Luôn Có Lông Xù Xù Muốn Độc Chiếm Tôi

Chương 2



Edit : Tiểu Hạ
Beta : Tiểu Hạ


TRUYỆN CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD ROSRY_HA. CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. XIN CẢM ƠN


____________________________


Đột nhiên không kịp phòng ngừa nghe thiếu niên kia nói làm Ninh Thu bỗng dưng đỏ mặt. Cô có chút xấu hổ buồn bực, môi hồng nhạt môi hé ra, cuối cùng cũng nói được một từ"Cậu".


Tân Từ nhìn chằm chằm sườn mặt cô gái xinh đẹp một hồi lâu, trong lòng hoang mang. Hắn cảm thấy Ninh Thu hình như là tức giận rồi, nhưng cậu ta lại không nghĩ ra nguyên nhân. Yên lặng mà nhìn chằm chằm đến khi người ta phát hỏa. Cậu chậm rãi đem ánh mắt tìm tòi nghiên cứu thu hồi tới, ngón tay xoa notebook kia.
Mở ra trang, đầu tiên là tên của cô gái kia. Đoan chính hào phóng, tự lộ ra vài phần tú khí, giống diện mạo của cô gái nhỏ, vừa nhỏ lại đáng yêu. Mặt sau hai trang là bút ký mới vừa viết. Chữ viết chỉnh tề tinh tế, nhìn người cảnh đẹp ý vui.


Cậu nghĩ thành tích của cô nhất định rất tốt.


Chương trình học buổi sáng rất nhanh liền kết thúc. Lúc đầu Ninh Thu cũng chưa thấy đói bụng lắm. Thẳng đến khi có người đứng ở bên cạnh mời cô cùng nhau ăn cơm trưa mới cảm thấy có chút đói khát.


"Bạn học Ninh, cơm trưa ở nhà ăn cũng không tệ lắm, hơn nữa còn là miễn phí. Chúng ta cùng đi đi ?" Nói chuyện chính là nữ sinh có dáng người gợi cảm cao 1m8 mang giày cao gót, thoạt nhìn đều phải đến 1m9.


Ninh Thu khó khăn lắm mới tới 1m6 nhìn dáng người nữ sinh phập phồng quyến rũ, như là ăn kích thích tố sinh trưởng tốt thân cao. Bại lộ phong cách mặc quần áo nóng bỏng cô trầm mặc một giây đồng hồ, vẫn là gật gật đầu.


Cô không biết đường đi, có người đi cùng đương nhiên là tốt. Huống hồ cô ấy là người đầu tiên mời cô cùng đi ăn cơm Ninh Thu cũng ngượng ngùng cự tuyệt.


Năng đại cuộn sóng tóc nữ sinh quyến rũ mà cười cười, tiến lên thân thiết mà câu lấy cổ Ninh Thu, ngón tay còn vớt lên nàng rũ ở một bên sợi tóc nghiền nghiền. Chợt cúi đầu ngửi ngửi ở cỏ cô, còn vươn đầu lưỡi liếm bên gáy trắng nõn ánh mắt mê ly: " Cậu thơm quá nha."


Đầu lưỡi ướt dầm dề liếm quá da thịt khiến Ninh Thu bị kích thích đến tóc đều thiếu chút nữa dựng thẳng lên tới, theo bản năng liền đẩy một phen. Thời Quân thuận thế ngã trên mặt đất khoa trương mà kêu to rất giống là quăng ngã chặt đứt chân.


"Thật xin lỗi, cậu không sao chứ?" Ninh Thu vội vàng muốn đem người nâng dậy tới lại bị một đôi tay ngăn trở.


Chủ nhân đôi tay kia không cho phép cự tuyệt mà nắm cổ tay của cô, ngăn cản tư thế khom lưng của cô. Đối với người trên mặt đất hô thiên thưởng địa nhân đạo: "Ngồi dưới đất làm gì, chân chặt đứt?"


Ngữ khí lạnh nhạt lại xa cách hoàn toàn không giống như là đối đãi với bạn học cùng lớp đồng.


Thời Quân câu môi vũ mị mà cười chính mình từ trên mặt đất bò dậy. Còn nhàn nhã mà vỗ vỗ, ngăn không được chế nhạo: "Tân Từ, đây là lần đầu tiên cậu tức giận với tôi. Nhìn biểu tình sinh động, so với bản mặt than kia đẹp hơn nhiều. Nhìn nhiều chút không chừng tôi có cảm giác chính mình muốn yêu cậu."


