng Tuyết Du đi đến bệnh viện, tìm kiếm bóng hình cô muốn gặp nhất.
Nhìn thấy trên người Man Cảnh Ân bị gắn rất nhiều thiết bị, vết thương ngay tim đã được băng bó cẩn thận, nhưng hơi thở khá mong manh, giờ khắc này đây Kha Nhi ước sao người nằm đó là mình chứ không phải hắn, tất cả là tại cô, là cô hại hắn thành ra cái bộ dạng này.
Nước mắt không tự chủ rơi xuống gò má tái nhợt, từng giọt từng giọt rơi xuống vòm ngực rắn chắc đang cố gắng hô hấp kia, lòng đau đớn như bị ai hung hăng giẫm đạp, tim co rút thắt chặt, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Tuyết Du đứng phía sau không nhìn được xoay mặt ra cửa sổ. Lúc nãy, bọn họ không lén lúc rời khỏi đảo mà quang minh chính đại đi cano đến đất liền, điểm này cô không hiểu vì không một ai ngăn cản, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng hai người bây giờ, mọi thứ nghi vấn trong đầu đều bị đá văng.
Lần đầu tiên thấy chủ nhân rơi nước mắt, cô cảm thấy tức giận cùng đau lòng. Chủ nhân cùng Man lão đại yêu nhau như thế nhưng trời cao không cho họ ở bên nhau, nếu đã thế, còn cho bọn họ gặp nhau làm gì ? Là vì trời cao rảnh rỗi, hay nguyệt lão se nhầm tơ duyên ?
Dù là ở phương diện nào, giờ đây bọn họ vẫn phải chia lìa, lần sau gặp lại ắc hẳn là địch, chủ nhân có thể không hạ thủ được, vậy còn Man lão đại thì sao ? có nương tay hay không ?
Cửa phòng đột nhiên mở ra, Tuyết Du đưa tay cầm lấy khẩu súng bên hông, nhưng khi thấy người đi vào thì buông tay ra, cô nhìn người đàn ông đi vào với vẻ triều mến. Thật may mắn vì cô gặp được hắn, tình yêu của đời cô.
Người đàn ông đi vào thấy Kha Nhi thì giật mình, một giây sau hắn gật đầu chào, giọng cung kính. – “Chủ nhân.”
Kha Nhi không nhút nhích, mắt vẫn dán vào khuôn mặt đang ngủ say của Man Cảnh Ân, chợt đưa tay gạt đi nước mắt, sau đó lạnh nhạt nói.
“Anh ấy sao rồi ?”

Người đàn ông cung kính đáp. – “Tình trạng sức khỏe tương đối tốt hơn mấy ngày trước, tuy không bị bắn ngay tim nhưng vị trí trúng đạn ở dưới tim gây thương tổn không nhẹ, vì mất máu quá nhiều dẫn đến hôn mê khá lâu, bác sĩ bảo thể lực lão đại rất tốt nên vài ngày sau sẽ tỉnh lại, chủ nhân an tâm.”
Kha Nhi thở phào trong lòng, lúc cô bắn Man Cảnh Ân xác định nhắm dưới quả tim mà bắn, như thế lúc đó Kiến Ngụy sẽ không nghi ngờ, hắn sẽ thoát một nạn, thật may mắn vì lúc đó cô còn có thể giữ chút lí trí.
Không gian trở về yên tĩnh, ngoại trừ hô hấp nho nhỏ của Man Cảnh Ân, mọi thứ giống như vô hình. Người đàn ông thấy Kha Nhi im lặng, tính mất kiên nhẫn trỗi dậy, vừa muốn nói thì Kha Nhi đã nói trước.
“Cedric, khi anh ấy tỉnh lại, tôi không cần biết anh dùng bất cứ cách gì, nhất định phải ngăn cản anh ấy đi tìm Kiến Ngụy.”
Cô biết Man Cảnh Ân khi tỉnh lại, việc đầu tiên là tìm Kiến Ngụy báo thù, mà cô, là kẻ hắn sẽ phanh thay, ngày ấy trước khi hắn ngã xuống, đã nhìn cô bằng ánh mắt thống hận, cô biết kết quả cuối cùng của cô chỉ có một, chết dưới tay hắn.
Cô không chắc hắn có vì yêu cô, tha cô tội chết hay không, nhưng cách làm người của Man Cảnh Ân cô biết rõ, người ta đâm hắn một dao, hắn sẽ trả lại gấp mười, vậy cô bắn vào tim hắn, cô chết mười lần cũng không hết tội.
