Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Chương 32: Là bạn gái cũ của cậu à?



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong dòng người thân hình cao lớn của Cố Chuyết Ngôn cực kỳ nổi bật, Trang Phàm Tâm nhìn thấy ngay, bước chân dừng một chút, sau đó bay đến chỗ anh như một chú chim.

Cố Chuyết Ngôn dang cánh tay ra, lúc Trang Phàm Tâm gần ngay trước mắt thì khom người ôm một cái, bắt cậu vào trong lòng, bế cả người và balo xoay một vòng. Trước nhiều người như vậy, trước ba mẹ và bạn thân người ta, anh đáng lẽ nên khắc chế, nhưng Trang Phàm Tâm cũng tự mình nhào tới, anh đâu còn kìm chế được nữa.

Trang Phàm Tâm kích động nói: “Tui về rồi nè!”

Cố Chuyết Ngôn giống như khổ tận cam lai: “Đúng là cậu đã về rồi.”

Trang Phàm Tâm cười ha ha vui vẻ, buông tay ra, hí hứng đến nỗi không biết phải biểu đạt làm sao, đập một cái lên vai Cố Chuyết Ngôn. Cố Chuyết Ngôn cũng chưa hết thòm thèm, vươn tay vò tóc Trang Phàm Tâm, nhìn người ta từ đầu đến chân, nhìn thấy một vài vết bẩn trên quần.

“Bị gì đây?”

Nụ cười của Trang Phàm Tâm lẫn chút thẹn thùng, vừa xuống máy bay đã chạy ào, lúc đi ống lồng thì vấp ngã. Không biết có phải bị cảm hoá hay không, khóe miệng Cố Chuyết Ngôn giương cao, cúi người vỗ vỗ bụi bẩn, nói một câu giống như dỗ dành con nít, cẩn thận chút chứ.

Anh ôm thân thể nhỏ bé của Trang Phàm Tâm đi ra ngoài, ra khỏi sảnh, Bùi Tri được bà ngoại đón đi, bọn họ cũng leo lên xe việt dã về nhà.

Tính thử ngày tháng thì cuộc thi chỉ mới vừa kết thúc, Cố Chuyết Ngôn nhớ tới Trang Phàm Tâm có nói, thi đấu kết thúc phải ở chơi với ông bà mấy ngày, chẳng lẽ là về sớm sao? Trang Phàm Tâm gật gật đầu, hai năm qua ông bà cậu lớn tuổi rồi, đặc biệt là sức khỏe của ông nội không còn tốt nữa, còn phải xử lý sự vụ của công ty, đâu còn hơi sức chơi đùa với cậu.

Huống hồ đã tới gần thi giữa học kỳ, Trang Hiển Dương sợ con trai đi chơi nhiều quá quên bài, nên đặt vé máy bay về sớm.

Ven đường đi qua trung tâm thành phố, điện thoại Trang Phàm Tâm vang lên, cậu bắt máy, trò chuyện liên miên. Người gọi tới là Tề Nam, nghĩ đến Trang Phàm Tâm về nước, không kịp chờ đợi muốn đón gió tẩy trần cho bạn cùng bàn.

Kết thúc trò chuyện, Trang Phàm Tâm nói: “Tề Nam với lớp trưởng tìm con, con không về nhà nha!”

Triệu Kiến Thu hỏi: “Thả con ở đâu đây?”

“Ven đường là được, bọn họ lát nữa sẽ tới.” Dừng xe, Trang Phàm Tâm lôi Cố Chuyết Ngôn xuống cùng, tản bộ đến cửa một trung tâm thương mai, có hồ phun nước, hai người ngồi ở bên cạnh hồ. 

Chút tinh thần kích động mới vừa xuống máy bay dần dần tiêu tan, Trang Phàm Tâm ôm áo khoác và balo, vừa mở vừa khép mà nhẹ nhàng đung đưa chân, như có như không đụng vào chân Cố Chuyết Ngôn. Anh hỏi: “Ở đó thế nào?”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Vẫn ổn.”

“Mấy ngày cậu về nhà, buổi biểu diễn của Lục Văn nhiều người ghê, đều là bạn học sao?” Hỏi ra lại có chút hối hận, Trang Phàm Tâm suy đoán, đã gặp bạn gái cũ chưa?

Cố Chuyết Ngôn nói: “Cả lớp đều đi.”