Nghe vậy Ninh Thu mở to hai mắt nhìn. Cô giống như biết được một bí mật lớn, tức khắc chột dạ không thôi suy xét chính mình có hay không nên đi trước một bước.


Phát hiện ý đồ muốn lùi về phía sau của Ninh Thu. Tân Từ nhăn mi có chút không thoải mái. Chờ nhìn đến ánh mắt đánh giá của cpo gái nhỏ liền sáng tỏ ánh mắt, hắn ngực hơi ngạnh, không vui mà giải thích: "Hắn là nam, cậu nghĩ cái gì vậy ?"


Giờ phút này khiếp sợ của Ninh Thu đã không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, run run rẩy rẩy bẻ bàn tay lôi kéo chính mình của Tân Từ, gãi gãi đầu tận lực thu nhỏ lại cảm giác tồn tại của bản thân nhược nhược nói chuyện: "Tớ đi trước hai cậu nói chuyện tiếp đi."


Nói thật đúng là xách cặp sách lên chạy trốn bay nhanh, đảo mắt liền không thấy thân ảnh.


Bóng dáng của cô gái nhỏ biến mất ở phạm vi tầm mắt, Tân Từ có chút cô đơn mà thu hồi ánh mắt. Nhìn chính mình bị bẻ ra tay, trên mặt trào phúng cảm xúc chợt lóe mà qua, đen nhánh con ngươi lạnh băng một mảnh.


Mà Thời Quân còn bỏ xăng vào lửa mà lấy ngôn ngữ kích thích hắn: "Xem kìa cô gái nhỏ giống như hiểu lầm chúng ta quan hệ rồi chân ngắn nhỏ chạy trốn nhanh như vậy, thật là làm người khác thương tâm."


" Cậu muốn chết?" đôi mắt Tân Từ sơn đen sâu thẳm, mặt vô biểu tình hỏi.


"Không muốn." Thời Quân nhún vai, vui cười mở ra: "Cậu không phải ghét nhất là con người sao? Hôm nay đột nhiên đổi tính?"


Thu thập xong đồ vật của bản thân, Tân Từ nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, ngầm có ý cảnh cáo: "Không liên quan đến cậu"


Thời Quân tư thái quyến rũ mà dẫm lên chính mình giày cao gót lắc mông lung lay đi ra ngoài. Tân Từ nghĩ như thế nào, xác thật cùng hắn không quan hệ, hắn cũng không có hứng thú. Tương đối tới nói, vẫn là sức hấp dẫn của Ninh Thu lớn hơn.


Cô gái kia trên người thơm tho mềm mại, thật xa đều ngửi được một cổ ngọt hương vị, như là kẹo bông gòn giống nhau, dụ dỗ người một ngụm nuốt rớt.


Đã lâu cũng chưa ngửi được cái loại hơi thở mê người của con người. Thời Quân liếm liếm chính mình khóe môi, dư vị mới vừa rồi ở trên cổ mảnh khảnh liếm một ngụm, tâm tình bỗng tốt lên mà nheo lại đôi mắt.


Không được tự nhiên mà chà xát cổ Ninh Thu thở dài cuối cùng cũng đến nhà ăn.


Không nghĩ tới mỹ nhân có vóc dáng cái gợi cảm kia lại là nam. Trong cuộc đời lần đầu tiên gặp được nam giả nữ, Ninh Thu xem đến trợn mắt há hốc mồm. Nam sinh kia không chỉ ăn mặc lớn mật mà nói chuyện đều lộ liễu như thế.


Tưởng tượng đến bị nam sinh mới quen ôm bả vai liếm cổ cô liền nổi da gà nháy mắt. Hơn nữa có chút kỳ quái chính là lưỡi người nọ không ấm áp giống người bình thường như vậy ấm áp mà là băng lãnh lãnh. Khi hắn để sát vào bên tai Ninh Thu giống như còn nghe được âm thanh tê tê .


Càng nghĩ càng muốn nổi da gà nên cô liền không hề suy nghĩ, chuyên tâm xếp hàng lấy cơm.


Vốn tưởng rằng cơm trưa miễn phí lại ngon, khả năng cũng bất quá là chay mặn kết hợp, nhiều nhất dinh dưỡng phối hợp.


Ai ngờ đâu chỉ là chay mặn phối hợp bay trên trời, chạy dưới đất, trong nước bơi đủ mọi thứ, cua lớn, tôm hùm linh tinh hải sản dường như không cần tiền mà chất đầy khay.


