Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 143



Lời của Thẩm Thất khiến cho mọi người ở đây đều mỉm cười.

Cơm nước xong xuôi, Thẩm Thất cùng Hạ Nhật Ninh tản bộ nhẹ nhàng ở khu vực xung quanh, tiêu hóa thức ăn một chút.

Lúc này, có mấy đứa trẻ đang cầm bóng bay phát sáng chạy tới chạy lui.

Dưới ánh đèn mờ ảo, những đồ vật nhỏ đó thật sự quá đáng yêu.

Hạ Nhật Ninh thấy Thẩm Thất nhìn chằm chằm vào mấy quả bóng đó, hắn mỉm cười nói với Thẩm Thất: “Chờ tôi một chút!”

Thẩm Thất chưa kịp lấy lại tinh thần, Hạ Nhật Ninh đã chạy về phía mấy đứa trẻ con kia.

Hạ Nhật Ninh ngồi xổm xuống, nói với mấy đứa trẻ: “Bên kia có một chị gái rất thích bóng bay của các em, anh có thể mua lại tặng cho chị ấy không?”

Mấy đứa trẻ đồng thời quay đầu nhìn Thẩm Thất.

Một đứa trẻ nói với Hạ Nhật Ninh: “Anh đẹp trai như vậy, bóng bay này tặng luôn cho anh đó!”

Hạ Nhật Ninh cười ha ha một tiếng, ôm hôn đứa trẻ dẻo miệng: “Vậy anh phải cảm ơn em rồi!”

Mấy đứa trẻ còn lại thấy vậy, vô cùng hâm mộ: “Em cũng muốn, em cũng muốn!”

Sau đó Hạ Nhật Ninh lần lượt ôm hôn mấy đứa trẻ kia, cả đám đều đưa bóng bay trong tay cho Hạ Nhật Ninh.

Thẩm Thất đứng ở một bên, dở khóc dở cười.

“Ồ, Hạ tổng có tiền như vậy lại cam lòng dùng mấy cái hôn để đổi lấy bóng bay sao?” Thẩm Thất cố ý châm chọc.

“Đúng vậy. Nụ hôn này của tôi rất đáng tiền, đó là giá mua hàng của tôi. Bây giờ em hôn tôi một cái, tôi liền cho em một quả bóng bay. Cái này gọi là giá bán!” Hạ Nhật Ninh mặt dày trả lời: “Bởi vì nụ hôn của em đáng tiền hơn, cho nên cái này gọi là kiếm lãi trung gian chênh lệch giá!”

Thẩm Thất suýt nữa bật cười.

Đúng là ba câu đã lại bộc lộ bản chất rồi!

Hạ Nhật Ninh mặt dày chỉ tay vào mặt mình: “Hôn ở đây một cái!”

Thẩm Thất bị trêu đến đỏ bừng mặt: “Đừng làm loạn!”

Hạ Nhật Ninh lắc lắc bóng bay trong tay: “Có lãi mà, một nụ hôn đổi một quả bóng bay!”

Thẩm Thất nhìn gương mặt anh tuấn của Hạ Nhật Ninh dưới ánh đèn đường, trong lòng có chút rung động.

Cô nhón chân lên, khẽ hôn lên gương mặt Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh hớn hở đưa một quả bóng bay cho Thẩm Thất.

Sau đó chỉ một bên khác: “Ở đây hôn một cái!”

Thẩm Thất đỏ mặt, nhón chân lên lần nữa, để lại một dấu son môi.

Hạ Nhật Ninh hài lòng rút thêm một quả bóng.

“Còn ở đây nữa...” Hạ Nhật Ninh chỉ vào môi hắn.

“Này, anh chơi đủ chưa?” Thẩm Thất hờn dỗi lườm hắn một cái: “Ở đây sẽ có người qua lại đó!”

“Không có ai đi qua thì có thể hôn sao?” Hạ Nhật Ninh mỉm cười nhìn Thẩm Thất.

Trong nháy mắt, gương mặt Thẩm Thất đỏ như tôm luộc, khiến người ta muốn ăn vào trong bụng.

“Đừng làm loạn!” Thẩm Thất nói tới nói lui cũng chỉ nói ra mấy chữ này.

