Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 166



Hạ Nhật Ninh hiểu được ý của bà nội, chợt cười lên: “Cháu đã hiểu rồi.”

Hạ lão phu nhân mới mỉm cười hài lòng, nói với Thôi Nguyệt Lam đang đứng nịnh hót kế bên: “Hạ Gia của chúng ta đều có người hầu hết, cho nên không cần khách khứ phải bắt tay vào làm việc gì cả. Thôi tiểu thư, xin mời ngồi.”

Thôi Nguyệt Lam cầm lấy ly trà, bị làm cho mất hết mặt mũi.

Nhưng cô ta lại không dám nổi giận trước mặt Hạ lão phu nhân, nên chỉ có thể bực tức bỏ ly trà xuống, ngồi xuống kế bên Hạ Nhật Ninh.

Hạ lão phu nhân nhìn chằm chằm vào Thôi Nguyệt Lam, càng ngày bà càng không thích cô ta nữa.

Thẩm Thất hoàn toàn không biết Hạ lão phu nhân đang đứng ở lập trường của mình, ra sức vạch kế hoạch cho cô.

Cuộc sống của cô bây giờ quả thật vô cùng thơ mộng.

Những lúc rảnh rỗi, cô dựng giá vẽ lên, tìm một nơi yên tĩnh bắt đầu vẽ.

Tiến độ quay phim lúc vừa bắt đầu của đoàn rất chậm, nên đa số đều là cảnh quay của nhân vật phụ.

Việc trang điểm cho các nhân vật phụ không cần Thẩm Thất phải lo, nên Thẩm Thất là nhà tạo mẫu thảnh thơi nhất.

Phùng Mạn Luân mang theo một bình đất sét đi tới, nhìn thấy Thẩm Thất đã vẽ sắp xong rồi, mới mở miệng nói: “Em có mệt không? Thử cái này đi, đầu bếp của tôi vừa mới hầm xong đó, là gà đất sét hầm với măng tươi được hái trong rừng trúc.”

Thẩm Thất dọn bút vẽ lại, hít sâu một cái, một mùi thơm phưng phức bay tới!

“Em cảm thấy em tới đây là để du lịch, chứ không phải đến để hỗ trợ.” Thẩm Thất ngồi lên đất cùng với Phùng Mạn Luân, lắng nghe tiếng trúc xào xạc, hít thở mùi thơm từ thịt gà, cảm giác đó thật vô cùng sảng khoái!

“Em thích thì được rồi, chỉ cần tâm trạng thoải mái, thì mới có thể làm tốt công việc được.” Phùng Mạn Luân khẽ cười: “Ý kiến mà em đề nghị rất tốt, bây giờ bộ phim của chúng ta chưa phát sóng nhưng đã rất hot rồi.”

Thẩm Thất nhìn thấy Phùng Mạn Luân múc một chén canh gà cho mình, liền giơ tay ra đón lấy: “Cám ơn anh, mùi hương rất thơm.”

Uống một ngụm vào bụng, Thẩm Thất cảm thấy lỗ chân lông khắp toàn thân cô như được nở ra hết vậy, bèn trả lời: “Em được ăn và ngủ miễn phí, nhưng vẫn phải tạo một chút cống hiến cho đoàn làm phim chứ! Tuy em dựa vào mối quan hệ mới được vào đây, nhưng cũng không thể ăn không ngồi rồi được!”

“Hahahaha!” Phùng Mạn Luân cười lớn tiếng: “Em đó...”

Giọng điệu chiều chuộng đó, có lẽ ngay đến hắn cũng không phát hiện được.

Cảnh tượng hai người vừa ăn vừa trò chuyện, đã bị những người trong đoàn làm phim chụp lại, sau đó tải lên mạng.

Sau đó thì những người khác xúm lại bàn tán nhanh đến mức chóng mặt.

Không ít người ngạc nhiên vì cảnh sắc quá đẹp, quả thật khiến ai cũng phải ngưỡng mộ!

Dù chỉ là hình chụp từ sau lưng, nhưng hai người họ cứ ngồi kế nhau trên mặt đất, kế bên lại có một giá vẽ, bình đất sét trên mặt đất, gió hiu hiu thổi, những phiến lá trúc rơi xuống xào xạc.

Cảnh tượng này thơ mộng vô cùng.

Tấm ảnh này trở tấm ảnh hot nhất suốt mấy này nay, vô số người đều nói muốn đi tìm thế giới thơ mộng đó, để hưởng thụ khoảng thời gian yên tĩnh đẹp đẽ nhất trong cuộc đời.

Điều trùng hợp là, Hạ Nhật Ninh đang lướt xem trang cá nhân của Thẩm Thất, thì chợt nhìn thấy tấm ảnh này.