Làm một người sinh hoạt nhiều năm ở đất liền Ninh Thu xem đến đôi mắt đều thẳng vừa hâm mộ lại cảm thấy may mắn. Nếu không phải nhập học ở đây cô cũng không có cơ hội ăn nhiều bữa tiệc hải sản lớn như vậy.


"Bạn học, muốn ăn hải sản sao?" Mang khẩu trang, nam nhân mặc tạp dề in logo trường thấy có người nhìn hải sản của mình, ánh mắt lập tức sáng lên, tha thiết ra tiếng hỏi.


"Vâng. Có hạn chế hạn chế số lượng không ạ?" Ninh Thu ngửi thấy mùi vị mà nước miếng đều mau chảy ra, thẹn thùng hỏi. Miễn phí đồ ăn vẫn là như vậy quý đồ ăn cô nếu không thiếu điểm một chút?


Nào biết nam nhân trung niên mang khẩu trang cười hắc hắc như gặp khách vip, cực lực đẩy mạnh tiêu thụ: "Không có hạn chế số lượng. Ngươi nếu ăn nổi thì này mấy mâmnày đều mang đi đi."


"Cháu ăn không nhiều như vậy, liền mỗi loại đều lấy một chút là được ạ." Ninh Thu nhảy nhót trả lời âm cuối cũng bởi vì cảm xúc cao hứng mà cao lên. Trong mắt sáng lấp lánh, chứa đầy đối hải sản khát vọng.


"Bạn học, cháulà mới tới hay sao?" Nam nhân trung niên một bên giúp đỡ lấy đồ ăn, một bên cười tủm tỉm hỏi.


"Đúng vậy, hôm nay cháu vừa mới chuyển trường lại đây." Ninh Thu trả lời đến lễ phép lại kiên nhẫn, thanh âm ngọt ngào, nghe vào lỗ tai rất thoải mái.


"Như vậy, xem cháu thích hải sản của ta như vậy, hôm nay tan học lại đây xách một túi về nhà làm ăn dù sao ở nhà ăn có rất nhiều cũng dùng không xong." Trung niên nam nhân hào phóng mở miệng.


"Không cần đâ...." Ninh Thu vừa mới nói mấy chữ, đã bị nam nhân trung niên huy đuổi đi, một bộ dáng kiên định quyết tâm.


Ninh Thu bị đám người bài trừ cũng không rối rắm đem khay hải sản đựng đầy của mình. Nhưng mới vừa đi ra vài bước liền nghe được cửa sổ truyền đến tiếng học sinh oán than dậy đất : "Ngư thúc vì sao hải sản lại nhiều như vậy ? Ăn đều ngán không chịu nổi!"


" Mọi người thông cảm một chút ha, gần nhất cũng hải sản nhiều, vớt lên rất dễ dàng. Như là nuôi gà, thỏ trong nhà có chu kỳ sinh trưởng, quy mô cũng không lớn." Ngư thúc cộc lốc cười cùng học sinh giải thích.


"Vậy được rồi." Học sinh đưa ra vấn đề kia bĩu môi ghét bỏ mà muốn một chút sò biển còn một cái cải trắng xào cay liền kiên quyết không muốn.


Nghe xong Ninh Thu đầy mặt mờ mịt. Đối với người nội địa mà nói, hải sản cũng coi như là thức ăn tương đối trân quý. Đặc biệt vẫn là hải sản tươi, nhưng giống như là không được học sinh nơi này hoan nghênh.


Bất quá nghĩ đến đây là trường học quý tộc lại bình thường trở lại. Đại khái kẻ có tiền đã ăn hải sản đến ngán đi. Ninh Thu đối với giải thích này của mình tạm chấp nhận.


Tìm chỗ trống ngồi ngồi xuống Ninh Thu Thu đem khăn giấy đặt một bên thỏa mãn mà lột cua, lột tôm. Đang lúc nàng ăn đến vui sướng khi, đỉnh đầu rũ xuống một bóng râm, che đậy nửa bên ánh sáng.


Cô mê mang mà ngẩng đầu, liền thấy nam nhân có mái tóc cuộn sóng màu nâu , ngồi đối diện vị trí của cô. Còn thuận tiện hướng tới nàng vứt cái mặt mày: "Ninh Thu Thu, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt."
_________________________________________


TRUYỆN CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD ROSRY_HA. CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. XIN CẢM ƠN