Long Vương Ẩn Mình

Chương 47: C47



Cậu Lê, chính là tiêu điểm và trung tâm của yến hội hôm nay.

Lê Kim Huyên xa xa nhìn thấy cậu Lê, trong lòng đột nhiên căng thẳng.

Đối mặt với cậu Lê, trong lòng cô hiếm khi không có chút chắc chắn nào, chân tay luống cuống.

“Yên tám đi, mọi thứ không sao.” Trần Xuân Độ bên cạnh chậm rãi mở miệng, nhìn ra được trong lòng Lê Kim Huyên bối rối.

Lê Kim Huyên quay đầu, lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ, người này, căn bản không biết quan hệ giữa mình và cậu Lê, đương nhiên không biết yến hội hôm nay, có bao nhiêu hung hiểm với mình.

Đọc FULL bộ truyện tại đây.

Đứng nói chuyện không đau thắt lưng, Lê Kim Huyên đột nhiên có chút hối hận, tại sao mình lại dẫn anh đến.

Yến hội hôm nay, khẳng định có rất nhiều khách mời truyền thông ở đây, yến hội này, hơn phân nửa nhân vật có mặt mũi ở thành phố T đều đến đông đủ.

Nếu như xảy ra chuyện gì, ánh mắt Lê Kim Huyên lạnh lùng trừng mắt Trần Xuân Độ, giọng điệu đầy rẫy ý cảnh cáo: “Hòm nay nếu xảy ra

chuyện gì, tự anh nhìn mà làm.”

Trần Xuân Độ sững sờ, lập tức có chút xấu hổ, cái này… Lê Kim Huyên đây là biết sẽ xảy ra chuyện gì, sớm tiêm phòng cho mình sao?

“Lê tổng, đã lâu không gặp.” Đột nhiên một người từ bên kia xoay qua, Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên cùng quay đầu, nhìn thấy một người trung niên bụng phệ mang theo nhiệt tình tươi cười đi đến.

Lê Kim Huyên cau mày, người lạ mặt này, cô làm sao cũng không nhớ ra được đây là ai.


“Ông là…” Lê Kim Huyên nhỏ giọng thử hỏi.

“Tại hạ là tổng giám đốc đầu tư Vô Cực, Lê tổng, nửa năm trước đã từng tán gẫu với cô mấy cáu ở trên bữa tiệc từ thiện một lần, không ngờ hôm nay lại gặp lại.” Ánh mắt người trung niên này nóng bỏng, hôm nay Lê Kim Huyên mặc một bộ váy liền, lộ ra đường cong cơ thế uyến chuyển, dáng người nóng bóng hoàn mỹ, đúng là bảo vật nhân gian mà.

Lê Kim Huyên gật nhẹ đầu, nhớ lại: “Triệu tổng, đã lâu không gặp.”

Hai người hàn huyên mấy câu, đột nhiên, ánh mắt Triệu tống quét qua, nhìn vào bóng lưng cách đó không xa, chần chờ chỉ vào bóng lưng Trần Xuân Độ, hỏi: “Lê tống, vị này là…”

Lê Kim Huyên nhìn theo ngón tay ông ta, nhìn thấy Trân Xuân Độ đang đứng ở trước bàn tiệc, tự mình cầm một món ăn nhẹ, lang thôn hố yết, không chút phong độ.

Khuôn mặt tinh xảo của Lê Kim Huyên cứng lại, trong sảnh tiệc này, trang hoàng tráng lệ, ở đây một người đều là nhân vật lớn, nhất cử nhất động tác phong nhanh nhẹn, đây rõ ràng là một xã hội thượng lưu.

Mà người này, tướng ăn ở trong này, quả thật là bại hoại thanh danh của mình!

Trên cái trán trắng muốt của Lê Kim Huyên lộ ra vệt đen, cô nhìn bóng lưng Trần Xuân Độ, ánh mắt rét lạnh như băng, nếu như ánh mắt có thế giết người, chỉ sợ Trần Xuân Độ đã sớm mục rửa rồi!

Trần Xuân Độ đang ăn uống thả cửa, anh dựa vào nguyên tắc không ăn thì uổng, sao có thể bỏ qua những món ăn tinh xảo này được.

