Lạn Kha Kỳ Duyên

Chương 337: Về nhà đi



Ứng Nhược Ly cũng từng nghe qua một việc lúc trước, giờ thấy Kế Duyên cảm thán, nàng tự nhiên có thể nghĩ đến cái gì.

"Nếu như biết rõ Tiên Hà Đảo, xem ra thực sự không phải là mò mẫm không có mục đích rồi."

Với lời này của Long Nữ, Kế Duyên chỉ đồng ý một nửa. Hắn nói.

"Tên Quốc sư của hoàng triều Đại Tú có thể huy động đội tàu khổng lồ như thế xem như cũng khá được tin tưởng. Nhưng tìm kiếm như vậy, có thể tìm được sơn môn Tiên Hà Đảo hay không không nói, cũng chưa chắc có thể cầu được linh đan diệu dược gì."

Ứng Nhược Ly khẽ cười.

"Kế thúc thúc, vậy người không biết rồi."

"Hả? Sao lại nói thế?"

Kế Duyên kinh ngạc hỏi, chỉ thấy Long Nữ nhìn về phía Tổng lĩnh giám ở đầu thuyền lớn, nói.

"Cho dù con là Ly Giao quanh năm trốn ở Thông Thiên Giang cũng đã từng nghe rất nhiều về danh tiếng Tiên Hà Đảo. Huynh trưởng cũng từng có bạn rượu là tiên tu trấn áp ở Tiên Hà Đảo. Nghe đồn đảo này ở Đông Hải, lại có tin đồn đảo này ở Bắc Hải, cũng có người nói có khả năng đảo này ở ngoài Hoang Hải...."

Kế Duyên nhướng mày. Trước kia hắn có nghe nói Tiên Hà Đảo ở Đông Hải nữa đấy.

"Chẳng lẽ Tiên Hà Đảo có thể di chuyển?"

"Chuyện này thì Nhược Ly không biết nhưng con xác thực có nghe qua vài loại thuyết pháp, sau đó cũng biết có sự tích rằng có phàm nhân vô tình lên đảo, còn được Tiên nhân ban tặng đồ vật. Những người này đều bình an trở về quê nhà. Trong đó, có vài chuyện có thể kiểm tra được, cũng không phải mọi chuyện đều là giả."

Long Nữ nói đến đây, dừng một chút rồi mới tiếp tục.

"Nhưng trái lại, người tu hành bình thường, nếu không có quan hệ gì với đảo, mặc dù có thể dùng Phi Cử Thuật để đi tìm Tiên Hà Đảo, nhưng chưa chắc có thể tìm được."

Kế Duyên như có điều gì suy nghĩ, nhìn về phía đầu thuyền.

"Nói như thế thì vị Quốc sư của hoàng triều Đại Tú kia cũng xem như có chút môn đạo. Để cho bọn họ đi thuyền tìm kiếm gian khổ qua các hải vực, vừa có cơ hội chạm tới đại vận, trực tiếp tìm được Tiên Hà Đảo, vừa có thể khiến cho các tiên tu Tiên Hà Đảo bị lòng thành làm cho cảm động."

Dựa theo mấy câu nói vừa rồi của Long Nữ, trên cơ bản Kế Duyên có thể xác nhận tiên tu ở Tiên Hà Đảo có lẽ vẫn tương đối lương thiện. Hơn nữa, hắn đã từng nghe qua tin đồn tu sĩ Tiên Hà Đảo trảm yêu trừ ma.

Ứng Nhược Ly nhìn đội tàu thật dài đang bị bao phủ trong sương mù.

"Vậy như Kế thúc thúc nói, đây cũng là một loại mua bán vận khí. Có lẽ đối với hoàng triều Đại Tú, dùng một đội tàu đi tìm kiếm hy vọng như vậy vẫn rất có lợi."

Kế Duyên cũng gật đầu nói.

