Mau Xuyên Ký Chủ Là Người Không Thể Trêu Vào

Chương 19



"Con? Con đi đánh hắn để làm gì? "Cha Trần kéo Trần Thiệu Nguyên.

"Không có gì! Chính là nhìn hắn khó chịu." Ở tước mắt ba, nguyên nhân chân chính kia, hắn ta vô luận như thế nào cũng nói không ra.

"Đứa nhỏ này!" Cha Trần hận sắt không thành thép trừng Trần Thiệu Nguyên, trước kia đánh nhau đều có nguyên nhân, bọn họ cũng không quản.

Lần này! Nhìn người khác khó chịu?

"Con có phải bị bệnh hay không!"

"Khụ khụ." Ninh Hiên ho nhẹ hai tiếng, "Chuyện này Ninh gia chúng tôi có thể không truy cứu, bất quá tôi có một điều kiện."

Ninh gia? Ông Trần dừng động tác, tinh tế đánh giá Ninh Hiên.

Cha Trần giống như nghĩ tới cái gì đó, trán thoáng cái toát mồ hôi lạnh.

"Nói vậy con trai ông nhất định rất làm cho ông rất đau đầu đi, như vậy tất cả bọn họ đều nộp một vạn học phí, tôi cam đoan thành tích của hắn đột nhiên tăng vọt, như thế nào?" Ninh Hiên tiến lên nằm nói với ông Trần.

"Gia đình cậu ấy nghèo thì rất nghèo, nhưng ông cũng nên biết thành tích của cậu ấy luôn ở trong top đầu của lớp. Tôi còn miễn phí thuê người dạy hắn cầm kỳ thư họa thế nào? "

"Điều này" cha Trần không tin rằng sẽ có một điều tốt như vậy.

"Nếu ông đáp ứng việc làm ăn có thể hợp tác với ông, Ninh gia đều hợp tác với ông, thế nào?" Ninh Hiên dùng thanh âm hai người nghe được nói.

"Bố! Đừng hứa với hắn ta! Hắn ta nói dối!" Trần Thiệu Nguyên nhìn bộ dáng thân mật của Ninh Hiên và cha hắn ta, có chút hoảng hốt.

"Vậy cảm ơn Ninh thiếu gia." Không ngần ngại bán con mình.

"Bố!" Trần Thiệu Nguyên nhìn đồng tử ba hắn ta mà khiếp sợ.

"Nào nào, điện thoại di động lấy ra quét mã."

"Tiền của bọn họ tôi trả." Là con trai ông gây họa, làm sao có thể liên lụy người khác.

Điện thoại di động của Bạch Trạch Nhiễm vang lên tiếng tiền vào túi.

"Xem thiếu gia tôi đi, tìm cho cậu một công việc bán thời gian." Ninh Hiên nhìn vẻ mặt Bạch Trạch Nhiễm đắc ý, "Hôm nay bắt đầu đi học, những người khác còn phiền hiệu trưởng nói cho phụ huynh biết một chút."

Sự tình nhanh như vậy đã giải quyết xong, đối với yêu cầu của Ninh Hiên hiệu trưởng nhanh chóng đáp ứng.

Tiễn cha Trần đi.

Đem một đám tiểu tử đến Ninh gia, Ninh Hiên vòng tay đi vòng quanh bọn họ hai vòng.

Tám người đứng ngay ngắn, trong mắt mang lệ, giống như bị khi dễ vậy.

"Thư giãn một chút, cũng không phải chưa từng đi học qua. Bạch lão sư liền dạy bọn họ thật tốt đi, hôm nay dạy không học được ai cũng không được về nhà." Ninh Hiên nở ra một nụ cười vô hại, "Tôi đi lên ngủ."

Bạch lão sư làm thật tốt a! Ninh Hiên ngáp một cái lên lầu.

Bạch Trạch Nhiễm nhìn bóng lưng Ninh Hiên trong con ngươi viết cảm xúc khiến người ta đọc không hiểu.

Trong lớp học của Bạch Trạch Nhiệm, Trần Thiệu Nguyên lần thứ n không chịu nổi đứng dậy chạy ra ngoài thì bị bảo vệ bắt được ném trở lại chỗ ngồi.

Một đám tiểu đệ sợ tới mức không dám động đậy, hảo tâm khuyên nhủ, "Đại ca đừng chạy, nghe giảng thật kỹ đi, bằng không hôm nay chúng ta đều phải ở lại đây. "

Lão tử thật sự chịu không nổi!

Trần Thiệu Nguyên sụp đổ.