Đột nhiên, toàn thán Trần Xuân Độ run lên, lông tơ cả người dựng đứng, sau lưng lạnh buốt.

Trần Xuân Độ xoay người, hai tay đầy mỡ xoa xoa túi quần, nhìn thấy Lê Kim Huyên và Triệu tống kia nhìn mình, Lê Kim Huyên lạnh băng mở miệng nói: “Anh ta là tài xế của tôi.”

Trần Xuân Độ ngượng ngùng cười, Triệu tổng nhìn anh một cái, ánh mắt lộ vẻ khinh


thường, nói: Lê tổng, tài xế của cô, còn cần phải dạy dỗ thật tốt mới được…”

“Tôi biết rồi, đến lúc đó tôi sẽ dạy dỗ anh ta thật tốt.” Lê Kim Huyên đáp lại, ánh mắt nhìn Trần Xuân Độ bất thiện.

Triệu tổng và Lê Kim Huyên hàn huyên một lúc, Lê Kim Huyên mới có thể dứt khỏi ông ta, ngay sau đó, lại có rất nhiều nhân vật nối tiếng quyền quý đến gần, có tống giám đốc tập đoàn trên sàn, có quan lớn trong giới chính trị thành phố T, cũng có cậu chủ hào môn thế gia, phú nhị đại, kích động vì vẻ đẹp của Lê Kim Huyên, ánh mắt nóng rực.

Đương nhiên, Lê Kim Huyên ứng đối tự nhiên với những người này, đến điếm là dừng, vô cùng có tu dưỡng.

So với Lê Kim Huyên, Trân Xuân Độ lập tức có vẻ cực kỳ bất trị, làm cho rất nhiều nhân vật lớn thờ ơ lạnh nhạt, rất là ghét bỏ.

Bọn họ không ngờ, quần áo không chỉnh tề, không có tố chất giáo dưỡng như vậy, cũng không biết làm thế nào vào được.

Lê Kim Huyên vẫn duy trì một khoảng cách với Trân Xuân Độ ở sảnh tiệc, giả vờ không chút quen biết, cô không muốn ngày mai mình lên đầu đề.

Trần Xuân Độ ngược lại cũng không để ý,

vừa không kiêng nể gì ăn điểm tâm, vừa lơ đáng liếc nhìn qua Lê Kim Huyên và người bên cạnh cô, sâu trong ánh mắt, có một sự thâm sâu khó có thế tiêu tán.

Bởi vì sự xuất hiện của Lê Kim Huyên, nhanh chóng nhận được ánh mắt chú ý của những nhân vật lớn

Advertisement

trong bữa tiệc, vô số ánh mắt nhìn về Lê Kim Huyên, dò xét mấy lần, làm cho những phu nhân trang phục chói mặt, cũng có vẻ ảm đảm thất sắc.


Cho nên, trong rất nhiều ánh mắt có cả không ít ánh mắt ghen ghét.

Lê Kim Huyên tươi cười ôn hòa quyến rũ, làm cho rất nhiều người nghĩ trong phòng, nữ thần đệ nhất thương giới thành phố T, quả thật là danh xứng với thực.

“Ui, đây không phải là giám đốc Lê đại danh đỉnh đỉnh sao?” Đúng lúc này, một giọng nói quái gỡ, lỗi thời từ một bên bay đến.

Lê Kim Huyên quay đầu, đôi mắt hơi híp lại, nhìn về phía giọng nói kia, cặp môi đỏ mọng nhếch lên, phun ra một cái tên: “Trương tổng.”

Người đến không ai khác, đúng là Trương tổng bị Lê Kim Huyên khai trừ.

“Lê tổng, không ngờ cô cũng đến tham gia bữa tiệc hôm nay. “Trương tổng nhìn qua Trần Xuân Độ, cười lên, nhiều thêm chút không đứng đắn: “Anh ta cũng ở đây sao?”

Trương tổng nói lớn tiếng như vậy, làm không ít người nghi hoặc xoay người, nhìn Lê Kim Huyên, trong lòng nghi hoặc, theo lời Trương tống nói… Lê tổng và người đàn ông này, giữa bọn họ còn từng phát sinh cái gì?