“Vậy được rồi, em không hôn tôi, thì đổi lại đi. Tôi hôn em một cái, tôi sẽ cho em một quả bóng.” Hạ Nhật Ninh mỉm cười nói.

“Anh lại giở trò lừa đảo!” Thẩm Thất nổi giận đùng đùng nhìn Hạ Nhật Ninh.

“Ừm, anh giờ trò lừa đảo đó, không hài lòng thì cắn anh đi!” Hạ Nhật Ninh cúi người hôn vào mặt Thẩm Thất một cái, sau đó vui vẻ lấy một quả bóng bay đưa cho Thẩm Thất.

Thẩm Thất nhìn Hạ Nhật Ninh trở nên ấu trĩ như vậy, lập tức im lặng.

Hạ Nhật Ninh hôn vài cái, lúc này mới thỏa mãn đưa hết bóng bay cho Thẩm Thất.

Thẩm Thất cầm bóng bay, Hạ Nhật Ninh lập tức nói: “Đừng nhúc nhích!”

Vừa nói xong, hắn lập tức rút điện thoại ra chụp cho Thẩm Thất một kiểu ảnh.

Trong lòng Thẩm Thất có dự cảm không lành, định bước qua đó xem: “Anh làm gì vậy?”

“Ngốc! Đương nhiên là chụp để làm ảnh nền điện thoại rồi!” Hạ Nhật Ninh thản nhiên đáp: “Khó có được lúc như vậy, không thể lãng phí!”

Thẩm Thất lập tức xám mặt.

Đột nhiên cô cảm thấy Hạ Nhật Ninh thần thông quảng đại này rất nực cười.

Hai người cầm bóng bay, trở lại chỗ cắm trại.

Mọi người thấy Thẩm Thất cầm bóng bay vui vẻ như vậy, gương mặt mọi người đều nhăn nhó, muốn cười nhưng lại không dám cười, thật sự là... giày vò nha!

Thẩm Thất tức giận cầm bóng bay nhét vào ngực Hạ Nhật Ninh, xoay người đi rửa mặt.

Hạ Nhật Ninh nhìn bóng lưng Thẩm Thất, cười vô cùng vui vẻ.

Thời tiết mùa hè, không ai thích ngủ trong xe.

Cho nên mọi người đều nhốn nháo lấy lều vải ra, dựng lên vài cái lều ở bên hồ.

Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh đương nhiên sẽ ngủ chung cùng một lều.

Vừa tiến vào, Hạ Nhật Ninh lập tức nói với Thẩm Thất: “Vợ ơi, tối nay chúng ta ôm nhau ngủ đi!”

Thẩm Thất từ chối: “Không được, có nhiều người ở đây mà!”

“Không sao đâu, em nhìn đi, tôi không bật đèn, người khác không thấy đâu.” Hạ Nhật Ninh cười hì hì nhào tới.

Thẩm Thất định giãy dụa, Hạ Nhật Ninh đã nhào lên: “Tiểu mỹ nhân, em theo bổn công tử đi!”

Thẩm Thất không nhịn được cười, bị Hạ Nhật Ninh thuận lợi ôm vào trong ngực.

Buổi sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Thất vẫn nằm trong ngực Hạ Nhật Ninh.

Thẩm Thất vừa động, Hạ Nhật Ninh liền tỉnh.

Hạ Nhật Ninh hôn vào trán Thẩm Thất: “Tiểu Thất, chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng!” Thẩm Thất điều chỉnh tư thế, không chút khách khí, gác chân lên người Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh thở dài một tiếng: “Tiểu Thất càng ngày càng nặng nha.”

Thẩm Thất đang định vắt ngang lên người hắn thì Hạ Nhật Ninh đã đè Thẩm Thất lại: “Nhưng không sao, mỗi ngày anh đều rèn luyện thân thể, cho dù em béo đến mấy, anh cũng ôm được.”

Hạ Nhật Ninh mấy ngày này dỗ ngon dỗ ngọt Thẩm Thất hơi nhiều.

Thẩm Thất có chút không thích ứng kịp.