Trang Phàm Tâm đột nhiên mím môi lại, vậy là gặp được rồi, cậu dùng đuôi mắt nhìn lén biểu cảm của Cố Chuyết Ngôn, hờ hững thả lỏng, dường như không có gì khác. Vậy chứng tỏ Cố Chuyết Ngôn đã buông được mối tình đầu rồi, bây giờ thích Tần Vi hay là Vương Sở Nhiên nhỉ?

Cậu muốn hỏi, chuẩn bị khi nào tỏ tình? Lại không muốn hỏi, từ tận đáy lòng hình như không muốn nhắc tới chuyện tỏ tình lắm.

Trang Phàm Tâm do dự, hai tay giấu ở trong túi đều nắm thành quả đấm, im lặng một lát, Cố Chuyết Ngôn ngược lại đụng chân của cậu, hỏi cậu trong lúc thi đấu có chuyện gì thú vị không.

Chuyện đáng nhắc tới, cũng chính là Bùi Tri hôn môi đàn ông ở trong phòng giải khát.

Trang Phàm Tâm chắc chắn sẽ không nhiều chuyện, cho nên không đề cập tới, đang không biết trả lời cái gì thì hai má đột nhiên mát lạnh, mấy giọt nước theo cổ chảy vào trong quần áo. Còn chưa kịp phản ứng lại, thì đã bị hất tới một đống nước, Tề Nam và lớp trưởng đứng ở một bên hồ, vẫy vẫy tay: “Nhìn hai đứa bây cứ như là người yêu vậy!”

Cố Chuyết Ngôn nín cười, khóe miệng rung động, còn phối hợp lau chùi vệt nước trên mặt Trang Phàm Tâm. Bàn tay mơn trớn hai gò má, Trang Phàm Tâm không hiểu sao lại căng thẳng, không dám giương mắt, trong đầu cứ xoay quanh hai chữ “người yêu”, hình ảnh là Bùi Tri hôn môi với một người đàn ông. Cậu giật mình, xấu hổ, giận bản thân tưởng tượng lung tung, Cố Chuyết Ngôn là trai thẳng duy nhất cậu khẳng định được.

Trang Phàm Tâm vội vàng nói cái khác để che giấu: “Tụi bây bò qua đây, đợi lâu muốn chết.”

“Mịa nó, cái tên vô tâm này.” Tề Nam mang theo bốn ly trà sữa bự, phát cho mỗi người một ly, “Trân châu đường đen tao tự tay nấu đó, chậm mà chắc, có hiểu không?”

Cố Chuyết Ngôn hút một ngụm: “Tại sao tao không có?”

Tề Nam nói: “Không phải mày không thích ăn ngọt sao, đổi thành thạch dừa rồi.”

Trong một tháng này, Tề Nam chăm sóc Cố Chuyết Ngôn ra tình cảm, mới bắt đầu chỉ là do người ta nhờ vả, dần dần phát hiện Cố Chuyết Ngôn nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra rất có tim có phổi, trọng điểm là thường cho hắn mượn bài tập chép.

Trang Phàm Tâm cắn ống hút, sau khi quan sát thấy bạn cùng bàn và bạn hàng xóm của mình nảy sinh tình cảm, cậu cảm giác giống như nhặt cục đá nện vào chân mình. Cậu nỗ lực cứu vãn: “Tao nhớ tụi mày lắm á, lúc ở Los Angeles ăn cơm, liền nhớ lại lúc chúng ta cùng nhau ăn cơm ở căn tin.”

Lớp trưởng nói: “Vậy hôm nay mày mời tụi tao ăn cơm đi.”

Tề Nam nói: “Ý kiến hay đó.”

Tiệc đón gió tẩy trần biến thành tống tiền, Trang Phàm Tâm cũng không sợ, vỗ vỗ túi quần như đại gia. Thi đấu giành giải thưởng là tiền đô la Mỹ, cậu vốn cũng tính mời cả lớp ăn một bữa, hôm nay mời trước mấy đứa thân thiết này đã. sstruyen reup là chó

Bọn họ vào trung tâm thương mại kiếm đồ ăn, lẩu bò ăn nhiều rồi, thấy một nhà hàng lẩu Trùng Khánh liền muốn thử một chút. Bốn người, ba người không giỏi ăn cay, chọn lẩu uyên ương, sau khi nhìn thấy đám dầu đỏ lè thì Trang Phàm Tâm sợ đến nỗi gọi tám bình trà lạnh.