Cedric nhíu mày. – “Chủ nhân cũng biết lão đại là người có thù tất báo, hơn nữa chuyện xảy ra khá nghiêm trọng, hiện tại bên phía hắc đạo đã hành động, còn có bạch đạo không ngừng gây áp lực, chuyện muốn ngăn cản, e là không được.”
Tình thế rối rắm đến mức hắn muốn phát điên, còn may có Mạch Quân Vỹ và Vương Vũ Hàn tương trợ, nếu không hiện tại lão đại không phải nằm trong bệnh viện mà là ở nhà tù, mà lần này là vết đâm chí mạng, giết người chưa chắc đã hả cơn giận ở trong lòng lão đại.
Nhưng làm hắn ngạc nhiên ở chỗ, kẻ Smith lâu nay bọn họ điều tra lại là Kiến Ngụy giả chết ngày ấy, rồi việc Kha Nhi lừa gạt lão đại, hận thù chồng chấc, lão đại nào có thể buông tha. Hắn biết chủ nhân là người vô tội trong chuyện này, khổ ở chỗ, hắn lại không thể ra mặt giải thích thay chủ nhân, ở giữa chủ nhân và lão đại, hắn rất đau đầu.
“Không được cũng phải được, hiện tại Kiến Ngụy có thế lực ủng hộ khá hùng hậu, anh ấy không phải đối thủ của hắn, ít nhất bây giờ thì không được.”
Biết được Kiến Ngụy được một tên lão đại ở Tam giác vàng chống lưng, cô thật kinh sợ, Tam giác vàng là nơi phức tạp, vũ khí lại chuyên cung cấp cho chính phủ, Man Cảnh Ân muốn đối đầu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Nếu muốn chống lại, chỉ còn cách chờ một thời sau, chờ Man Cảnh Ân thoát khỏi hiểm cảnh hiện tại, chờ hắn tỉnh lại mà cũng cố địa vị ở Châu Á, cùng Mạch Quân Vỹ và Vương Vũ Hàn liên hợp, may thay có thể chống lại bọn họ.
Cedric hiểu ý, tình hình lúc này rất loạn, muốn chống lại người bên Tam giác vàng quả thật hơi khó khăn. Suy nghĩ một chút, hắn lên tiếng.
“Chủ nhân, vậy còn người thì sao ?”
“Tôi sẽ theo Kiến Ngụy đến Tam giác vàng, sẽ không xuất hiện trong nước một thời gian dài.”
Kha Nhi biết Kiến Ngụy không dễ dàng bỏ qua cho Man Cảnh Ân, nhưng sau đợt tấn công vừa rồi, bên hắn tổn thương không ít nhân lực, thân phận cũng bại lộ, vì thế muốn nhanh chống đến Tam giác vàng, củng cố thế lực, chờ đợi thời cơ chín mùi sẽ ra tay ngay.
Nói như vậy hai bên nhất thời sẽ không động thủ, vì bọn họ cần thời gian phục hồi thế lực, còn phải giải quyết một đống hỗn độn trước mắt, cuộc chiến cuối cùng, e rằng còn đợi khá lâu.
Mệt mỏi thở ra một hơi, cô nhìn Man Cảnh Ân, không quan tâm đến hai người kia, nhẹ cúi xuống hôn lên đôi môi khô nức của hắn. Hai người còn lại biết điều quay đi chỗ khác, giờ khắc này đây, bọn họ hận không thể trốn khỏi nơi này, để cùng nhau làm những chuyện nên làm, tiếc rằng, không thể được.
Như nhận thức được thứ gì đó mềm mại trên môi, cảm giác rất quen thuộc, trong vô thức, đôi môi hắn hé mở, đầu lưỡi đưa vào miệng Kha Nhi quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho dịu ngọt của cô.
Cô mở to đôi mắt nhìn hắn, hơi nước đọng trên khóe mi khiến gương mặt hắn càng mờ ảo, đôi môi hồng nhuận mút lấy môi hắn thật dịu dàng. Đây coi như là nụ hôn cuối cùng, là nụ hôn chào tạm biệt, tạm biệt tình yêu giữa hai người họ.
Thời gian trôi qua khá lâu, đến khi cảm nhận người nằm bên dưới hít thở khó khăn, Kha Nhi mới quyến luyến rời môi Man Cảnh Ân. Lần chia tay này không biết khi nào mới gặp lại nhưng gặp lại rồi thì sao ? Họ đối mặt nhau vẫn là kẻ thù, nỗi đau này đến khi nào mới chấm dứt được đây ?