Dù chỉ là ảnh chụp sau lưng, nhưng Hạ Nhật Ninh vừa nhìn thấy thì đã biết đó là tấm lưng của Thẩm Thất.

Cái gì? Vừa mới mấy ngày thôi mà, vậy mà cô ấy đã chụp tấm hình thân mật với người đàn ông khác như vậy ư?

Cô bé này, hãy chờ xem ta sẽ trừng trị em như thế nào!

Hạ Nhật Ninh đập tay lên bàn, hắn phải đầu tư vào đó, hắn phải gia nhập đoàn làm phim!

Khi rời khỏi Hạ Gia, Thôi Nguyệt Lam vô cùng lo lắng hỏi Hạ Nhật Ninh: “Bà nội có thích em không? Có nói những câu như giữ em ở lại mấy ngày không?”

Hạ Nhật Ninh nhìn thẳng vào đôi mắt của Thôi Nguyệt Lam, kiên nhẫn nói: “Lam Lam, căn nhà lớn của Hạ Gia, chỉ có người có quan hệ trực tiếp mới được ở mà thôi.”

“Vậy Thẩm Thất có tư cách ở lại không?” Thôi Nguyệt Lam hỏi.

“Có.” Hạ Nhật Ninh không hề do dự trả lời: “Cô ấy là cháu dâu mà Hạ Gia thừa nhận.”

Lời của Hạ Nhật Ninh như một con dao sắc bén đâm thẳng vào tim của Thôi Nguyệt Lam.

Thôi Nguyệt Lam âm thẩm cắn chặt răng.

Thẩm Thất, nếu không đuổi được cô thì tôi thề không làm người!

Hạ Nhật Ninh vừa mới về đến Cảnh Hoa Trang Viên, lập tức ra lệnh cho Tiểu Xuân đầu tư vào bộ phim đó.

Vả lại nguồn vốn đầu tư càng lớn, thì cổ phần sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối.

Phùng Gia của Phùng Mạn Luân, không chuyên về phim ảnh, cho nên bộ phim này cũng được quay theo hình thức đầu tư mà thôi.

Hạ Nhật Ninh thật ra giống y hệt Phùng Mạn Luân vậy, hắn cũng không phải chuyên nghiệp, nhưng hắn không chuyên nghiệp cũng không sao cả, chỉ cần có người chuyên nghiệp làm việc cho hắn là được rồi.

Phạm Thành và Phạm Ly đã bị hắn lãng quên gần đây, Công ty giải trí Phạm Thị của họ vẫn luôn kinh doanh ngành này đó thôi!

Hạ Nhật Ninh thông qua Phạm Thành và Phạm Ly nhanh chóng đầu tư ba trăm triệu, trở thành đại cổ đông của bộ phim này.

Những người đó dù đắc tội ai đi nữa, cũng sẽ không dám đắc tội với công ty giải trí Phạm Thị!

Huống hồ gì, có được danh tiếng và đầu tư từ Công ty giải trí Phạm Thị, thì bộ truyện được chuyển đổi thành phim truyền hình này, sẽ được nâng cấp lên cao chót vót trong chốc lát.

Mấy công ty giải trí trong nước cũng bất chợt quan tâm đến câu chuyện lí thú này hơn.

Bộ phim có thể khiến cho Công ty giải trí Phạm Thị nhúng tay vào, nhất định sẽ là liều thuốc độc cho đài truyền hình!

Sau đó, những chuyện diễn ra tiếp theo mới náo nhiệt.

Bởi vì sự nhúng tay của Công ty giải trí Phạm Thị, nên những công ty giải trí khác cũng thể hiện ý muốn đầu tư.

Vì thế, vốn dĩ chỉ là một bộ phim tiên hiệp được đầu tư hai trăm triệu, nhưng vốn đầu tư lại chợt tích lũy trên ba tỷ, ngay đến bộ phim lớn trong quốc tế cũng thua xa.

Bộ phim quốc tế của người khác đều có một mức đầu tư lớn được trả phí cát xê cho diễn viên.

Nhưng diễn viên chính của bộ phim này chỉ là diễn viên hạng ba hạng tư thậm chí có một số diễn viên vừa mới vào nghề, nhưng tiền cát xê của họ có bao nhiêu đâu?

Cho nên, đoàn làm phim có nhiều tiền hơn, lập tức thay đổi hết tất cả các thiết bị và các trang bị cho mình.

Đạo diễn và chế tác mấy ngày nay cứ cười híp cả mắt.

Vốn đầu tư thời kỳ sau quả thật quá nhiều rồi!