Vừa ăn vừa nói chuyện, lớp trưởng kể lại chuyện trong trường, gì mà cô giáo mỹ nữ dạy Hóa kết hôn rồi, đội bóng rổ tham gia cuộc thi tỉnh thất bại, có hôm tan học, trên đường nhìn thấy ủy viên thể dục và Lâm Tiểu An cùng nhau chờ xe buýt.

Trang Phàm Tâm mò ruột vịt ở trong nồi: “Hả? Vậy thì sao?”

Lớp trưởng nói: “Mày bị ngu à, hai đứa nó có gì đó! Sau đó tụi tao ầm ĩ, tụi nó cũng không làm sáng tỏ, chắc không bao lâu nữa ủy viên thể dục sẽ thoát kiếp FA.”

Tề Nam khát khao: “Lớp số 3 của chúng ta rốt cuộc cũng sắp có một đôi tình nhân rồi sao? Đã lớp 11 rồi, tao còn từng hoài nghi nam sinh nữ sinh lớp chúng ta đều là những cái máy học không có tình cảm.”

Trang Phàm Tâm rốt cuộc cũng gắp được một đoạn ruột vịt, chấm chấm vào đĩa dầu vừng, ăn vào trong miệng thì len lén liếc Cố Chuyết Ngôn một cái. Cậu không khống chế được, nói: “Ngoại trừ ủy viên thể dục và Lâm Tiểu An, không lâu nữa còn có thể có một đôi tình nhân khác ra đời đó.”

Tề Nam và lớp trưởng lập tức hóng hớt hỏi là ai, Trang Phàm Tâm càng ngày càng không phanh được xe: “Một cán sự bộ môn.”

Một ly trà lạnh thấy đáy, Cố Chuyết Ngôn thấy hơi khô, Trang Phàm Tâm dứt lời, là đang thúc giục mình sao? Hay là thăm dò? Anh gắp một con tôm cho Trang Phàm Tâm, cố ý thấp giọng kích thích: “Hoàng đế không vội thái giám đã vội.”

Trang Phàm Tâm đỏ mặt, cũng cảm thấy mình hóng chuyện quá, liền vùi đầu ăn không nói. Tề Nam và lớp trưởng còn đang đoán cán sự môn ấy là ai, lượn một vòng đến phiên cán sự môn Anh, hai người cùng nhau nhìn về phía Trang Phàm Tâm.

Tề Nam hỏi: “Bạn cùng bàn, không phải là mày chứ?”

Lớp trưởng hỏi: “Vừa nãy là mày tự bộc bạch hả?”

Cố Chuyết Ngôn bật cười ra tiếng, nói: “Tôi cảm thấy cũng đúng nha.”

Trang Phàm Tâm nắm đũa trừng mắt, lúng túng vãi, miệng đóng đóng mở mở giống như mất tiếng, dưới tình thế cấp bách mò ra một cọng cải bó xôi trong nồi đầy dầu đỏ, mang theo dầu ớt nóng bỏng ăn vào, nước mắt lập tức chảy ra.

Cậu giống như một con cá tươi bị người ta câu được, giãy giụa, vừa nóng liền cay còn sặc cổ họng, khom người ho sù sụ.

Cố Chuyết Ngôn vuốt nhẹ lưng Trang Phàm Tâm, cay đến mức ngoan ngoãn, gáy cũng ửng đỏ, anh nắm cằm Trang Phàm Tâm nâng lên một chút, lau nước mắt và mồ hôi trên mặt, đút cho cậu nửa ly trà lạnh. Trang Phàm Tâm hai mắt đẫm lệ nhìn anh, mi mắt mở rồi lại đóng, liền lăn xuống hai giọt nước mắt.

Nồi lẩu uyên ương, cùng với khí nóng ngùn ngụt, khói lẫn lộn mùi vị, hai tên kì đà đối diện, bốn phía đều là người xa lạ đang ăn. Hỗn loạn như thế, Cố Chuyết Ngôn nhìn thảm trạng của Trang Phàm Tâm lại thay lòng đổi dạ, ý đồ kia cũng giống như nồi lẩu cay nóng bốc hơi.

