Legend Of The Mystery Hero

Chương 58: C58



Trận chiến cứ ngày một trở nên khốc liệt hơn, nó khiến người ta có cảm giác như thể nó sẽ không bao giờ chấm dứt. Cứ mỗi giây trôi qua là lũ quái vật càng khoẻ hơn nhờ vào xác của đồng bọn, và cứ mỗi giây trôi qua, những con người đang anh dũng chiến đấu để bảo vệ người dân lại càng thêm mỏi mệt.

Nhưng tất cả những cảm giác đau đớn hay mệt mỏi đó đều tan biến kể từ khi thầy Leo dùng thứ phép kì lạ của mình. Điều này thực sự đã giúp cho tinh thần của mọi người không hề bị lung lay, dù chỉ một chút. Và nó cũng khiến nhiều người tự hỏi rằng, nếu không có thầy Leo thì sẽ như thế nào.

Dù là vậy, nhưng với một phép kì diệu như thế thì đương nhiên cũng sẽ đi đôi với cái giá to lớn. Và điều ngài Leo phải đánh đổi chính là việc chịu đựng những cơn đau đớn được nhân lên gấp bội khi được truyền lại từ những người khác.

-Này ông già!

Từ đâu không hay, Kaito lao đến trước mặt thầy Leo và túm lấy cổ áo của thầy ấy.

-Trò Kaito, em làm cái gì vậy!?
-Không sao đâu, nó chỉ muốn nói chuyện với tôi thôi.

Dù những gì Kaito đang làm mang tính xúc phạm rất cao, nhưng ánh mắt của ngài Leo vẫn cho thấy được sự hiền dịu và điềm tĩnh của một người cha đối với con mình.

-Chậc! Sao cứ thấy mặt ông là tôi muốn đấm cho cái nhỉ?
-Thế, có chuyện gì mà con phải bất công lao đến uy hiếp ta vậy, Kaito?
-Còn phải hỏi, gỡ cái thứ ma pháp dở hơi quanh người tôi này mau. Cả những người khác nữa. Cái đống này khiến tôi không thoải mái đánh nhau được.

Nếu theo góc độ của người khác nhìn vào thì chắc chắn Kaito sẽ là một đứa trẻ ngỗ nghịch và bất hiếu, nhưng ngài Leo lại thấy điều trái ngược hoàn toàn. Trước mặt ngài ấy là cảnh tượng đứa con trai của mình đã phát hiện ra những đau đớn mà bản thân phải gánh chịu thay người khác, cũng như là kĩ năng tệ hại của cậu nhóc trong việc thể hiện sự quan tâm.

-Không được, ta làm vậy để đảm bảo an toàn cho tất cả.
-Tôi không m...


-Gràooooooo!!

Từ phần lỗ to đùng trên trần kia, một con quái vật to lớn đang gầm lên, tiếng thét của nó to tới độ khiến cho toàn bộ nơi đây rung mạnh như thể có động đất.


Không giống với bất kì con quái vật nào được ghi trong sử sách, con quái vật kia có hình thù kì lạ đến nỗi khiến bất kì ai nhìn vào cũng phải tò mò đến nỗi khó mà dời mắt. Nó có thân hình dài như một con rắn, nhưng thay vì bằng cách trườn bò thì nó có hàng trăm cái chân gầy như mấy cọc gỗ ở hai bên sườn để di chuyển. Hơn nữa, tại hai bên mép của mồm nó còn có 2 chiếc nanh sắc nhọn, chúng giúp nó có thể dễ dàng cắt cả những phiến đá to lớn.

-Hay lắm, cuối cùng cũng có một con bự để đập.
-Không...Kaito, mọi người, tất cả hãy mau lùi lại!
-Hả!?

Chắp hai bàn tay lại với nhau, thầy Leo sử dụng những "ống" ma pháp kia của mình để kéo tất cả về phía sau lưng bản thân. Rồi sau đó thu hồi chúng lại và nhanh chóng dựng lên một bức tường Ma Pháp để chặn đứng con quái vật kia cũng như lũ còn lại.

