Làm Càn

Chương 92: Tôi đi cùng em



Chương 92: Tôi đi cùng em

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Suỵt." Tần Ý Nùng làm động tác tay với Tần Gia Ninh trong màn hình, "Mẹ đi mở cửa, lát nữa sẽ quay lại."

"Vâng ạ." Ninh Ninh ngoan ngoãn trả lời.

Tần Ý Nùng úp điện thoại trêи tủ đầu giường, nặn ra một nụ cười xa cách nhưng không mất phần lịch sự, đi về phía cửa. Lúc này chạy đến gõ cửa phòng cô ấy, chỉ có một mình Đường Nhược Dao.

Chỉ chưa đầy một tiếng trước, Tần Ý Nùng vừa từ chối thỉnh cầu tới tắm nhờ của cô, nguyên nhân là vì hôm nay bạn nhỏ được voi đòi tiên đã quá giới hạn, một nguyên nhân khác là vì cô ấy hẹn gọi video call với Ninh Ninh.

Lúc này em ấy lại lấy cớ gì đây?

Tần Ý Nùng mở cửa phòng, dịu giọng hỏi: "Cô Đường." Trêи mặt hiện ra một tia nghi hoặc và phiền phức vừa đủ, "Muộn vậy rồi còn tìm tôi, có chuyện gì sao?"

Đường Nhược Dao đứng sừng sững trước của phòng cô ấy, môi nhỏ khẽ mím lại, cũng không lên tiếng.

"Cô Đường."

"Em đến mượn ít đồ." Đường Nhược Dao hé miệng, lẩm nhẩm nói.

"Mượn gì?"

"Mượn..." Ánh mắt Đường Nhược Dao lập lòe, ấp úng quanh co.

Khóe môi Tần Ý Nùng khẽ cong lên, nào có không nhận ra cô đang tự biên tự diễn.

"Mượn sách." Đường Nhược Dao linh hoạt, nói, "Đúng thế, em đến mượn sách, vẫn còn sớm, em ở phòng chán quá, muốn hỏi mượn cô Tần quyển sách để đọc."

"Chẳng phải em cũng mang không ít sách tới sao?" Tần Ý Nùng nhướng mày, lần này cũng không biểu hiện mơ hồ nữa.

"Đọc hết rồi ạ." Đường Nhược Dao nhìn cô ấy, mặt không biến sắc nói.

Tần Ý Nùng im lặng một lát, nói: "Vào đi."

Tần Ý Nùng và Đường Nhược Dao rất giống nhau, đều là những người yêu quý bảo vệ sách, sợ dính phải bụi bẩn, ngoài quyển sách gối đầu giường lúc bình thường, những cuốn khác đều đặt vào trong vali chuyên dụng, không hổ là người mang theo một đám trợ lí bên người, vali giống như tủ sách di động, người bình thường căn bản sẽ không mang theo.

Tần Ý Nùng liếc về chiếc điện thoại cách đó không xa, thu lại tầm mắt, nhìn Đường Nhược Dao đang quỳ trêи mặt đất nghiêm túc chọn sách.

"Cô Tần không thích đọc sách điện tử sao ạ?" Đường Nhược Dao vắt óc tìm chủ đề, muốn nói chuyện với cô ấy. Tuy cô kϊƈɦ động qua đây, nhưng không đại diện cho việc cô không biết nói gì, cũng vì như thế, cô càng thêm tỉnh táo ý thức được, bây giờ cô ấy không có tư cách để nói, nhưng cũng không vì vậy mà nản lòng, ngược lại càng căng tràn ý chí chiến đấu.

Tần Ý Nùng giống như một tấm bản đồ trong trò chơi tìm kiếm kho báu, sau khi vào đoàn làm phim, cô vẫn đang trong quá trình tìm hiểu cô ấy, mỗi một tin tức thu hoạch được liền có thể chắp vá thành nội dung của một phần, cuối cùng ghép đủ nội dung bản đồ, tìm được báu vật độc nhất vô nhị trêи đời được giấu trong hang động.

Càng quý báu, con đường tìm được càng quanh co gấp khúc, cô đã chuẩn bị xong từ trước.

"Sách điện tử không có cảm giác chìm đắm." Tần Ý Nùng nhàn nhạt thúc giục cô, "Chọn xong chưa? Em có thể mang cả hành lí về từ từ chọn."