Qua một lúc rất lâu, Trang Phàm Tâm ngồi dậy, mang theo gương mặt đỏ ăn cà rốt, dần dà đè xuống cảm giác thiêu đốt trong nội tạng. Đề tài lúc nãy qua đi, lớp trưởng đột nhiên hỏi: “Ây da, còn chưa biết mày thi được hạng mấy!”

Tề Nam nhai thịt: “Phải đó! Nếu như không tốt lắm thì mày kêu meo một tiếng.”

Trang Phàm Tâm cuối cùng cũng coi như có cơ hội bù đắp mặt mũi, kìm nén hưng phấn trả lời: “May mắn, đạt hạng nhất của tổ thiết kế trang sức.”

“Mịa nó!” Tề Nam vỗ bàn, chén dĩa vang rền, “Trời ơi bạn cùng bàn của tao dữ quá!”

Lớp trưởng nhấc ly lên: “Nhiệt liệt chúc mừng bạn học Trang Phàm Tâm lớp chúng ta trong kì thi quốc tế đạt được thành tích đáng hãnh diện! Thân là một lớp trưởng tao tự hào thay nó, bữa này nó mời! Ly này tao cạn!”

Bọn họ hứng khởi cụng ly, Trang Phàm Tâm cũng hơi ngại, thực lực của cậu không tầm thường, nhưng lần này quả thật là cũng may mắn. Có một đối thủ mạnh từ vòng sơ loại đã rất gây chú ý, cũng tương đối drama, vẫn luôn là đề tài trung tâm của tổ trang sức, không ngờ tới vào tới chung kết lại đột nhiên rút lui, vậy lại càng nổi, nhìn từ góc độ lợi ích, dường như còn nhiều hơn cả việc lấy giải thưởng. (chữ drama là tác giả ghi)

Trang Phàm Tâm không thèm để ý mấy thứ này, cậu vừa không có khát khao nổi danh ở nước Mỹ, cũng không hứng thú với những người nổi tiếng, vì yêu thích thiết kế cho nên mới dự thi, thành thật kiên định, mang về chiếc cúp thuộc về mình.

Từ nhà hàng lẩu đi ra, ai cũng no say, bên cạnh có rạp chiếu phim và khu trò chơi điện tử, hấp dẫn đến nỗi không dời nổi bước chân, Tề Nam chạy tới máy ném bóng rổ, Cố Chuyết Ngôn tự giác xắn ống tay áo, đuổi theo ứng chiến.

Xoành xoạch ném từng trái vào rổ, Tề Nam kém anh hai mươi điểm, hô: “Trang Phàm Tâm! Mẹ mày đừng có đứng nhìn tao thua như vậy chứ!”

Cố Chuyết Ngôn xì một tiếng, trong lòng nói tuyệt vọng quá hoá hoá liều, kỹ năng của Trang Phàm Tâm thì hỗ trợ được cái gì? Xoay mình, bên hông ngứa ngáy, Trang Phàm Tâm lại gần gây trở ngại cho anh, thọc lét anh, vòng tay xoa nắn đủ trò. Anh ném trật hai trái, khóe mắt thoáng nhìn, Trang Phàm Tâm cười tươi như hoa rất vui vẻ.

Điểm đã bị vượt lại, Cố Chuyết Ngôn bất đắc dĩ vừa cười vừa ném, nhịn đủ rồi, kéo Trang Phàm Tâm đến trước người khống chế lại, bắt đầu phấn khởi tiến lên.

“Cậu theo phe tôi hay theo phe nó?” Cố Chuyết Ngôn ôm phía sau lưng Trang Phàm Tâm. Trang Phàm Tâm chỉ lo tham gia trò vui, chỉ làm một đứa ba phải vui đùa thôi.

Keng, đã đến giờ, điểm hai người ngang nhau. Tề Nam không phục: “Tao vốn có thể thắng mà!”

Cố Chuyết Ngôn vừa hờn vừa vui: “Còn dùng mỹ nhân kế quấy nhiễu tao, thắng cái đầu mày á?”

Lời vừa nói ra, ba người đồng thời sững sờ, Tề Nam và lớp trưởng nhìn về phía Trang Phàm Tâm, đều là nam, mỹ nhân kế gì cơ? Trang Phàm Tâm cũng mộng mị, đẩy Cố Chuyết Ngôn một cái: “Mỹ cái đầu cậu á!”

