Mau Xuyên Ký Chủ Là Người Không Thể Trêu Vào

Chương 38



"Buổi chiều để bác sĩ Bạch xem bệnh cho cô, cứ đi làm thủ tục xuất viện đi." Tiểu y tá hài lòng nhìn Ninh Hiên đã có thể tự mình run rẩy đi hai bước.

Bác sĩ Bạch, Bạch Trạch Nhiễm?

Ánh mắt Ninh Hiên khẽ động, làm bộ lơ đãng nói: "Bác sĩ Bạch của các người tên đầy đủ là gì?"

"Bạch Trạch Nhiễm a, không phải hắn vì cô mới học y sao?" Tiểu y tá nhìn Ninh Hiên giống như cặn bã, người ta đều làm được điều này với cô, tình cảm cô còn không biết. Bất quá ngẫm lại người ta làm thực vật nhân nhiều năm như vậy cũng là có thể tha thứ.

Bất quá bạch bác sĩ này cũng là một mảnh si tâm, cái gì cũng không nói. Đến lúc đó con dâu bỏ chạy thì làm sao bây giờ?

Tiểu y tá tâm lý tinh thần làm việc tốt cũng nói thêm hai câu.

"Muốn nói Ninh tiểu thư, mạng cô thật tốt, bác sĩ Bạch vừa dễ nhìn tính tình cũng tốt, lúc trước bệnh viện chúng tôi có một nữ bác sĩ xinh đẹp muốn theo đuổi bác sĩ Bạch, còn nói muốn cùng anh ấy chăm sóc cô, bác sĩ Bạch sững s.ờ không đáp ứng."

Bạch Trạch Nhiễm cùng vợ chăm sóc cô trở thành người thực vật trên giường bệnh?

Ninh Hiên rùng mình một cái, không dám nghĩ không dám nghĩ.

"Tôi nghe nói trong nhà bác sĩ Bạch có tiền rồi, người ta là y học chuyên môn vì cậu đây!"

Đó là di sản mà lão tử để lại cho hắn.

Không biết vì sao trong đầu Ninh Hiên hiện ra câu bạch trạch nhiễm bên tai cô.

"Mấy năm nay cậu nợ tôi, tôi sẽ chậm rãi cùng cậu tính."

"Mấy năm nay cậu nợ tôi, tôi sẽ chậm rãi cùng cậu tính."

"Mấy năm nay cậu nợ tôi, tôi sẽ chậm rãi cùng cậu tính."

Giống như lệ quỷ đòi mạng vậy.

[Hiên à, tôi luôn cảm thấy cậu nên uống thuốc.] Con gấu trong không gian hệ thống rất lo lắng cho Ninh Hiên.

Đó không phải là vô nghĩa sao! Bản thân cô ấy lo lắng cho bản thân mình.

"Ninh tiểu thư, bác sĩ Bạch si tâm với cô h a!" Tiểu y tá trước khi đi cũng không quên thêm một câu.

Ninh Hiên đâm ng.ực dừng chân, tính toán vạn tính không tính đến di sản của lão tử đều chuẩn bị tốt cho ngươi, ngươi lại đối với lão tử có suy nghĩ sai.

Rốt cục thức đến buổi chiều, Bạch Trạch Nhiễm cầm danh sách xem hết số liệu của Ninh Hiên một lần, lại hỏi Ninh Hiên cảm giác.

Nó giống như chỉ là mối quan hệ giữa bệnh nhân và bệnh nhân, không bình thường, rất bất thường.

"Tiểu Bạch a." Tại sao không gọi nô lệ nhỏ, bởi vì cô ấy không có lá gan đó! Bây giờ không giống ngày xưa!

[Hiên, tốt xấu gì cậu cũng là một người làm vương quân, tuy rằng cũng là nữ giả nam trang. ]

Ninh Hiên: Cậu giống như đang nói tôi trở về sẽ thảm hơn.

Ninh Hiên nhìn tiểu y tá một cái, cô ở lại đây cô có thể nói ra, có người nhìn Bạch Trạch Nhiễm có lớn mật hơn nữa cũng sẽ không làm chuyện gì khác thường.

Tiểu y tá nhận được ánh mắt Ninh Hiên, gật đầu xo.ay người, rất có nhãn lực thấy nhi đóng cửa lại một tiếng.

Ninh Hiên: Đừng tùy ý phỏng đoán ý tứ của người khác! Này! Quay lại đây!