-Ông già! Ông làm cái quái gì vậy?
-Tôi không muốn nghi ngờ, nhưng anh biết con quái vật kia là gì à?

Nhưng câu trả lời cho thắc mắc của Kaito và những người khác của thầy Leo chỉ là sự im lặng và căng thẳng tột độ hiện lên trên khuôn mặt.

-Cái tường này chỉ đủ chặn một đòn của nó thôi. Sau đó tôi sẽ giao chiến và dụ nó ra ngoài, khi đó mọi người hãy tạo một cây cầu và cố gắng bảo vệ tất cả cùng lúc di tản họ.
-"Cầu"...? Ý anh là sao?

-Khèeee!

Chỉ trong phút chốc, thứ chất lỏng đặc màu lục nhạt được phun từ miệng con quái vật to lớn kia đã làm tan chảy phần sàn đằng trước "bức tường", và tạo ra một hố sâu đến 10m. Có lẽ nếu không nhờ phép của thầy Leo thì tất cả những người xung quanh cũng đã thành những miếng thịt nhão nhoét hết rồi.

-K...kinh khủng...

Vì quá mải ngắm nhìn cảnh tượng kia mà không ai nhận ra rằng một phần nhỏ của chất lỏng kia, thay vì chảy xuống dưới thì đã ăn mòn một đoạn nhỏ trên trần và len về phía sau "bức tường".

-Yumi! Nguy hiểm!


Nhưng lời cảnh báo đó, khi đến được tai cô thì đã quá muộn. Bấy giờ, thứ chất lỏng đã ngay sát với đầu cô khi cô ngước lên nhìn.

Dù chỉ trong giây lát, hình ảnh của bạn bè, gia đình và anh đã hiện lên trong tâm trí cô.

Cô không muốn đây là kết thúc, cô không muốn phải rời xa những người mà cô yêu thương, cô không muốn ra đi khi còn chưa cả gặp lại anh và nói "mừng cậu trở về".

Không! Mình muốn đây là lúc câu chuyện kết thúc!

-Xèooooo...!

-Đừng sợ, tiểu thư. Có tôi ở đây rồi.
-Ngài là...

Không sự ngỡ ngàng của tất cả, Tori đã chặn đống thứ chết người bằng cách dịch chuyển chúng đi nơi khác để cứu lấy Yumi.

-Áo choàng đen...ngươi...là hắc pháp sư!?

Ba từ "hắc pháp sư" được vang lên đã hoàn toàn đã khiến sắc mặt của hầu hết mọi người trong đây trở nên tái xanh, và chỉ mất vài giây sau đó để họ chĩa vũ khí của mình về phía người đàn ông kia.

-Mọi người dừng lại! Người này đã cứu cháu mà. Ngài ấy sẽ không làm hại ai đâu.
-Vớ vẩn! Chắc chắn hắn chính là kẻ đã đưa lũ quái vật kia đến tấn công chúng ta.

Nghe đến đây, cô nghoảnh về phía Tori và đưa ánh mắt "có đúng vậy không?" về phía hắn ta. Nhưng hắn chỉ mỉm cười và xoa nhẹ đầu cô.

-Phán đoán của các ngươi đúng đó, nhưng chỉ một nửa thôi.
-Không phải biện hộ! Ngươi tưởng bọn ta sẽ tin loại người như ngươi à.

-Có lẽ không, nhưng ngài hiệu trưởng của mấy người sẽ tin đấy.

Ánh mắt của tất cả bấy giờ đều đổ xô về phía của ngài Leo. Điều này thực sự khiến ngày ấy cảm thấy có chút khó chịu, khi mà vừa phải duy trì ma pháp cho bức tường, vừa phải quay mặt lại để hỏi.