Đợi đến giờ ăn trưa, Thẩm Thất mới ôm lấy hộp cơm của mình hỏi: “Thức ăn dạo gần đây của chúng ta cao cấp quá rồi, ngày nào cũng có rất nhiều thịt để ăn!”

Nữ chính trong phim tên thật là Tiểu Bàng, Tiểu Bàng trả lời: “Đúng vậy, mấy ông nhà giàu gần đây không biết tại sao nữa, cứ nhắm vào bộ phim của chúng ta, ai ai cũng đầu tư vào hết. Bây giờ chúng ta có tiền rồi, nên có thể ăn uống cho tốt rồi.”

Hả? Không phải chỉ là một bộ truyện được chuyển thể thành phim thôi sao?

Chứ đâu phải tác phẩm lớn lao gì đâu?

Bộ phim này chỉ cần phát sóng xong thì hết hot thôi, chỉ cần kiếm lợi nhuận từ những người hâm mộ là được rồi, cũng đâu hề mong chờ lãnh giải thưởng quốc tế gì đâu.

Những nhà đầu tư đó, nhiều tiền quá tiêu xài không hết nên mới rảnh rang như vậy sao?

Tiểu Bàng tiếp tục nói với Thẩm Thất: “Nghe nói những ông chủ đó sẽ tới đây. Nhưng cũng thật là ngộ, lần này ngay đến ông chủ cũng xuất hiện nữa. họ đều đến đây để giám sát chúng ta đóng phim đây mà. Tôi cảm thấy nhiều áp lực quá! Trước giờ tôi vẫn chưa từng gặp qua ông chủ như vậy cả!”

Thẩm Thất không biết nói gì nữa.

Đây cũng là lần đầu tiên cô nghe thấy, ông chủ xuất hiện khi đang đóng phim.

Thẩm Thất nói với Tiểu Bàng: “Cô chỉ cần diễn tốt vai diễn của mình là được, tôi nghĩ chắc họ không phải tới đây vì cô đâu.”

Câu nói này của Thẩm Thất, khiến Tiểu Bàng bừng tỉnh!

Đúng là họ không tới đây vì nữ chính, mà là tới đây vì nhà tạo mẫu của nam nữ chính!

Khi Thẩm Thất nhìn thấy những ông chủ đầu tư, cô vô cùng ngạc nhiên.

Tại sao đều là người quen thế này?

Hạ Nhật Ninh trước mặt người khác vẫn luôn lạnh lùng, khiến người khác không cách nào tới gần được.

Nhưng đôi sinh đôi Phạm Thành và Phạm Ly này, thì lại thân thiết hơn rất nhiều.

Vừa nhìn thấy Thẩm Thất, Phạm Thành và Phạm Ly đã chủ động chào hỏi: “Tiểu Thất, lâu quá không gặp! Lần trước không phải cô khen điểm tâm rất ngon sao? Lần này chúng tôi lại đem cho cô một phần nữa nè. Đừng vui quá nha Hahahaha...”

Hahaha cái gì chứ?

Nhưng mà, Phạm Thành Phạm Ly, các anh thân là thiếu gia của công ty giải trí Phạm Thị, các anh xuất hiện ở đây làm gì cơ chứ?

Đừng nói với tôi biết, các anh đều là nhà đầu tư nghen!

Hạ Nhật Ninh đi về phía Thẩm Thất.

Giây phút đó, bầu không khí xung quanh yên tĩnh vô cùng.

Người đàn ông tựa như vị đế vương đó, trong mắt hắn dường như không còn bất kỳ ai khác, chỉ nhìn thấy người phụ nữ đó thôi.

Thẩm Thất cũng không ngờ Hạ Nhật Ninh lại đến đây.

Lúc này không phải hắn vẫn đang ở bên cạnh Thôi Nguyệt Lam sao?

Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây chứ?

Chẳng lẽ hắn cũng đầu tư rồi ư?

“Tiểu Thất.” Hạ Nhật Ninh hạ giọng xuống, giọng nói của hắn như tiếng đàn piano vậy, hay đến nỗi có thể khiến lỗ tai mang thai: “Anh đến rồi đây.”

Thẩm Thất ngơ ngác, sau đó lại cười lên: “Ừ.”

Hạ Nhật Ninh đã đến đây rồi, Thôi Nguyệt Lam cũng sẽ đến đây nữa sao?

Sở dĩ cô chạy đến đây, là vì không muốn nhìn thấy Thôi Nguyệt Lam mà thôi.

Nhưng không ngờ họ lại đuổi theo đến tận đây.

Đúng là dai như đỉa mà.

