Lăng Thiên Chiến Thần

Chương 719: Nhìn nhầm rồi



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô gái kia nghe thế thì lặng người, sau đó ngồi

xuống vào vị trí còn trống trước mặt Diệp Thiên rồi

nhún vai đáp lời: “Con người anh thật thú vị. Thể

nhưng làm sao anh biết tôi có vấn đề, sao biết được

tôi không phải người Bắc Cương? Lẽ nào anh gặp

được hết người ở Bắc Cương rồi sao, vả lại còn nhớ

hết tất cả những người ðở đây sao?"

Diệp Thiên lắc đầu sau đó chỉ ra ngoài cửa sổ.

“Ngày nào tôi cũng tới đây ngồi một lát. Có phải

là người Bắc Cương hay không thì đễ nhận biết thôi ”

“Rất dễ nhận biết sao?”

Cô gái kia lặng người một lát sau đó hỏi trong vô

thức: “Sao có thề nhận ra được? Không phải đều là

một cái mũi hai con mắt sao?” Cô ta nhìn xung quanh

rồi lại nhìn đám người đang đi trên đường bên ngoài

khung cửa sổ.

Sự khó hiểu trong đôi mắt lại càng trð nên rõ nét

hơn. Dù gì thì cô ta cũng không nhận ra nổi.

“Thực ra rất đơn giản”

Diệp Thiên chỉ vào một người hơi béo trong đám

người.

“Cô nhìn tên béo mặc đồ trắng kia không?”

“Hắn ta chính là người Bắc Cương điền hình.”

Cô gái kia dõi mắt nhìn theo, căn bản không nhận

ra nguyên nhân nằm ở đâu.

“Anh chắc chứ?” Cô gái kia hỏi lại.

Cô ta vừa dứt lời thì lập tức bay người từ trên tầng

ba xuống, sau đó nhảy tới trước tên béo mặc áo trắng

kia.

Tên kia thấy thể thì sợ hãi giật mình. Sau đó cô ta

hỏi câu gì đó khiến hắn vội gật đầu và vội trả lời.

Được một lát sau, cô ta lại nhảy từ dưới lên tầng

ba.

Từ đầu tới cuối, cả chuỗi hành động đó như thể

rất bình thường, còn đối với người ngoài lại là cả sự

bất ngờ và ngạc nhiên.

Khoảng thời gian này, những người xuất hiện ở

Bắc Cương mà biết “võ công” ngày càng nhiều.

Lúc này mọi người đều thấy nhiều nên không có

gì làm lạ.

Sau khi về chỗ ngồi, mặt mày cô gái kia còn mang

theo vẻ ngờ vực khó hiểu.

“Rốt cục anh phân biệt thế nào? Tên áo trắng kia

đúng là người Bắc Cương”

Trong lòng cô ta rất muốn biết đáp án.

“Thực ra cô ngồi đây quan sát mấy ngày là cũng

có thể nhận ra."

“Người bản địa lúc đi đường rất ít nhìn đông nhìn

tây, rất ít khi tỏ vẻ hứng thú với bất cứ việc gì xảy ra”

“Còn với người ngoài, ngoài nhìn ngó ngang dọc

ra thì chủ yếu bọn họ có một mong muốn đó là thu

hút sự chú ÿ của người khác."

“Ví dụ như cô.”

“Nhìn cô với bộ váy đen này giống như thể rất

trầm tính nhưng trên thực tế thì với thời tiết hơi lạnh

như lúc này, mặc bộ đồ thế này rõ ràng là thu hút

người khác.” Diệp Thiên nói từng câu, từng câu khiến

cho cô ta lộ rõ vẻ thất vọng.

Đương lúc Diệp Thiên vừa dứt lời thì một loạt

tràng cười vang lên.

chapter content
chapter content


chapter content
chapter content
chapter content
chapter content