Lưu Quang Nhập Họa

Chương 13: - Nhận tội



"Thần Nhứ." Cảnh Hàm U thấy nàng tỉnh lại, vội vàng đổi dáng ngồi, để nàng thấy dễ chịu hơn.
Thần Nhứ hé miệng, vẫn còn một chút máu chảy ra. Tia máu đó sẫm theo khóe miệng nàng chảy xuống cổ, sau đó uốn lượn xuống dưới... hòa vào trong nước.
Hơi thở của Cảnh Hàm U hỗn loạn vô cùng, nắm tay Thần Nhứ rất chặt, mãi đến khi thấy đối phương cau mày mới ý thức được rằng mình nắm quá chặt.
"Cả người nàng đều là mồ hôi, ta sợ nàng ngủ không thoải mái mới định đi tắm cùng nàng." Không rõ tại sao, Cảnh Hàm U lại vô thức mà giải thích.
Sắc mặt tái nhợt của Thần Nhứ ửng đỏ. Sắc đỏ phơn phớt nhàn nhạt như sắc đỏ trên giấy Tuyên thượng hạng, tinh xảo mà động lòng người.
"Tóc ta..." Nàng không còn sức lực, nói vài chữ thôi cũng đã thở hổn hển.
Cảnh Hàm U biết nàng muốn gội đầu, vội vàng múc nước giúp nàng xả tóc. Hai người chật vật như vậy cũng tốn hai lượt trà.
Thần Nhứ nằm lại trên giường lần nữa, cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều. Nàng liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài, miễn cưỡng mỉm cười: "Còn một ngày."
Tra tấn ba ngày ba đêm, còn một ngày nữa thôi là sẽ chấm dứt. Nhưng bởi vì biết được rằng chỉ còn một ngày thôi nên cũng chẳng cảm thấy gian nan nữa. Loại giày vò này bản thân nàng đã quen. Vậy nhưng nàng muốn làm nữ nhân trước mặt này đau lòng. Đây là lợi thế của nàng, nàng có thể sẽ có càng nhiều lợi thế tự do.
Lúc giữa trưa, Cảnh Hàm U được Hoàng thượng tuyên đi nghị sự. Đây là việc không thể khước từ. Nhìn vẻ mặt lo lắng không yên của nàng, Thần Nhứ cười nói: "Yên tâm, ta không sao đâu." Càng tỏ vẻ điềm nhiên như vậy, càng khiến cho Cảnh Hàm U không thể nào buông tay.
"Săn sóc nàng cho tốt." Ra khỏi cung Vũ Yên, nàng thở dài.
Chuyện Thần Nhứ trúng độc ở trong cung đã sớm bị truyền ra ngoài. Ngay cả Hoàng đế Cảnh Đằng sau khi bàn chính sự xong cũng quan tâm một câu: "Thuận Ân Quận chúa hiện tại ra sao rồi?"
"Người đã cứu lại được, hiện tại đang phải chịu tra tấn sau khi phát độc." Cảnh Hàm U mặt không biểu cảm mà nói.
Thái tử Cảnh Đồng đứng một bên có hơi xấu hổ: "Nhu Gia, ta không ngờ được rằng tỷ muội các nàng trong lúc đó sẽ gây ra được loại chuyện này. Mạc Ly cũng chỉ là vô ý thôi."
"Vô ý?" Mày liễu của Cảnh Hàm U cũng nhướn lên, "Tỷ muội như vậy mà việc kiêng kị liên quan đến sống chết nàng lại không biết? Thái tử, người chớ quên, Thần Nhứ từng là Trấn quốc Công chúa, địa vị như vậy Dịch Già Mạc Ly há có thể sánh bằng?"
Thái tử đuối lí, cũng chẳng biết nói gì. Hoàng đế ở một bên cười nói: "Được rồi được rồi, dù sao cũng là chuyện của người tộc Dịch Già, không cần để những việc này làm mất hòa khí huynh muội các con. Dịch Già Thần Nhứ nếu đã vô duyên vô cớ trúng độc, trẫm sẽ thưởng đồ bổ cho nàng, xem như bồi tội cho thứ phi của Cảnh Đồng."
Phương pháp này khiến Cảnh Hàm U cũng bối rối. Dù sao đôi bên đều là người đã mất nước, cho dù Thần Nhứ có bị trúng độc chết thì người trong nước Lịch cũng sẽ không cảm thấy đau buồn. Chưa từng đau đớn cũng sẽ không thấy buồn khổ. Cảnh Hàm U không tranh cãi nữa, sau khi quỳ xuống đất tạ ân thay Thần Nhứ liền rời khỏi điện Khánh Hòa.