Ném rổ không phân thắng bại, Cố Chuyết Ngôn và Tề Nam lại chơi đua xe, Trang Phàm Tâm và lớp trưởng lắc đầu một cái, thi tài tổn thương cảm tình, hai người khoác tay nhau đi chơi audition. Lúc Cố Chuyết Ngôn từ trên xe gắn máy bước xuống nhìn thấy kỹ thuật nhảy của Trang Phàm Tâm, trong hoảng loạn lộ ra thướt tha, lắc lư giấu chút ngốc nghếch, làm người ta buồn bực mất tập trung.

Bốn người điển hình kiểu ăn no rửng mỡ, chơi đùa một hồi mồ hôi chảy ròng ròng, Cố Chuyết Ngôn mời ăn kem, mỗi người một hộp Haagen-Dazs. Lớp trưởng nhìn quanh bốn phía, tìm tiếp một trò phát hiện trong góc có một loạt máy gắp thú bông, nhất thời nhớ lại cái gì đó.

Hôm khai giảng Cố Chuyết Ngôn ở trước mặt cả lớp có nói, giỏi chơi gắp thú, gắp phát nào trúng phát đó, lớp trưởng và Tề Nam ồn ào đòi Cố Chuyết Ngôn bộc lộ tài năng, xem anh có nói ngoa hay không.

Trang Phàm Tâm tỏ vẻ đại sự không ổn, chắn đường: “Lớn già đầu rồi còn gắp thú gì nữa?”

Cậu sợ Cố Chuyết Ngôn tức cảnh sinh tình, nhớ tới mối tình đầu, Tề Nam đẩy cậu ra: “Lớn già đầu thì làm sao? Cậu ta cũng đâu phải không thích.”

Trang Phàm Tâm nói với Cố Chuyết Ngôn: “Cậu không thích thì cứ từ chối, không cần để ý tới bọn họ!”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Đâu có, để tôi biểu diễn một chút kỹ thuật chân chính cho mọi người xem.” Nhanh chân đi tới, quét mã, trước tiên trả hai mươi tệ, “Gắp con nào?”

Lớp trưởng chỉ vào: “Con Rilakkuma kia kìa.”

Lưỡi câu di động, hạ xuống, gắp lấy con gấu thật chuẩn xác, một lần là thành công. Chờ con gấu rơi ra, Cố Chuyết Ngôn tiện tay ném cho lớp trưởng: “Cho mày.”

Tề Nam hăng hái: “Tao muốn con heo, con bự bự kia kìa.”

Cố Chuyết Ngôn nắm điều khiển lay lay, không nghiêng không lệch bắt trúng con heo, anh chỉ chỗ nào đánh chỗ nào, không trượt phát nào. Tề Nam và lớp trưởng ôm một đống thú bông, chơi đến nghiện, liên tục đòi Cố Chuyết Ngôn chơi tiếp.

Cố Chuyết Ngôn nhìn vào trong máy: “Gắp cho Tâm Tâm một con tinh tinh nha.”

Tề Nam nói: “Con đó tên là Monchhichi!” (*)

(*) Monchhichi:

chapter content


Monchichi rơi ra, Cố Chuyết Ngôn quay người đưa cho Trang Phàm Tâm, Trang Phàm Tâm nâng bằng hai tay, nhẹ nhàng sờ đám tàn nhang trên mặt Monchhichi. Cậu chỉ lo Cố Chuyết Ngôn sẽ buồn, may là không có, nhưng mà một hơi còn chưa kịp thở ra, lớp trưởng hỏi: “Cậu rốt cuộc gắp cho bao nhiêu cô gái vậy? Kỹ thuật này không phải ngày một ngày hai là luyện được đâu.”

Cố Chuyết Ngôn đáp: “Chỉ có một người thôi.”

Tề Nam lại hỏi: “Là bạn gái cũ của mày à?”

Trang Phàm Tâm vội vàng nháy mắt, nhăn mặt, môi vểnh lên, còn vươn tay kéo Tề Nam mấy cái.

Lúc này Cố Chuyết Ngôn nói: “Là em gái tao đó.”“Gắp cho Tâm Tâm một con tinh tinh nha” chỗ này là chơi chữ á, Tâm Tâm đọc là xin xin, tinh tinh là xing xing, tưởng tượng anh Ngôn nói câu này mà nhũn hết cả tim :(((((((