Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Chương 550



CHƯƠNG 550

Giang Hạ lắc đầu: “Tớ không sao, chỉ thấy hơi khó chịu thôi.”

Cô ấy che mặt lại.

Tống Vy đứng dậy, đi tới phía sau cô ấy, ôm lấy cô ấy rồi cất giọng an ủi: “Yên tâm đi, Kiều Phàm sẽ không thích cô ta đâu.”

“Tớ biết, anh ấy thích cậu.” Giang Hạ quay đầu nhìn thoáng qua Tống Vy.

Khóe miệng Tống Vy khẽ run lên: “Được rồi, dù Kiều Phàm thích ai thì tớ vẫn thích người cuối cùng anh ấy ở bên là cậu.”

Nói tới đây, ánh mắt cô vô cùng nghiêm túc.

Giang Hạ có chút cảm động, thẳng lưng lên.

Nhưng rồi rất nhanh cô ấy lại cúi đầu ảm đạm: “Ở bên Kiều Phàm? Tớ có thể sao?”

“Chắc chắn là được.” Tống Vy nắm tay cô ấy: “Đừng quên, cậu từng là vị hôn thê của anh ấy, chúng ta đều hiểu Kiều Phàm mà. Nếu lúc đó anh ấy không thích cậu, dù là cha mẹ hai bên giật dây thì anh ấy cũng sẽ không đính hôn với cậu đâu. Thế nên điều cậu phải làm bây giờ là hóa giải mối hiểu lầm giữa hai người.”

“Hóa giải hiểu lầm?” Ánh mắt Giang Hạ khẽ sáng lên.

Tống Vy gật đầu thật mạnh: “Không sai! Hai người thành ra như bây giờ, nguyên nhân quan trọng nhất là giữa hai người có hiểu lầm, chỉ cần hóa giải hiểu lầm, có lẽ cậu và Kiều Phàm có thể trở lại như trước đây.”

“Thật sự có thể sao?” Trong lòng Giang Hạ có chút dao động, bàn tay căng thẳng nắm chặt quần.

Tống Vy nhìn cô ấy, sau đó nâng mặt cô ấy lên, nghiêm túc nhìn cô ấy, nhẹ giọng nói: “Tin tưởng vào bản thân mình.”

Giang Hạ nhìn thấy sự cổ vũ trong ánh mắt Tống Vy, sự không tự tin lập tức biến mất, theo bản năng gật đầu: “Được, tớ thử xem.”

“Cố lên, đừng khiến bản thân tiếc nuối.” Tống Vy buông mặt cô ấy ra.

Giang Hạ “ừ” một tiếng: “Ừm, cảm ơn cậu Vy Vy.”

Tống Vy vuốt tóc cô ấy: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, làm việc thôi.”

“Ừ, tớ tới xưởng một chuyến, ngày mai sẽ ra nước ngoài, tìm người điều tra sự thật năm xưa.” Giang Hạ đứng dậy nắm chặt tay.

Chuyện năm đó xảy ra ở nước ngoài, đương nhiên cô ấy phải ra nước ngoài tìm người điều tra.

Tống Vy ôm lấy vai Giang Hạ: “Tớ ủng hộ cậu.”

Giang Hạ mỉm cười, đi ra ngoài.

Sau khi cô ấy rời đi, Tống Vy cũng trở lại bàn, bắt đầu làm việc.

Buổi chiều, Đường Hạo Tuấn tới trước tòa nhà đúng giờ.

Tống Vy tắt máy tính đi, xách túi tới thẳng chiếc Bentley dưới lầu.

Có nhân viên nhìn thấy, mỉm cười trêu chọc: “Sếp, ông xã tới đón cô đấy à.”

Tống Vy ngồi ở ghế phụ, hạ cửa xe xuống, có chút ngại ngùng nhìn thoáng qua Đường Hạo Tuấn, sau đó gật đầu với bên ngoài: “Đúng vậy.”

“Sếp hạnh phúc thật đấy.” Nhân viên nói.

Tống Vy vuốt tóc: “Cảm ơn, vậy chúng tôi đi trước đây.”

“Vâng sếp.” Nhân viên vẫy vẫy tay.