“Cedric …” – Kha Nhi lên tiếng gọi, do dự hồi lâu cô mới nói tiếp.
“Sau này cậu không cần theo tôi nữa, ở lại bảo vệ anh ấy, trung thành với anh ấy, giống như cậu đã từng trung thành với tôi vậy.”
Người lúc này cô có thể tin tưởng chỉ có Cedric, cô hiểu rõ hắn dù trung thành với cô nhưng cũng một lòng làm việc cho Man Cảnh Ân, có hắn bên cạnh Man Cảnh Ân thì cô yên tâm hơn những kẻ khác.
“Vâng, chủ nhân.” – Cedric không do dự tuân lệnh.
Thật ra, từ khi được cài vào làm nội gián bên Man Cảnh Ân, trải qua nhiều chuyện, hắn nhìn thấy được cách hành xử quyết đoán của Man Cảnh Ân thì hắn đã hoàn toàn nể phục,vì vậy chỉ còn cách một chân đạp hai thuyền, hiện tại tâm tình đã được giải phóng, hắn nhẹ nhõm cả người, có điều …

Tầm mắt rời trên người Tuyết Du, cô nàng cũng đang nhìn hắn, Kha Nhi đi rồi thì Tuyết Du cũng đi theo, vậy hắn và cô phải làm sao đây ? Khó khăn lắm cô mới chịu cùng hắn một chỗ, chưa được bao lâu đã phải xa nhau, hắn sao có thể chịu “Phòng đơn gối chiếc.”, dục hỏa chỉ có cô trị được mà thôi.
Nhìn Tuyết Du với ánh mắt khẩn thiết nhưng Tuyết Du lại nhìn hắn cười ấm áp, mấp máy môi nói lời xin lỗi, hắn đành cười khổ trong lòng, thì ra trong lòng cô, chủ nhân chiếm vị trí đầu.
Việc này cũng không thể trách chủ nhân được, có trách thì trách bọn họ không nên đầu thai vào cái thế giới khắc nghiệt này, tình yêu vừa đến cũng vội đi, lần sau gặp lại, bọn họ sẽ là gì của nhau đây ?
“Còn một việc, nếu tôi đoán không sai, kẻ tiếp theo Kiến Ngụy muốn đối phó là Vương Vũ Hàn, Mạch Quân Vỹ cũng không ngoại lệ, Kiến Ngụy mặc dù không ra tay nhưng sát thủ hắn để lại trong nước không phải hạng tầm thường, cậu bảo bọn họ nên thận trọng.”
Ba người này liên hợp với nhau sẽ là mối đe dọa cho Kiến Ngụy, Man Cảnh Ân bị thương nặng, hiện tại mũi dao sẽ chĩa về phía hai người kia, cô tin chắc người đầu tiên bị trừ khử là Vương Vũ Hàn, ít nhiều gì tên kia vẫn có tiếng trong giới hắc đạo, loại trừ hắn, chẳng khác nào chặt đứt cánh tay phải của Man Cảnh Ân.
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của ba người, Kha Nhi hôn nhẹ lên môi Man Cảnh Ân, đứng bật dậy, gật đầu với Cedric rồi cùng Tuyết Du phóng qua cửa sổ sát đất.
Cedric kinh hoảng, tuy biết khả năng của hai người nhưng đây là tầng bốn, không lẽ ẩn núp một lát rồi đi không được sao ? Quan trọng nhất là hắn còn chưa nói lời tạm biệt với Tuyết Du kia mà.
Nhưng Cedric nào biết, bọn họ trốn ra từ căn cứ, đi lâu sẽ khiến Kiến Ngụy nghi ngờ, điều này không làm Kha Nhi sợ hãi, cô chỉ lo lắng Kiến Ngụy tức giận sẽ tìm cách gây khó dễ Man Cảnh Ân.
Tuy hiện tại Kiến Ngụy không làm gì Man Cảnh Ân nhưng không có nghĩa là Man Cảnh Ân an toàn, Kiến Ngụy không ra tay, còn có người của những bang khác động thủ, Kiến Ngụy chỉ không muốn hao tốn nhân lực mà thôi.
Thấy hai người đi rồi, Cedric mới lên tiếng. – “Vào đi.”