"..." Ngón tay của Đường Nhược Dao khựng lại, ngẩng đầu nói, "Cô Tần có việc bận sao?"

Tần Ý Nùng gật đầu.

"Vậy em không khách sáo đâu." Đường Nhược Dao nghe lời, đóng vali lại, đẩy chiếc vali nặng nề ra ngoài.

Tần Ý Nùng ngồi lên đầu giường: "Tiện tay đóng cửa lại, cảm ơn."

Nghe thấy một tiếng đóng cửa "cạch" vang lên, Tần Ý Nùng vẫn chưa yên tâm, đi tới xác nhận, mới yên tâm cầm điện thoại lên. Ninh Ninh đã quen thuộc với giọng nói của Đường Nhược Dao, không cần Tần Ý Nùng xác nhận cũng biết là cô.

Bạn nhỏ vẫn cố chấp với câu đố về bạn của mẹ, lần nữa hỏi lúc nào có thể làm quen với đối phương. Tần Ý Nùng tiếp tục qua loa, nói mấy câu đại loại như "có thời gian".

Tần Gia Ninh bĩu môi.

Tần Ý Nùng dỗ cô bé: "Lần sau mẹ sẽ đem quà về cho con nhé, con thích cái gì nào?"

Đổi chủ đề không có tác dụng với bạn nhỏ thông minh như Ninh Ninh, cô bé quay mặt đi, hiếm khi giở tính trẻ con ra.

Trong màn hình truyền đến một giọng nữ già nua, Tần Ý Nùng nói: "Mẹ."

Kỷ Thư Lan đặt Đạp Tuyết – con mèo trắng toát nhà nuôi lên sô-pha, lực chú ý của Ninh Ninh bị dẫn dụ, cúi đầu chơi với mèo. Kỷ Thư Lan bối rối điều chỉnh camera của máy tính bảng sang mình.

Tần Ý Nùng: "Sức khỏe mẹ gần đây vẫn tốt chứ ạ?"

"Tốt lắm." Kỷ Thư Lan tỉ mỉ đánh giá cô ấy một lượt, nói, "Con thế nào? Nhìn con lại gầy rồi."

"Không gầy, béo ra đấy ạ." Tần Ý Nùng bóp má mình, cười nói.

Kỷ Thư Lan: "Ồ, hình như mặt hơi tròn."

Tần Ý Nùng cười cười.

Kỷ Thư Lan dừng lại giây lát, nói ra những lời cũ rích: "Giữ gìn sức khỏe, đừng quá vất vả."

"Con biết rồi." Tần Ý Nùng thân thiết hỏi, "Ninh Ninh ở nhà trẻ thế nào ạ?"

Kỷ Thư Lan không dừng được nụ cười: "Tốt lắm, hôm nay trước khi gọi điện cho con, giáo viên còn gọi điện đến khen nó, nói nó nghe lời hiểu chuyện, tính tự giác và tính kỷ luật đều rất cao." Kỷ Thư Lan nghĩ đến điều gì đó, ý cười nhạt đi đôi phần, nhìn sang Ninh Ninh đang chơi ở bên cạnh, nhỏ tiếng nói, "Giáo viên nói nó quá im lặng, có chút hướng nội, không chơi với những bạn nhỏ khác. Kì học trước còn đỡ, kì học này càng ngày càng rõ."

"Có phải nó ở nhà trẻ bị bắt nạt không ạ?" Tần Ý Nùng biết trẻ con bây giờ không kể tuổi tác lớn nhỏ đều thích so bì, lúc chưa hiểu vật chất thì so bố so mẹ, muốn để bản thân nổi trội hơn người. Tình huống của Tần Gia Ninh gay go hơn một chút, con bé không có bố, Tần Ý Nùng cũng không cho nó nói mẹ mình là ai ở bên ngoài, tốt nhất là không nhắc đến, thế là mỗi lần chỉ có thể im lặng trốn ở một góc không tham gia vào chủ đề này.

Kỷ Thư Lan im lặng một lúc, nói: "Ừ... có đứa trẻ nói xấu nó."

Khuôn mặt Tần Ý Nùng nhuộm lên vẻ nghiêm túc, trầm giọng nói: "Con biết rồi."