Dường như có thể nghe được tiếng lòng của Thẩm Thất vậy, khóe miệng Hạ Nhật Ninh cong lên: “Lam Lam không đi theo đến đây.”

Thẩm Thất nghe thấy vậy, liền thở phào nhẹ nhõm ngay!

Tốt quá rồi!

Hạ Nhật Ninh đứng trước mặt Thẩm Thất, hắn giơ tay sờ đầu của Thẩm Thất, trong ánh mắt hắn tràn đầy tâm sự: “Bà nội nhớ em rồi, muốn anh rảnh rỗi thì dắt em về nhà gặp bà.”

Thẩm Thất xấu hổ: “Ừ.”

Những người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này, đều vô cùng ngơ ngác.

Đợi chút!

Xin lỗi nha...

Cái gì thế này?

Người đàn ông cao quý lạnh lùng lúc nãy, là tổng tài Hạ Nhật Ninh của tập đoàn Hạ Thị sao?

Có phải vậy không? Chúng ta không nhìn lầm chứ?

Vậy thì, nhà thiết kế được anh ta gọi là Tiểu Thất kia...

Aaaaaaa... chết chắc rồi!

Nhà tạo mẫu của họ sao lại là phu nhân tổng tài của tập đoàn Hạ Thị chứ?

Aaaaaaa, cuộc sống của tôi sao lại đột nhiên tràn đầy kinh ngạc thế này?

Đường đường là phu nhân tổng tài của tập đoàn Hạ Thị, nhưng lại cùng ăn cùng ngủ với họ suốt mấy ngày! Còn tạo mẫu cho họ nữa chứ!

Trời ơi, cuộc sống sao lại phấn khích thế này, đã không còn bút mực nào có thể tả xiết nữa rồi!

Còn đâu là phu nhân cao quý nữa chứ?

Còn đâu là oai phong lẫm liệt nữa chứ?

Tại sao phu nhân tổng tài của tập đoàn Hạ Thị lại dịu dàng gần gũi như vậy chứ?

Nguyên một đoàn làm phim đã hóa đá hết trong một thời gian dài, họ còn chưa kịp giải trừ trạng thái của họ, thì đã xảy ra một chuyện bất ngờ khác!

“Em yêu thích câu chuyện này như vậy, nên anh đã chuyển nhượng cổ phần của anh cho em hết rồi.” Hạ Nhật Ninh hạ giọng cười nói: “Em đã là một trong những bà chủ của bộ phim này rồi!”

Tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều thể hiện: Bà chủ, đôi chân của bà có mỏi không, có cần người nhắc ghế cho ngồi xuống nghỉ ngơi không?

Phùng Mạn Luân lúc này cũng đi tới, dường như hắn không hề ngạc nhiên gì cả, chỉ thản nhiên gật đầu với mọi người: “Các anh đều đã đến hết rồi à?”

Phạm Thành Phạm Ly mỉm cười gật đầu: “Phùng thiếu gia, lâu quá không gặp.”

“Cũng không lâu, chỉ mấy ngày không gặp thôi, nhưng mấy anh đã chơi xỏ tôi hai lần rồi.” Phùng Mạn Luân cố tình trả lời.

Chẳng lẽ không đúng sao?

Lần trước chơi xỏ Phùng Mạn Luân, Phạm Thành Phạm Ly là chủ mưu.

Phùng Mạn Luân lúc đó vẫn nghĩ quẩn, nhưng cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi.

Nếu không có sự giúp đỡ của Văn Nhất Phi và Phạm Thành Phạm Ly, thì chiêu Kim Thiền Thoát Xác của Hạ Nhật Ninh đã không thể tiến hành thuận lợi như vậy.

“Nếu mọi người đều đã đến đông đủ, vậy thì đoàn chúng ta nghỉ phép một ngày, hãy nghỉ ngơi cho thoải mái.” Phùng Mạn Luân thân là người phụ trách tạm thời, ra lệnh nói với mọi người.

Bây giờ cổ phần của nhà đầu tư đã có sự thay đổi, xem ra mọi người đều phải bàn bạc cho rõ nên giao cho ai chấp hành.

Thẩm Thất giơ tay phát biểu: “Tôi không thích làm những việc này, vì tôi đến đây để vừa thư giãn vừa làm việc.”

Hạ Nhật Ninh nói: “Tôi không có hứng thú quản lý những chuyện này.”

Phạm Thành và Phạm Ly nói: “Chỉ riêng công ty giải trí của bọn tôi thôi cũng đủ nhức đầu rồi, nên chúng tôi chỉ đầu tư vào bộ phim này nhưng sẽ không phụ trách gì hết.”

Cho nên, quyền quản lý vẫn giao cho Phùng Mạn Luân như cũ.