Người vừa vào cửa không chào hỏi một tiếng, đã oán trách như quả phụ.
“Chấn Phi, cậu có cần khắc khe đến mức, ngay cả tôi cũng phải đợi lệnh của cậu mới được vào hay không ?”
Người đi vào không ai khác là Mạch Quân Vỹ, hắn nhăn mặt nhìn Chấn Phi, sau đó dời tầm mắt qua Man Cảnh Ân nằm bất động, bất đắc dĩ thở dài, giọng dịu lại.
“Cậu ta sao rồi ?”
“Hiện tại lão đại chưa thể tỉnh lại vì mất máu quá nhiều, nhưng chỉ cần điều dưỡng tốt, sẽ nhanh chống bình phục.”
“Thật là, không biết năm nay có phải sao quả tạ giáng xuống đầu mọi người hay không ? Hàn thì bị con nhỏ Hạ Quân Đồng bám riết phát điên, Ân thì thành ra như vậy, tôi thì phải lo bịt miệng mấy tên cảnh sát kia … hơi ~ … không nghĩ ba người chúng tôi lại có lúc chật vật như thế này.”
Chấn Phi ngoài mặt không tỏ vẻ gì nhưng trong lòng thầm khinh bỉ Mạch Quân Vỹ, lạnh nhạt nói.
“Mạch tiên sinh, nếu tôi không lầm thì mới hôm qua, ngài còn rất viên mãn.”
Mạch Quân Vỹ xụ mặt, chủ nhân ra sao thì thuộc hạ như vậy, vì sao cứ phải đem hắn ra làm trò cười, như thế mát dạ lắm sao ? Đúng là hôm qua hắn cùng Vu Tử Băng triền miên suốt đêm, nhưng sáng hôm sau cô đã biến mất, hại hắn thương tâm muốn chết, giờ lại không tìm được cô, hắn sắp bị cô bức điên rồi.
“Có tin tức gì của tiện nhận kia không ?” – Mạch Quân Vỹ bổng chuyển đề tài.
Trong lòng Chấn Phi bốc hỏa, hắn biết Mạch Quân Vỹ hiểu lầm chủ nhân mình … à không, là cả giới hắc đạo lẫn bạch đạo đều cho rằng chủ nhân hắn là kẻ phản bội, nhưng hắn không thể làm gì giúp chủ nhân, là hắn vô năng.
Trong lòng ôm một bụng hỏa dược lại không thể phát tiếc, chỉ có thể cắn răng trả lời, giọng cố nghiêm túc.
“Mạch tiên sinh, những ngày qua rất cám ơn ngài đã ra tay giúp đỡ, hiện tại ngài cũng nên thu tay được rồi, mong ngài hiểu ý thuộc hạ.”
Mạch Quân Vỹ nheo mắt. – “Tên kia chưa tỉnh lại, mà các người đã có ý niệm qua cầu rút ván rồi sao ?”
Nói là nói như vậy nhưng hắn hiểu đây cũng là ý của tên kia, dù hiện tại Man Cảnh Ân như người thực vật, nhưng làm bạn với hắn nhiều năm, biết hắn không thích liên lụy kẻ khác, chết cũng không cần nhặt xác, thật kiêu ngạo hết biết.

Bất đắc dĩ thở dài, thật ra hắn không muốn nhúng tay vào hắc đạo chút nào, chỉ tiếc, hiện tại làm sao có thể bỏ mặt tên này đây ?
“Mạch tiên sinh, lão đại là muốn tốt cho ngài, nếu từ lúc đầu ngài chịu gia nhập hắc đạo thì lão đại sẽ kéo ngài theo, tiếc rằng ngài đã lựa chọn bỏ qua.”
Chấn Phi dừng giây lát mới nói tiếp, giọng có chút bất lực. – “Nếu có thể, tôi mong khi lão đại tỉnh lại, ngài ấy vẫn là lão đại mà tôi luôn kính trọng.”
Mạch Quân Vỹ hiểu ý, sự việc lần này là cú sốc kahs lớn, đối với Man Cảnh Ân mà nói, gần tương đương việc nhìn thấy mẹ mình chết thảm, hắn biết tên Man rợ này đã động tâm, còn yêu sâu sắc mới tuyên bố sẽ cưới Kha Nhi trước mặt bọn họ, giờ lại thành ra như vậy, mong rằng khi hắn tỉnh lại sẽ không phát điên.