Vừa đi xuống bậc thềm, nàng đã nghe tiếng bước chân sau lưng. Cảnh Hàm U ngoảnh lại, đã thấy Thái tử bước nhanh đuổi theo.
"Nhu Gia, Thuận Ân Quận chúa bị trúng độc rất nghiêm trọng sao?" Vẻ mặt lo âu kia vậy mà không phải là giả.
Cảnh Hàm U lập tức trở nên đề phòng: "Thái tử, Thần Nhứ xảy ra chuyện gì cũng có ta đến chiếu cố, thỉnh Thái tử chớ băn khoăn. Người vẫn nên an tâm lo chính sự cho tốt. Còn nữa," Đôi mắt Cảnh Hàm U sắc như đao, "Mong Thái tử quản thứ phi của mình cho chặt. Lần này là có Thần Nhứ cầu tình ta mới tha cho nàng. Nếu lần sau Dịch Già Mạc Ly còn dám làm hại đến Thần Nhứ, đừng nói là người, kể cả Phụ hoàng cũng không cứu được nàng ta!"
Nhìn bóng lưng xa dần của Cảnh Hàm U, Thái tử cười khổ một tiếng. Chính muội muội của y lại không che giấu mà nuông chiều một nữ nhân: "Hồi cung."
Cung Đức Xương.
Dịch Già Mạc Ly bị khóa trong phòng đã được hai ngày. Từ khi Thái tử biết chuyện Thần Nhứ trúng độc là do nàng gây ra, y đã nhốt nàng ở trong phòng. Mỗi ngày chỉ có cung nữ đưa cơm nước qua loa, thời gian còn lại, ngay cả một hạ nhân cũng không có.
Dịch Già Mạc Ly mãi vẫn chưa nghe được tin Thần Nhứ đã chết, biết rằng nhất định là đã có người cứu: "Xem như ngươi mạng lớn. Có điều, tránh được lần này chắc gì đã qua được lần sau." Nàng nắm chặt chiếc khăn tay, căm hận nói.
Ngoài cửa có tiếng mở khóa, nhưng lúc này vẫn chưa phải lúc đưa cơm. Dịch Già Mạc Ly lập tức biết rằng có thể có chuyển biến tốt.
Quả nhiên, người đi vào là Thái tử. Dịch Già Mạc Ly lập tức đi tới, nhẹ nhàng hành lễ. Thân hình mảnh khảnh kia bày ra tư thái này lại vô cùng mỹ lệ mê người.
Thái tử thầm than thở: "Nước Dịch đúng là nhiều mỹ nữ! Nữ nhân tộc Dịch Già người này còn xinh đẹp hơn người kia. Dịch Già Thần Nhứ dĩ nhiên rất đẹp, Dịch Già Mạc Ly cũng không thua kém." Nếu không phải vậy hắn đã trói lại trực tiếp đưa Cảnh Hàm U rồi. Phải biết rằng trên con đường đợi ngôi vị của y, Cảnh Hàm U là trợ lực chắc chắn nhất, cũng là trợ lực chính yếu nhất. Nếu không có Cảnh Hàm U đích thân dẫn bốn vạn Phi Vân Kỵ trấn thủ kinh đô, vài đệ đệ kia của y làm sao có thể ngoan ngoãn như vậy?
"Thuận Ân Quận chúa đã cứu được rồi. Mạc Ly, chuyện tộc Dịch Già các nàng ta không muốn quản. Nhưng mà ta cảnh cáo nàng lần cuối, Dịch Già Thần Nhứ là người của Nhu Gia, không được Nhu Gia cho phép, nàng không được động đến một đầu ngón tay của Thần Nhứ. Nếu không, bản Thái tử cũng không bảo hộ nàng được. Nàng nhớ kĩ, đến lúc đó, người chết không chỉ có mình nàng, mà là cả tộc Dịch Già sẽ phải chôn cùng Dịch Già Thần Nhứ!" Thái tử đưa tay nâng Dịch Già Mạc Ly yểu điệu dậy, trong lòng vẫn còn rục rịch. Tiểu mỹ nhân này mới vài ngày chưa thấy mặt, hình như lại tiều tụy hơn một chút rồi, vậy nhưng như thế lại làm cho nàng thêm yếu đuối mỏng manh động lòng người.
Dịch Già Mạc Ly trong lòng thầm hận, nhưng ngoài mặt lại ấp úng nói: "Nô tì biết sai rồi, xin Thái tử Điện hạ cho nô tì một cơ hội nữa, nô tì tuyệt đối sẽ không tái phạm."
Dáng vẻ dè dặt kia vô cùng lấy được lòng Thái tử. Tay y hơi siết một chút, Dịch Già Mạc Ly đã ngã vào trong lòng y. Ngay sau đó, nàng đã được Thái tử ôm lên giường.