Tần Ý Nùng và Kỷ Thư Lan cố ý tránh Ninh Ninh đi nói chuyện thêm một lúc, Kỷ Thư Lan bảo Ninh Ninh tới chúc Tần Ý Nùng ngủ ngon, cúp điện thoại.

Hai tay Tần Ý Nùng đan lấy nhau, gối ra sau đầu, hai mắt mở to, nhìn bóng điện sáng loáng trêи đỉnh đầu ngây người.

...

Đường Nhược Dao cách một bức tường lật hết một lượt bìa sách trong vali của Tần Ý Nùng, chụp lại, ngoài sách tâm lí, phần nhiều đều là triết học. Đường Nhược Dao chọn cuốn "Truyện Ludwig Wittgenstein", đặt trêи tủ đầu giường để có thể đưa tay ra là lấy được, rồi đi trả sách.

Lại tìm được một cơ hội gõ cửa phòng.

Lần này Tần Ý Nùng không đứng đậy, mà trực tiếp hô: "Vào đi." Cô ấy không khoá cửa.

Đường Nhược Dao đẩy cửa vào, đặt vali vào vị trí cũ, báo cáo bản thân đã lấy thứ gì, Tần Ý Nùng không tập trung ừ một tiếng.

"Cô Tần có chuyện buồn phiền ạ?"

"Có." Tần Ý Nùng trả lời cô.

Đường Nhược Dao đi tới, tự tiện đưa hai tay ra, ngón tay đặt lên huyệt thái dương của Tần Ý Nùng, nhẹ nhàng mát xa cho cô ấy.

Tần Ý Nùng không ngờ cô lại to gan như thế, nhưng cũng không trách mắng, mà ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, cảm nhận lực nặng nhẹ vừa đủ ấn lên huyệt thái dương, thần kinh thắt chặt dần dần thả lỏng.

Đường Nhược Dao không nhân cơ hội lợi dụng Tần Ý Nùng, quy củ mát xa.

Gần đây vì tiến triển của tình tiết trong phim, quan hệ của hai người giống như đột phá che mắt Đường Nhược Dao, thái độ dung túng của Tần Ý Nùng lại chuyển biến một trăm tám mươi độ so với trước đây, nhưng không đại diện cho việc cô ấy tiếp nhận hay đang thử tiếp nhận cô, chỉ là một phương pháp đề kháng tiêu cực mà thôi. Một khi bộ phim đóng máy, Tần Ý Nùng sẽ không chút do dự để quan hệ của bọn họ quay về nguyên trạng.

Một người phụ nữ tuyệt tình với cô, cũng càng tuyệt tình với bản thân.

So với sự gần gũi của cơ thể, bây giờ cô càng muốn tiếp xúc với tầng tầng lớp lớp khóa cửa của trái tim Tần Ý Nùng bằng hết khả năng. Vì thế trong sự im lặng này, cô không hề mang theo ý đồ khác.

Trong phòng yên tĩnh, có lẽ là hơi thở yên lặng trong cô ảnh hưởng tới Tần Ý Nùng, huyệt thái dương của Tần Ý Nùng đỡ đau nhức hơn nhiều.

"Được rồi." Cô ấy mở mắt, vẻ mặt thư thái, chân thành nói, "Cảm ơn."

"Cô Tần khách sáo rồi." Đường Nhược Dao thu tay về, hài hước nói, "Nếu thấy băn khoăn, trả tiền cho em là được."

Tần Ý Nùng lấy điện thoại chuyển khoản qua Wechat cho cô, nhìn phong bao lì xì qua lại trong lịch sử trò chuyện mà rơi vào trầm tư.

Đường Nhược Dao không mang theo điện thoại, nhích đến nhìn một cái, lập tức bật cười, trong nụ cười thấp thoáng sự buồn bã.

Vào đoàn phim lâu như thế, không phải bọn họ lúc nào cũng ở chung, lúc riêng tư lại không nói nổi một chữ nghiêm túc, điều này còn không đủ chứng minh chuyện gì sao?

Sau thời gian ngừng lại ngắn ngủi, ngón tay Tần Ý Nùng chạm lên bàn phím mấy cái, gửi lì xì đi.

"Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Đường Nhược Dao mím môi, chầm chậm lui đi, khẽ chân khẽ tay đóng cửa lại.

