Lĩnh Vực Bóng Tối

Chương 49: Thật đáng để tâm



Khoảng không mà mắt nhìn được là vật cũ, Trương Oanh Oanh an tâm phần nào, một tiếng “Cảm ơn” dừng ở khóe môi, đôi mắt ngước nhìn người vừa rong ruổi tìm đồ thất lạc.

“Tao đều rõ, mày nói với tao rồi còn gì?” Thanh Anh ngồi xuống, uống ly trà Du Minh pha cho từ trước đó, nguội đến không thể nguội hơn. Nhưng như thế vừa hay giúp cậu ta giải khát.

Đôi mắt nhìn đến Nhuệ Luân, cô hỏi: “Mày sao chưa về, bà chủ sẽ lo.”

“Bà ấy nói ở đây an toàn.”

Trương Oanh Oanh chợt ngừng lại động tác, không hiểu nổi suy nghĩ của bà chủ tiệm cafe. Nhưng ai ai cũng biết nhà cô là vùng đất xui xẻo bao nhiêu là tin đồn, nếu nói an toàn thì giống nói dối hơn là sự thật.

Chớp mắt cô hỏi Thanh Anh: “Mày tìm thấy nó ở đâu?”

“Ghim vào cái bọc vải được nhồi bông.” Thanh Anh tươi tỉnh kể chuyện “Hôm nay toàn trường được nghỉ nên đừng lo, số kính bị vỡ gần hết, đang gọi người đến dọn dẹp.”

“Mày không thấy có điểm bất thường sao?” Cô ngừng một chút rồi hỏi tiếp “Ví dụ như tao làm sao lại đem theo con dao bên người?”

Thanh Anh làm bộ mặt nghiêm trọng, sau lại nói: “Nhìn vào cái bọc đem đó thì ai mà chẳng sợ, tao sởn gai ốc. Nhưng nhìn thấy mày không màn sống chết đi tìm nó, thì chắc là vật quan trọng. Còn việc mày đem theo dao bên người cũng không lạ, xiên người nào đó lắm mồm là được.”

Kẻ lắm mồm từ đầu chí cuối có mỗi cậu ta, nhưng ý Thanh Anh ai cũng hiểu rõ người đang nói đến là Đổng Vi.

Khuôn mặt xinh đẹp, mở miệng ra thì lại không thể nói được một câu êm tay. Chẳng thể xác định người này có mối thù gì với Trương Oanh Oanh, nhưng chắc chắn một điều nếu cô thích Nhuệ Luân, tình địch được nhắc đến sẽ không ai khác ngoài La Ứng Lan. Câu chuyện không có kẽ hở cho Đổng Vi xen vào.

“Mày xác định trong đó toàn là bông chứ?”

Thanh Anh gật đầu.

Trương Oanh Oanh đang nghĩ nếu bên trong nó chứa một cái xác như thế thì cô không thoát khỏi liên quan. Chuyện hôm qua như vở kịch mà kẻ đóng vai tên hề không phải là kẻ mặc toàn thân màu đen, mà chính là cô.

“Đói.” Cô nói thầm.

Du Minh ngồi bên cạnh nghe thấy liền đáp lời: “Tôi đi nấu bữa chiều.”



Cô ngoan ngoãn đồng tình.

Nhìn thấy bọc thuốc thì hỏi Thanh Anh: “Mày mua hết bao nhiêu tiền?”

“Không nhiều!”

“Một con số cụ thể?”

Thanh Anh chần chừ không nói, cậu ta từng được Trương Oanh Oanh cứu ra khỏi dám đầu gấu trong trường. Vì thế mà tạo nên mối thù với mọi người, còn tận tình nghĩ cho cậu ta, con người mang ơn phải trả. Tốt tính bỏ qua chuyện Trương Oanh Oanh chính là kẻ đầu sỏ gây ra những hệ lụy về sau.

Cô dứt khoát nắm chắc con dao trong tay, kề sát cổ Thanh Anh: “Nói!”

“Đến tiệm của Nhuệ Luân, tao uống nước mày trả tiền là được.” Thanh Anh nhắm mắt nói một tràng.

Từ khi ngủ dậy đến giờ cô không đếm xỉa đến Đổng Vi và La Ứng Lan. Nếu còn chú tâm cô sẽ nổi lên sát ý muốn giết người, những chuyện xảy ra không thể dùng một cái tát mà xử lý.