Cung Vũ Yên. Sau khi Cảnh Hàm U rời đi, Thần Nhứ sai cung nữ lui ra ngoài. Trong khi nàng một mình chịu đựng đau đớn ở trên giường, trong đầu đã đang tính toán bước hành động tiếp theo. Nàng biết rõ lần trúng độc bất ngờ này là một thời cơ, nhưng cũng là một thử thách. Từ nay về sau, Cảnh Hàm U chắc chắn sẽ giám thị nàng gắt gao hơn, những ai tiếp cận nàng sẽ bị kiểm tra. Nghĩ đến đây, Thần Nhứ lại thầm hận ngũ muội của mình, đúng là việc thành chẳng có mà việc bại thì thừa.
Nếu như Dịch Già Mạc Ly có chung kẻ địch, liên thủ cùng nàng, trong cung này không hẳn là không làm nên chuyện. Tiếc là...
Ôi! Thở dài một tiếng, Thần Nhứ bất đắc dĩ mà nhắm mắt lại. Việc đã đến nước này, nhiều lời cũng chẳng có ích gì. Nàng đã học được rất nhiều từ viện Phi Diệp Tân, trong đó có một điều là vĩnh viễn không nên hối hận những chuyện đã xảy ra. Sự tình ngã ngũ, hối hận về sau cũng chỉ là hoài công vô ích, chẳng thà ngồi nghĩ nên ứng phó thế nào với tương lai.
Lúc Cảnh Hàm U trở về lại thấy Thần Nhứ đang ngủ. Nàng nhẹ nhàng thở phào. Ngủ được rồi, với Thần Nhứ bây giờ mà nói đó là chuyện tốt.
Đến giờ cơm tối Thần Nhứ vẫn chưa tỉnh, Cảnh Hàm U cũng không làm ầm ĩ đến nàng. Chỉ phân phó phòng bếp hâm đồ ăn, lúc Thần Nhứ tỉnh lại sẽ ăn.
Lần này Thần Nhứ ngủ cực sâu, thật ra là bởi vì lần giày vò này làm hao hết thể lực của nàng. Tỉnh lại lần nữa, trước mắt đã là một vùng tối tăm. Nàng đưa tay huơ huơ, vẫn có thể nhìn thấy tay mình trong bóng tối. Điều này có nghĩa là trời đã tối rồi, không phải mắt nàng có vấn đề.
Đằng sau có một cánh tay vòng lên ôm lấy thắt lưng mình, nàng hơi hơi ngoảnh lại, môi lưỡi lập tức bị một hơi thở quen thuộc xâm lấn. Dây dưa hồi lâu, đối phương mới buông nàng ra.
"Đỡ hơn chút nào chưa?" Thanh âm Cảnh Hàm U sát bên tai nàng.
"Không sao rồi." Chính Thần Nhứ cũng cảm thấy may mắn, mấy canh giờ này nàng lại có thể ngủ qua hết.
Trong bóng tối nàng nghe được người bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, bộ dạng yên tâm rõ ràng. Nàng cười mỉm, lò mò đưa tay tìm lấy đôi má của đối phương, nhẹ nhàng hôn lên đó: "Ba ngày này khổ cho nàng rồi. Ân cứu mạng xem ra chỉ có thể lấy thân báo đáp."
Lời còn chưa dứt, người nàng đã bị đặt ở trên giường, y phục đẫm mồ hôi được cởi ra, hai chân bị tách ra. Người nọ vội vàng mà chiếm cứ thân thể của nàng.
"Hàm U..." Giọng nói nhẹ nhàng nỉ non bên tai, kích thích Cảnh Hàm U dần dần chiếm lấy nàng, hoàn toàn không để ý đến đau đớn giày vò khi phát độc vừa trải qua.
Khóe mắt Thần Nhứ ánh lệ, nhưng chính nàng cũng chẳng hiểu sao mình khóc. Tủi thân sao? Khổ cực sao? Đau đớn sao? Hay là tất cả những thứ đó? Nàng không muốn biết. Giờ khắc này, nàng chỉ nắm chặt đệm chăn bên dưới, thuận theo động tác của Cảnh Hàm U.
Tỉnh lại lần nữa... Thần Nhứ không muốn dậy. Một khắc trước khi mở mắt, nàng thực sự thà rằng mình chưa tỉnh còn hơn. Một khi mở mắt, nàng sẽ phải đối mặt với trách nhiệm và sứ mệnh. Nàng dù sao cũng chỉ là một nữ tử, cũng sẽ có lúc muốn chạy trốn.
Hết chương 13