-Giải thích đi, Tori.
-Đúng là lũ kia là quân của tôi nhưng...
-Thấy chưa! Còn không mau giết hắn trước khi hắn giết chúng ta đ...ực!

Ánh mắt đầy sát khí của thầy Leo lẫn Tori bấy giờ khiến người lính kia phải sợ đến cứng họng và không dám ho hen thêm bất kì từ nào nữa.

-...nhưng lũ đó đã mất kiểm soát và tấn công vào đây vì chúng cảm nhận được số lượng lớn ma lực ở đây. Vậy nên...hãy để tôi giúp mấy người đánh bại chúng.
-Anh nói thật chứ, Tori?
-Ờ.
-Hiểu rồi...

Ngài Leo từ từ đứng dậy, cùng lúc đó thì bức tường ma pháp cũng dần tan biến, báo hiệu rằng họ sắp phải chiến đấu tiếp với lũ quái dị kia.

-Tôi và Tori sẽ xử lí con to, còn lại nhờ mọi người.
-Ờ, lên thôi.


Nhanh hơn! Nhanh hơn! Mình cần phải nhanh hơn nữa.

Vắt kiệt toàn bộ thể lực của bản thân, tôi tự ép mình ngày càng phải di chuyển và chém nhanh hơn sau mỗi nhát được tung ra. Dù làm vậy đồng nghĩa với việc tôi có thể tự khiến cơ thể bị trọng thương, hay thậm chí là đón nhận cái chết vì "đốt" quá nhiều không khí xung quanh. Nhưng tôi vẫn không quan tâm, bởi nếu không làm vậy, thì tôi sẽ không thể nào có thể xuyên qua nổi được tấm màng ma pháp bọc quanh cơ thể của "hắn".

-Ngươi không thấy điều bản thân làm là vô nghĩa ư?
-...

Cố không để những lời của hắn khiến bản thân nhụt chí, tôi vẫn tiếp sử dụng "tốc độ tia chớp" và dồn toàn bộ lượng ma lực khổng lồ từ Long nhãn để tăng tốc nó.

-Crắc!


-Ặc!

Chỉ trong tíc tắc, ngay khoảnh khắc chân trái tôi chạm lên bề mặt đất gồ ghề này thì cũng là thời điểm tôi cảm nhận cái cảm giác nhói đau đến tận xương tuỷ. Và đây là lần đầu tôi có cảm giác đau đến vậy từ khi dùng Long nhãn.

Vậy là mình sắp chạm giới hạn rồi à?

-Khỉ gió!...

Gồng hết cơ trên cơ thể lên, và mặc kệ những đau đớn kia, tôi quyết định sẽ dồn tất cả những gì của bản thân vào một đòn cuối này.

-...Aaaaaaaaa...!

-Xoẹt!

Tốc độ của tôi lúc này, nếu là từ góc độ nhìn của người khác, thì có lẽ chỉ thấy được một tia sét giật ngang qua trong giây lát. Cứ ngỡ rằng "điều không tưởng" này sẽ giúp tôi chiến thắng được hắn, nhưng tôi đã lầm.

-Crách!

Giây phút thanh Excalibur đâm vào vòng bảo vệ của hắn cũng là khi mà lưỡi kiếm của nó bị gãy đôi trước sự ngỡ ngàng của chính tôi.

-Không...thể nào...

Vì quá bất ngờ với điều vừa diễn ra nên tôi đã không để ý tới Ma Vương, để rồi bị hắn huých đầu gối vào bụng và túm lấy đầu tôi, đập tôi lún xuống nền đất đá này.

-Hừ...yếu đuối.

Hướng ánh nhìn về nơi chiến trận kia, hắn thở dài và thu lại thanh kiếm của mình.

-Ngươi biết điều gì thú vị không?...Mắt của ngươi...bất kể con người nào, khi sử dụng Long nhãn thì đều sẽ chuyển sang màu vàng cam.
-...
-Và nếu là quỷ thì chuyển màu đỏ...ta đang nói ngươi đó, Kazuto.