Dường như từ sau khi cô ở biệt thự của Phùng Mạn Luân trở về, Hạ Nhật Ninh đã thay đổi thái độ với cô.

Trước đây chỉ dỗ ngon dỗ ngọt một phần, hiện giờ đã thăng cấp lên gấp năm rồi!

Thật kì lạ!

Ngày đó, cô không trở về, không phải hắn ta nên tức giận sao?

Vì sao hắn không hề tức giận, mà lại tỏ ra vui vẻ kích động như vậy?

Thôi quên đi, không nghĩ nữa!

Hắn không tức giận là tốt rồi!

Hai người mặc quần áo chỉnh tề, khi người khác chuẩn bị bữa sáng thì hai người chậm rãi tản bộ.

Hít thở không khí trong lành, hoạt động gân cốt một chút, đột nhiên cảm thấy rất thích cuộc sống như thế này.

Ăn xong điểm tâm, mọi người thu dọn hành lý, tiếp tục lên đường.

Thẩm Thất ngồi trên bàn tiếp tục vẽ.

Thẩm Ngũ tiến tới: “Đây là thiết kế cho anh sao?”

Hạ Nhật Ninh nhíu mày: “Đương nhiên là cho tôi!”

Thẩm Thất phẩy tay: “Đừng quấy rầy, em đang thiết kế áo cưới, hai người mặc áo cưới sao?”

Thẩm Ngũ và Hạ Nhật Ninh đồng thời im lặng.

Sau đó Hạ Nhật Ninh bất ngờ nhớ tới hắn còn thiếu bé con của hắn một hôn lễ...

Lúc này, điện thoại Thẩm Thất bất ngờ vang lên.

Thẩm Thất dùng một tay nghe điện thoại: “Xin chào, tôi là Thẩm Thất.”

“Thẩm tiểu thư, cô mau khuyên nhủ ngài Charles đi!” Cuộc điện thoại này do trợ lý của Charles gọi tới: “Hôm qua ông ấy uống rất nhiều rượu.”

Thẩm Thất nghe xong, nhíu mày: “Dạ dày của thầy không tốt, sao lại uống rượu? Sao cậu không ngăn cản thầy?”

“Tôi bị ông ấy sai ra ngoài!” Trợ lý cũng rất tức giận.

Thẩm Thất thở dài một tiếng nói: “Được, tôi biết rồi, tôi gọi điện cho thầy!”

Tắt điện thoại, Thẩm Thất lập tức gọi điện cho Charles: “Thầy...”

“Tiểu Thất, thầy không uống nhiều đâu, thật sự đó!” Charles vừa nhìn thấy Thẩm Thất gọi điện thoại tới, lập tức hiểu rõ: “Thầy chỉ uống hai ly rượu trái cây mà thôi, thật đó! Không tin em về kiểm tra đi!”

Thẩm Thất nổi giận đùng đùng nói: “Thầy biết rõ bây giờ em không về được mà!”

Charles thấp giọng nịnh nọt vào trong điện thoại: “Thầy thề, thầy không uống nữa đâu, nhất định không uống.”

“Sau này không cho phép thầy đuổi trợ lý ra ngoài!” Thẩm Thất lên giọng.

“Được, được, được! Tuyệt đối không!” Charles nhanh chóng trả lời.

Lúc này Thẩm Thất mới nguôi giận.

Tắt điện thoại, Thẩm Ngũ dựa vào ghế salon hỏi Thẩm Thất: “Hình như em rất quan tâm cho ông ấy.”

Thẩm Thất cất điện thoại, gật đầu nói: “Thầy là người rất tốt, rất quan tâm chăm sóc em. Giống như... một người ba vậy. Từ hồi năm tuổi em đã không có ba...”

Lời tiếp theo của Thẩm Thất không cần nói tiếp, mọi người ở đây đều hiểu ý của cô.

Thẩm Ngũ thở dài một tiếng, ôm Thẩm Thất: “Tiểu Thất nhà ta chịu khổ rồi!”

Lúc này, Hạ Nhật Ninh xem bản đồ rồi nói: “Hừm, phía trước sẽ đi qua một ngôi chùa rất nổi tiếng. Tiểu Thất, không phải em muốn tìm một chỗ để bái tế sao?”