"Quả thật như vậy, hoặc đây cũng không phải cửa đặt duy nhất của hoàng triều Đại Tú. Nói không chừng trong triều cũng có không ít người tài ba đâu, ví dụ như vị Quốc sư có thể biết tập quán xử thế của Tiên Hà Đảo kia."

Ứng Nhược Ly hiếm khi cảm thán một câu.

"Lúc này mới để ý, chỉ là đám người kia đáng thương quá..."

Kế Duyên nhìn Long Nữ. Rốt cuộc nàng vẫn là Ly Long Giang Thần. Nếu là những yêu quái khác, sống chết của đám người này chẳng liên quan gì đến bọn họ cả.

"Ta đã gặp qua nhà Đế vương. Mặc dù không thể đại diện cho toàn bộ, nhưng không thể không nói, với hoàng đế Đại hoàng triều, tính mạng của một đoàn thuyền như vậy chẳng đáng quan tâm."

Mặc dù chỉ còn lại chưa tới một trăm chiếc thuyền nhưng số người trên đó vẫn tính theo đơn vị hàng nghìn, có khi số người đã chết cũng khoảng đó."

"Xem khí tượng của người vừa nói chuyện kia không hề phồn thịnh chút nào, có lẽ họ cũng đang nản lòng thoái chí. Như vậy đi, chúng ta khuyên họ một chút."

"Khuyên ạ? Khuyên như thế nào? Chúng ta đâu có Trường Sinh tiên đan."

Long Nữ nghi hoặc nhìn Kế Duyên.

"Tiên Hà Đảo thì có chắc? Bọn họ đau khổ tìm kiếm tám năm. Hiện tại chẳng qua là một đạo hoàng mệnh đè nặng không thể đứng dậy nổi mà thôi. Chỉ cần có chút cơ hội, ai cũng muốn về nhà."

"Duy trì được tám năm không bỏ cuộc, liệu bọn họ có nghe không?"

Long Nữ nhìn Kế Duyên. Chẳng lẽ Kế thúc thúc nhà mình định dùng thần thông uy hiếp, hay là trực tiếp thi triển thần thông cưỡng chế bọn họ quay về?

Kế Duyên khẽ cười. Rốt cuộc thì Ứng Nhược Ly vẫn là cô gái ít khi ra khỏi nhà.

"Thay vì nói đi tìm Tiên dược, còn không bằng nói đi tìm Tiên đảo. Thay vì nói đi tìm Tiên đảo, chẳng bằng nói cuối cùng vẫn là đi tìm Tiên nhân. Nếu thấy Tiên nhân, trong biển hay trong đảo có gì khác biệt chứ? Lời nói của "Tiên nhân" vẫn có sức nặng đúng không?"

Nói như vậy, Ứng Nhược Ly cũng giật mình. Nàng cũng không xem mình là "Tiên", ngay cả vừa rồi cũng không nghĩ Kế thúc thúc thân cận của mình là "Tiên". Nhưng Tiên Hà Đảo có Tiên nhân nào có cùng đạo hạnh bực này như Kế thúc thúc không thì chưa chắc.

Đội tàu vẫn chạy chầm chậm như trước. Tiếng trống cũng chưa từng dừng lại. Chỉ là qua một lát, sương mù bắt đầu tiêu tán.

Sương mù tản ra, trên mặt biển lập tức lộ ra vẻ nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều. Lúc đầu, vốn dĩ các thuyền viên đều có chút áp lực, giờ đây tâm tình đã thoải mái hơn. Những cánh tay đánh trống ê ẩm cũng đều được nghỉ ngơi.

Tổng lĩnh giám cũng thở ra một hơi, nhưng một thanh âm đột nhiên vang lên bên cạnh.

"Vị đại nhân này là thống lĩnh đội thuyền đúng không?"

"Người nào đấy?"

Tổng lĩnh giám nghe thấy tiếng nói chuyện thì giật mình, trực tiếp nhảy ra hai bước, chung quanh cũng lập tức có vệ sĩ cầm binh khí trong tay xúm lại.

Chẳng qua, Tổng lĩnh giám lập tức đưa tay ngăn cản đám thủ hạ.