Trong phòng trở nên ngột ngạt, Mạch Quân Vỹ thở dài, nói vài câu với Chấn Phi thì bỏ đi, Chấn Phi cũng ra khỏi phòng, hắn căn dặn bọn vệ sĩ canh giữ chặt chẽ, còn mình thì đi giải quyết chuyện trong bang.
Một mình Chấn Phi cô đơn đi đến hành lang u tối, lòng hắn cũng âm u khó tả, có lẽ giây phút khi đó là lần cuối cùng bọn họ nhìn thấy nhau, hắn không cam tâm để cô rời đi, hắn rất muốn gặp cô, muốn nói với cô, dù sau này gặp lại là kẻ thù, hắn vẫn yêu cô, tiếc rằng đã quá muộn.
Đang đi về phía thang máy nhưng chưa tới cửa, tay đã bị ai lôi kéo đến một cửa phòng bệnh khác nhưng Chấn Phi không động thủ, bởi hương thơm ở trên người kia, hắn rất quen thuộc.
Bị ấn mạnh xuống chiếc giường trắng tinh, tiếp theo là đôi môi đỏ mọng chiếm lấy môi hắn hôn như vũ bão, mà hắn không hề kém, tay vuốt ve ngang hông người kia, sau đó trượt xuống bờ mông tròn trịa, hai bên bắt đầu quấn quít triền miên.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, đến khi hai bên hôn đến hít thở không thông mới buông nhau ra, Chấn Phi nhìn vào đôi mắt kia, cười ôn nhu, giọng đã khàn đi.
“Anh muốn em.”
Mà người kia xác thực là Tuyết Du, cô vuốt ve má hắn, tay trước xuống khóa quần hai người kéo xuống, chủ động đem vật nóng bỏng kia đặt vào nơi tư mật, bắt đầu nhịp nhàng lên xuống.
Hơi thở Chấn Phi bắt đầu hỗn loạn, mắt hắn không dời mắt Tuyết Du, nhìn cô say đắm, hắn biết đây là lần cuối bọn họ ở bên nhau nên rất trân trọng, vì trân trọng nên không mạnh mẽ ép buột cô, thế nhưng đàn ông có bản chất nguyên thủy, vì thế chỉ vài cái nhấp, hắn đã nhịn không nổi.
Đột ngột xoay người áp cô xuống giường, động tác cuồng dã, mỗi lần đi vào bên trong cô, đi rất sâu, như muốn cô nhớ rõ người đang cùng cô triền miên là ai, muốn cô mãi không được quên hắn, cũng như hắn, khắc ghi hình bóng cô tận sâu vào trong tim mình.
Cuộc triền miên cũng có lúc phải kết thúc, bất chợt người đàn ông gầm nhẹ, còn cô gái cũng thét lên, chúng tỏ hai người đã lên đến đỉnh điểm dục vọng. Sau khi ôm chặt lấy nhau cùng hòa chung một dòng nước ấm, hai người thở hổn hển đối mặt nhau, nở nụ cười chua xót.
Tuyết Du đứng dậy chỉnh lại quần áo, Chấn Phi vẫn nằm đó, mắt không rời cô, khi cô quay lại nhìn hắn nở nụ cười, giọng nói mang vẻ nghẹn ngào làm hắn đau lòng.
“Em yêu anh … bảo trọng.”
Vừa muốn rời đi, tay bị kéo lại, cả người rơi vào vòm ngực rắn rỏi, cùng mùi hương quen thuộc, lòng cô nhói đau. Chấn Phi từ phía sau ôm Tuyết Du, rất lâu, rất lâu sau mới nặng nề thốt ra lời tận đáy lòng.
“Anh yêu em … Tuyết Du, lần sau gặp lại, không phải địch … vẫn là yêu.”
Một dòng nước ấm chảy vào tim, xua đi chua xót trong tim nhưng lại vấy lên đau đớn trong lòng, Tuyết Du không nhịn được rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống cánh tay rắn chắc đang ôm mình.
Chấn Phi không làm gì khác, hắn ôm chặt Tuyết Du, cố hít lấy hương thơm trên người cô, để nó in sâu trong não.
Ngoài trời vẫn một màu tối tâm, đan xen là những đám mây đen dầy đặc và rồi từng hạt mưa rơi xuống từng nhánh cây, từng ngọn cỏ, từng con đường, cơn mưa rơi xuống như muốn thương thay những cuộc tình éo le, hay trút xuống chỉ vì muốn xóa đi những nỗi đau mà nhân thế đang gánh chịu.