Cô nói vu vơ: “Trời sáng rồi, ngoại trừ Thanh Anh thì về hết đi, không tiễn!”

“Mày đang giận tao?” Nhuệ Luân khó chịu hỏi.

Những lần nói chuyện trước, Trương Oanh Oanh chưa bao giờ ngó lơ cậu ta như bây giờ, từ khi Thanh Anh trở về cô hỏi đúng một câu duy nhất, còn mang ý nghĩa đuổi khéo người ta. Bây giờ thì hay rồi, không chỉ đuổi những kẻ sinh sự kể cả Nhuệ Luân cũng muốn đuổi.

“Tao làm sao lại giận mày?”

“Thái độ nãy giờ của mày làm tao khó chịu? Tao với chị ta không có gì cả, Thanh Anh có nói rồi còn gì?” Nhuệ Luân cáu gắt.

Trương Oanh Oanh nhướng mày nhìn về Đổng Vi, nói to rõ: “Chị ta muốn tao nói ra suy nghĩ, câu nói không thích mày, mày chưa nghe rõ?”

Nhuệ Luân vẫn giữ bình tĩnh: “Không cần mày có tình cảm, tao đơn phương.”

La Ứng Lan bật khóc sau câu nói của Nhuệ Luân, khiến Trương Oanh Oanh khó chịu càng thêm bực mình. Ngày hôm nay đã không thấy ánh nắng, còn gặp cảnh người khóc thay mưa.

Thanh Anh một bên xua tay: “Đừng lôi tao vào, không biết gì hết.”



Cậu ta mệt mỏi cả người, định hôm nay sẽ ngủ lại ở nhà Trương Oanh Oanh thêm một bữa, lúc nãy cũng đã trở về nhà lấy thêm đồ thường ngày cùng với đồng phục. Chỉ cần cô nói một câu, cậu ta sẽ đem gạo qua luôn.

Căn nhà tuy bị đồn đại là có ma quỷ, nhưng tiện nghi bên trong lại hơn hẳn những ngôi nhà giàu có ở vùng này, có thể nói là đầy đủ tất cả. Có máy giặt, điều hòa, tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn, tivi rộng, nền nhà sạch sẽ. Một điểm đáng chú ý là căn nhà được bao trùm bởi sự yên lặng, tiếng ve sầu còn không nghe thấy.

Tạp âm vào ban đêm hoàn toàn biến mất.

Nếu thấy đáng sợ Thanh Anh lại lấy Trương Oanh Oanh ra làm trụ trời, chống đỡ những tác động từ bên ngoài.

Thanh Anh hỏi: “Tao ở lại thêm một hôm, được chứ?”

Trương Oanh Oanh vẫy tay, xoay người bước lên lầu đáp lời: “Tùy mày!”

【Con dao không không có vấn đề gì chứ?】

Đóng cửa cẩn thận, trên tay là bọc thuốc mà Thanh Anh đưa cho: “Vẫn y như cũ, nhưng thật lạ khi nó găm vào cái bọc vải nhồi bông.”

Trương Oanh Oanh đã ló đầu nhìn xuống xác nhận xem người kia có rơi xuống không, cho dù bị mưa cản tầm nhìn nhưng cô vẫn xác định đúng cái đống ở dưới được nhồi bông. Từ đầu chí cuối chưa hề chạm vào người kia, đặc biệt nghe theo lời của cấp trên cô chưa từng rút vũ khí ra để giao chiến.

【Cô tin vào chuyện quỷ dị?】

Di chuyển đến giường, thả người đưa con dao găm lên trước mắt ngắm nghía, cô đáp lời: “Không tin.”

【Vậy thì đang suy nghĩ chuyện gì?】

“Thân thủ người mặc đồ đen không tầm thường, chưa giao chiến nên tôi không thể nói chắc được điều gì. Nhưng…” Cô ngập ngừng.

【Đùng thủ thuật này khiến cho bản thân nghĩ rằng sẽ đánh không lại đối phương?】

“Boss nói đúng. Nó làm tôi có suy nghĩ đó.” Trương Oanh Oanh khịt mũi nói tiếp “Nhưng tôi sẽ không thua.”

Câu nói thể hiện sự cứng đầu của một con tốt cấp S, sự kiêu ngạo bao năm qua đâu thể vì trò bịp bợm mà phá vỡ.