Người tới mặc thanh sam tay rộng, tóc dài và tóc mai buông xõa trên vai, trên đầu có một búi tóc được cài bằng trâm ngọc. Lúc hắn xoay người lại, khuôn mặt thuần chất, không biết tuổi tác bao nhiêu. Một đôi mắt xám trắng mở ra bình thường, lại tương đối chính trực, vì vậy càng rõ ràng.

Tổng lĩnh giám khẽ vuốt ngọc bội đeo bên người. Khoảng cách gần như vậy nhưng ngọc bội lại không có cảm giác nóng rực, chứng tỏ đối phương không phải là yêu quái.

Trong lòng gã nhanh chóng suy nghĩ, cân nhắc hỏi một câu.

"Các hạ lên thuyền lúc nào, đến bên cạnh ta lúc nào?"

Kế Duyên thẳng thắn đáp.

"Chắc là lúc ngươi cảm thán không biết lúc nào mới được trở về nhà."

"Chuyện này, vậy các hạ, các hạ là Tiên nhân của Tiên Hà Đảo sao? Tiên đảo có ở gần đây không?"

Những người xung quanh nghe vậy đều nhìn quanh, nhưng trên mặt biển mênh mông bao la, căn bản không thấy cái gì.

Kế Duyên liếc nhìn ngọc bội bên hông Tổng lĩnh giám. Vừa rồi hắn còn không phát hiện ra nhưng động tác của đối phương đã làm hắn chú ý. Hiện tại, xem ra đây là một món đồ có chút môn đạo.

"Không cần tìm. Tiên Hà Đảo không ở gần đây. Ta cũng không phải Tiên nhân trên Tiên Hà Đảo."

Tổng lĩnh giám có chút thất vọng, sau đó lập tức nâng cao tinh thần.

"Tiên trưởng, người thật sự là Tiên nhân đúng không?"

Kế Duyên khẽ cười, tên này đúng là thành tinh rồi.

"Với góc độ của người thường, Kế mỗ cũng đủ làm Tiên nhân rồi."

Lúc này, Tổng lĩnh giám trực tiếp chắp tay bái lạy. Mấy tên vệ sĩ và thuyền viên ở đằng sau cũng học theo, nhanh chóng chắp tay thi lễ.

"Tại hạ là Tổng lĩnh giám Kiều Dũng của Đại Tú. Bái kiến tiên trưởng!" "Bái kiến tiên trưởng!"

Kế Duyên cũng không tránh, nhận một lạy này, rồi nhìn Kiều Dũng.

"Ngọc bội trên người ngươi có chút ý tứ. Nghe nói các ngươi ra biển cũng đã gặp yêu tà, không sợ ta là yêu quái biến thành sao?"

Kiều Dũng đứng dậy, lắc đầu nói.

"Ngọc bội này do Quốc sư Đại Tú ban tặng, tên là Giải Trĩ Bội. Nó có thể phân biệt yêu tà hóa hình, cũng có thể phân biệt tiên phàm. Nếu như yêu tà đến gần, ngọc bội sẽ nóng lên. Còn nếu tiên nhân giá lâm thì ngọc bội mát lạnh, dễ chịu. Khi gặp phàm nhân thì ngọc bội không có phản ứng."

"À!"

Kế Duyên gật đầu, cái này cũng giảm đi không ít phiền toái.

Chẳng qua, Kiều Dũng chưa nói hết toàn bộ. Trước khi gã ra biển, Quốc sư còn cho gã một đống phù lục và đồ vật, đồng thời nói rõ mấy câu, câu cuối cùng như sau.

Nếu gặp phải một người nhìn qua đã biết rõ không phải loại phàm tục, mà ngọc bội vẫn không có phải ứng, tự nhiên đó là người càng thêm khó lường, là phúc hay họa thì tự mình phán đoán.

Nhưng Kế Duyên lại cực kỳ để ý đến tên của ngọc bội kia.

"Giải Trĩ?"