Thẩm Thất hai mắt tỏa sáng: “Được!”

Xe đi theo lộ trình, trực tiếp tới thẳng chân núi.

Thẩm Thất cố chấp muốn tự mình đi bộ lên, cô nói như vậy mới đủ thành tâm.

Thẩm Ngũ và Hạ Nhật Ninh đi theo sau Thẩm Thất, chậm rãi đi từ chân núi lên.

Ngọn núi này không cao, chỉ khoảng hai trăm mét.

Nhưng ba người đi rất chậm, mất khoảng nửa giờ mới leo lên tới nơi.

Thẩm Thất thành kính quỳ xuống, cung kính dập đầu trước mặt tượng phật.

Hạ Nhật Ninh đưa hương nhang đã đốt cho Thẩm Thất, Thẩm Thất nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, trong lòng cầu nguyện: “Hi vọng phật tổ phù hộ cho ba con trên trời có linh được yên nghỉ, hi vọng mẹ con mọi chuyện đều bình an, hi vọng anh trai sớm ngày khôi phục.”

Dáng vẻ thành kính của Thẩm Thất, khiến Hạ Nhật Ninh nhìn thấy mà đau lòng.

Mỗi tượng phật trong chùa đều được Thẩm Thất nghiêm túc quỳ bái một lần.

Sau cùng, cô chầm chậm bỏ tiền của mình bỏ vào hòm công đức, rồi mới phiền muộn rời đi.

Sau đó, trên đường đi còn gặp thêm vài ngôi chùa, Thẩm Thất cũng đi vào cúng bái.

Nhìn thấy Thẩm Thất nghiêm túc như vậy, Thẩm Ngũ và Hạ Nhật Ninh cũng theo vào cúng bái.

Liên tiếp ba ngày, cuối cùng cũng đi vào trong núi.

Trước khi lên núi, mọi người đã chuẩn bị đầy đủ đồ đạc, nước và xăng dầu cũng chuẩn bị đầy đủ.

Thẩm Thất cũng cầm hoa quả tươi và đồ ăn bỏ vào tủ lạnh.

Sau khi mua đồ xong, Thẩm Thất ngẩng đầu nhìn sắc trời một chút rồi nói: “Em luôn cảm thấy mấy ngày này sẽ có mưa.”

Thẩm Ngũ đứng bên cạnh Thẩm Thất, ngẩng đầu nhìn sắc trời nói: “Nghe nói sau cơn mưa, ở đây sẽ mọc lên một loại nấm rất ngon, nấu canh rất tuyệt.”

“Anh chỉ biết ăn thôi!” Thẩm Thất lườm hắn một cái: “Khó trách ngày nào cũng bắt mợ năm phải nấu canh...”

“Ha ha! Khi em được uống canh mẹ anh nấu, nhất định em sẽ không nói như vậy nữa!” Thẩm Ngũ cố ý xoa đầu Thẩm Thất, một đầu tóc đen gọn gàng trong nháy mắt bị xoa thành ổ gà.

Thẩm Thất tức giận chạy ra bên ngoài, vừa đúng lúc thấy Hạ Nhật Ninh đi tới, cô kêu lên: “Hạ Nhật Ninh, có người bắt nạt vợ anh!”

Hạ Nhật Ninh lập tức cười gian xảo, bẻ cổ tay: “Nào, tới đây, chúng ta so tài một chút!”

Một giây sau, đến lượt Thẩm Ngũ kêu thảm thiết.

Thẩm Thất không đành lòng nhìn tiếp.

Thật sự quá thảm!

Từ nhỏ Hạ Nhật Ninh đã bị người mẹ sát thủ và người ba lính đánh thuê huấn luyện, kĩ thuật vật lộn và kĩ thuật chiến đấu của hắn đều là hàng thật giá thật.

Mọi người náo loạn một lúc, trên trời vang lên một tiếng sấm, đúng là trời sắp mưa rồi!

Mọi người nhao nhao lên xe, tiếp tục lên đường.

Xe rẽ vào khúc cua của đường cái không bao lâu thì trời lập tức mưa xối xả.