Tần Ý Nùng lấy chai rượu trong tủ rượu, rót ra cốc đặt lên bàn nhỏ bên cạnh ghế nằm ngoài ban công, cô ấy ngồi xuống ghế nằm, mượn ánh sáng ngoài ban công đọc sách. Rất lâu sau, điện thoại bên cạnh cốc rượu rung lên.

Cô ấy trượt mở khóa màn hình, phía dưới lì xì ban nãy, hiện lên một tin nhắn: [Di ngôn cuối cùng của Ludwig Wittgenstein là, "Nói với bọn họ, tôi đã sống hết một kiếp vô cùng tươi đẹp", rõ ràng cả đời ông ấy đều là đau khổ tuyệt vọng, cô cảm thấy ông ấy thật sự phóng khoáng hay giả vờ phóng khoáng, thành toàn cho danh tiếng]

Tần Ý Nùng: "..."

Nửa đêm còn tìm chủ đề vô vị này.

Nhưng Tần Ý Nùng vẫn trả lời: [Đọc sách xong rồi sao?]

Đường Nhược Dao ngoan ngoãn đáp: [Chưa ạ, vừa đọc hết trang mười]

Tần Ý Nùng: [Lên mạng tìm tư liệu về người ta?]

Đường Nhược Dao vò đầu bứt tai ảo não trong phòng mình, sắp bị mắng rồi.

Tần Ý Nùng gõ chữ: [Trước đây tôi bảo em đọc sách viết ghi chú, em cũng trực tiếp lên mạng đọc tóm tắt à?]

Đường Nhược Dao vội nói: [Không phải ạ! Em đều đọc mà]

Cô muốn nói chuyện với Tần Ý Nùng, liền nghĩ đến việc mượn quyển sách này làm cớ, vội vàng lên mạng tìm câu danh ngôn đi hỏi Tần Ý Nùng, quả nhiên bị Tần Ý Nùng nhìn thấu rồi.

Tần Ý Nùng: [Bổn cung muốn đánh ngươi thì đánh, còn phải chọn ngày sao.jpg]

Đường Nhược Dao lè lưỡi, ôm lấy sách nghiêm túc nhấm nháp, khóe môi khẽ cong lên.

Ít nhất Tần Ý Nùng đồng ý thảo luận với cô, không phải sao?

Tần Ý Nùng nhìn tin nhắn trong cuộc trò chuyện trêи màn hình không còn là lì xì nữa, ngây người, thoát ra gửi tin nhắn cho Quan Hạm: [Ngày mai đi mua lại quyển "Truyện Ludwig Wittgenstein" cho tôi, đặt ở trong ngăn kéo tủ đầu giường tôi]

Quyển sách đó vừa hay cô ấy cũng chưa đọc, thật sự đợi Đường Nhược Dao đọc xong, cô ấy sợ hỏi gì cũng không biết.

...

"Chào buổi sáng." Đường Nhược Dao ra khỏi phòng, ngáp một cái, âm thanh khàn khàn lại trầm thấp, chưa trang điểm nên mặt mũi có chút trắng bệch, tinh thần không tốt.

"Chào buổi sáng." Tần Ý Nùng hỏi, "Tối qua mấy giờ ngủ?"

Đường Nhược Dao nhớ lại, cố ý lùi lại hai tiếng, nhỏ tiếng nói: "Tầm một giờ ạ."

Ánh mắt Tần Ý Nùng lộ ra vẻ không đồng tình: "Ban ngày quay phim, em còn dám ngủ muộn vậy sao? Sách dùng để mở mang kiến thức, bình thường nên dành thời gian nghiên cứu kịch bản, đừng làm việc nhưng bỏ qua cốt lõi."

"Cô Tần ngủ lúc nào thế ạ?" Đường Nhược Dao hỏi. Hai người làm hàng xóm lâu như thế, Đường Nhược Dao đại khái đoán được buổi tối Tần Ý Nùng ngủ khá muộn.

"Chưa tới mười hai giờ." Mặt Tần Ý Nùng không biến sắc nói dối.

Cô ấy mất ngủ quanh năm, lâu dần thành quen, không cần ngủ nhiều như người bình thường vẫn có thể hồi phục tinh thần.

"Ồ." Cũng không biết Đường Nhược Dao có tin hay không, mỉm cười, "Hôm nay em sẽ ngủ sớm, hôm qua không để ý đọc nhập tâm quá, cho nên mới ngủ muộn."