Nếu là người khác nghe xong danh tự, nói không chừng còn đang nghĩ xem viết như thế nào. Nhưng Kế Duyên lại nghĩ tới một điều, đây chẳng phải là một loại Thần thú biết phân biệt thiện ác thị phi sao, chỉ là kiến thức này là của kiếp trước mà thôi.

"Tiên trưởng, ghi như vậy..."

Kiều Dũng khoa tay múa chân hai cái. Kế Duyên liền biết mình đoán không sai, vui vẻ khoát tay ngăn lại.

"Ta biết ghi như thế nào, ngọc bội này là Quốc sư đưa sao?"

"Đúng vậy!"

Kiều Dũng trả lời rất cung kính.

"Hoàng triều Đại Tú ở nơi nào?"

"Bẩm tiên trưởng, hoàng triều Đại Tú ở Bắc Cảnh Hằng Châu, chính là phía nam vùng duyên hải Đại Hoàng Triều!"

Chỉ với mấy câu đơn giản, Kế Duyên đã nhìn ra rất nhiều thứ. Gã Kiều Dũng này biết rõ cái tên Bắc Cảnh Hằng Châu, mà vị Quốc sư kia lại không đơn giản. Hiển nhiên là hoàng triều này cũng không đơn giản. Ít nhất nơi này mạnh hơn nhiều so với Vân Châu bên kia, ở đó một số người còn nghĩ rằng mảnh đất họ đang sống là thiên hạ duy nhất.

Giờ khắc này, Kế Duyên quyết định hỏi thăm chuyện về Giải Trĩ trước. Nếu như không tìm hiểu được gì thì đi tìm Quốc sư kia hỏi một chút, nhưng bây giờ vẫn phải quay lại chuyện cũ.

"Ta nghe nói các ngươi muốn tìm Tiên Hà Đảo, cầu Tiên đan?"

"Vâng! Nếu không tìm được, cả đời này chúng ta không được về nhà, hoàng mệnh như núi…”

Kế Duyên khẽ gật đầu, lạnh nhạt nói.

"Vậy các ngươi trở về đi, về nói với Quốc sư của các ngươi, vài năm sau sẽ có Tiên Du đại hội ở núi Cửu Phong. Tiên tu của Tiên Hà Đảo cũng sẽ đến. Lúc đó, ta sẽ giúp các ngươi hỏi một chút xem chuyện có thành hay không. Nếu gã biết rõ Tiên Hà Đảo, có lẽ cũng biết Tiên Du đại hội, để Quốc sư của các ngươi đi nói với Hoàng đế."

Nếu như ý chỉ là muốn bọn họ có thu hoạch thì những lời này của Kế Duyên cũng xem như là thu hoạch rồi, thậm chí có thể nói là thu hoạch lớn. Theo lẽ thường, chỉ cần có Quốc sư ở đó, bọn họ có thể vượt qua bài kiểm tra, dù thế nào cũng phải gánh chịu một vài trừng phạt nhỏ, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc phiêu dạt trên biển rồi chết nơi đất khách quê người.

Kiều Dũng và đám phụ tá nhìn nhau.

"Cái này.... Xin hỏi cao tính đại danh của tiên trưởng?"

"Kẻ hèn họ Kế, mọi người gọi là Kế tiên sinh. Việc này có tin hay không tùy các ngươi quyết định. Nói thế thôi, Kế mỗ cáo từ."

Nói xong, Kế Duyên một bước nhảy tới đầu thuyền, dưới chân sinh mây, lăng không rời đi. Ở phương xa, mặt biển bay lên gợn sóng, có một con quái vật khổng lồ rẽ sóng xuất hiện. Đây chính là Cự Kình, trên lưng còn có một người không rõ hình dáng.

Vào lúc Tiên nhân thanh sam đáp xuống, người trên lưng Cự thú chắp tay hành lễ. Sau đó, hai người cưỡi cá voi rời khỏi nơi này, chỉ một lát sau đã không nhìn thấy nữa.