Sau khi Lê Kim Huyên nhìn thấy Trương tống khuôn mặt tinh xảo lạnh nhạt, lạnh lùng trả lời: “Ông đến làm gì?”

“Đương nhiên là đến dự tiệc rồi, yến tiệc to như vậy, không tham gia sao được?” Trương tống cười lạnh một tiếng, quái gở mở miệng.

Lê Kim Huyên lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương tống, chuyện sáng hôm nay giám dốc Trương đạp một người phụ nữ có thai cô vẫn không quên, chỉ là trước mặt nhiều người như vậy, cô chỉ có thể gật gật đầu: “Chơi vui.”

“Đừng nha, Lê tống, cô không có ý định nói xem, sao cô lại ở đây sao?” Trương tổng cười lạnh một tiếng, Lê Kim Huyên vừa mới xoay người, ông ta đưa tay, một phát bắt được tay ngọc nhỏ của Lê Kim Huyên.

Lê Kim Huyên nhíu mày, bàn tay mềm mại rút về, âm thanh lạnh như băng mở miệng nói:

“Xin ông tự trọng một chút.”

“Này, ở đây nhiều người như vậy, đừng động tay động chân.” Đột nhiên, một giọng nói từ một bên truyền đến, Trần Xuân Độ, hai tay cắm túi quần, đi đến.

Trương tổng quay đầu, nhìn thấy Trần Xuân Độ, khinh thường cười: “Liên quan gì đến cậu?”


“Chuyện của Lê tống là chuyện của tôi, tôi không thế quan tâm sao?” Lông mày Trần Xuân Độ nhíu lại.

“Bây giờtôi không phải là nhân viên của tập đoàn Lê thị rồi, chẳng lẽ cậu còn có thể làm gì tôi?” Trương tống mở miệng, giọng điệu cuồng vọng, khá là đắc chí và kiêu ngạo.

“Thật sự là tôi không thế làm gì ông, nhưng ông là cái thá gì? Đánh phụ nữ, phi…” Trần Xuân Độ nhổ một cái, vẻ mặt châm chọc.

Cô gái kia có thai ba tháng, bị Trương tổng không chút kiêng nể đá thẳng vào bụng, làm sao Trần Xuân Độ có thể quên được.

“Cậu muốn chết!” Trương tổng nổi giận, lời nói của Trần Xuân độ, chọt trúng chỗ đau của ông ta, ông ta không nói hai lời, giơ tay lên, một cái tát mạnh mẽ rơi xuống mặt Trần Xuân Độ!”

“Bốp–” Tiếng cái tát này, vô cùng giòn giã, làm cho toàn bộ mọi người ngạc nhiên nhìn, một

bữa tiệc bình thường, lại có người động thủ!

Lửa giận của ông ta có bao nhiêu, lại trực tiếp ra tay, đánh tài xế của một tống giám đốc.

Ánh mắt mọi người nhìn Trần Xuân Độ trở nên phức tạp, thương cảm đồng tình, không ngừng thay đối… Hôm nay toàn là nhân vật lớn đến, cái tát này của Trương tống, giống như là tát lên mặt Lê Kim Huyên!

Khuôn mặt Lê Kim Huyên ngơ ngác, căn bản không phản ứng kịp, Trương tổng, trước mặt nhiều người như vậy, tát Trần Xuân Độ một cái.

Vẻ mặt Lê Kim Huyên có chút khó coi, cho dù Trần Xuân Độ có quá nữa, đó cũng là chuyện của Lê Kim Huyên, cái tát này của Trương tống, làm gương mặt Lê Kim Huyên tối lại.

“Cậu cho rằng đây vẫn là tập đoàn Lê Thị của mấy người sao? Đây là tiệc tối của cậu Lê, cậu có tư cách gì nói chuyện trước mặt tôi!” Ánh mắt Trương tổng lành lạnh, vô cùng kiêu ngạo!

Lời này của ông ta, rõ ràng là nói cho Lê Kim Huyên nghe!

Trần Xuân Độ vuốt năm dấu tay trên mặt, vẻ mặt bình tĩnh, khóe miệng đột nhiên kéo ra một nụ cười lành lạnh quỷ dị: “ông, đánh xong chưa??”