Ánh mắt Tần Ý Nùng trầm ngâm nhìn cô một cái, không lên tiếng, đi xuống tầng duới.

Đường Nhược Dao theo sau lưng cô ấy.

Tân Tinh từ sau lần được sai làm việc, đột nhiên trở nên siêng năng, dậy sớm ở dưới nhà chờ đợi. Vừa thấy Đường Nhược Dao, nhanh chân đón tiếp, nói: "Đường Đường, đoàn phim nói hôm nay phải quay ngoại cảnh, đường đi tròng trành, hỏi chị muốn ngồi xe cô Tần đến đó hay để bọn họ cử xe tới đón chị?"

Đường Nhược Dao và Tân Tinh đồng loạt nhìn sang Tần Ý Nùng.

Tần Ý Nùng nhướng mày: "Đi cùng tôi đi."

Đường Nhược Dao: "Làm phiền cô Tần."

Tân Tinh: "Để em trả lời bọn họ."

Đoàn loàm phim gửi một văn bản thông báo điện tử tới điện thoại của Quan Hạm, Quan Hạm đưa cho Tần Ý Nùng đọc, khóe môi của Tần Ý Nùng có chút trắng, cô ấy đã biết trong kịch bản có cảnh này từ trước, nhưng không ngờ lại đến nhanh như thế.

Nhảy bungee.

Một trong những hoạt động trong tuần trăng mật của Thẩm Mộ Thanh và Hàn Tử Phi.

Hiện tại Tần Ý Nùng và Đường Nhược Dao phải đi nhảy bungee. Địa điểm là khu thắng cảnh cách đó một trăm bốn mươi cây số, lái xe mất chừng một tiếng đồng hồ, với mức độ chuyên nghiệp của hai người đương nhiên sẽ không dùng người đóng thế, đều tự mình diễn.

"Cô Đường sợ độ cao không?"

Bên tai truyền đến một tiếng hỏi han, Đường Nhược Dao ngây ra, nói: "Vẫn ổn ạ." Cô phát hiện khác thường trêи sắc mặt của Tần Ý Nùng, ngừng giây lát, hỏi, "Cô sợ ạ?"

"Tôi cũng... ừm, cũng tạm." Câu trả lời không có tiền đồ.

Đường Nhược Dao nghi ngờ nhìn cô ấy.

Tần Ý Nùng quay mặt nhìn chỗ khác.

Phim trường, Hàn Ngọc Bình đã tới, nhân viên đoàn làm phim đang lắp đặt thiết bị, bận rộn mà yên tĩnh.

Bục nhảy bungee sừng sững trêи cao, bên dưới là hồ nước rộng lớn, lại như rất nhỏ trong tầm mắt. Nhân viên đoàn phim không ít người đều run chân, đi vòng về phía xa.

Xe của Tần Ý Nùng đỗ ngoài phim trường, nhóm trợ lí của cô ấy hôm nay không đi theo, chỉ phá lệ dẫn theo Tân Tinh.

Đường Nhược Dao xuống xe, đi hai bước rồi dừng chân quay đầu, đợi Tần Ý Nùng, mười mét tiếp theo là núi cao vực sâu, đối diện là đỉnh núi sừng sững, Đường Nhược Dao ân cần để Tần Ý Nùng đi bên trong, đặc biệt nghiêng người, chặn đi ánh mắt nhìn ra bên ngoài của Tần Ý Nùng.

Vốn dĩ là vai diễn của Quan Hạm, có Đường Nhược Dao ở đây, Quan Hạm tự giác lùi ra phía sau Tần Ý Nùng.

Tần Ý Nùng nhìn cô một cái, khóe môi trắng bệch khẽ mím lại.

Đường Nhược Dao cười cười với cô ấy.

Tần Ý Nùng biết cô nhận ra, cũng không làm màu, nhỏ tiếng nói: "Cảm ơn."

Cô ấy không sợ độ cao, chỉ là sợ những nơi gần mối nguy theo bản năng, không dám nhìn từ nơi quá cao xuống dưới. Hơn nữa, những trò như bungee, có mấy người bình thường có thể cười hi ha tiêu sái đối diện.

Ngoài... Đường Nhược Dao ở trước mặt.

Tần Ý Nùng: "..."

Trêи sườn dốc gió to, cơ thể mỏng manh của Tần Ý Nùng bị gió thổi lắc lư, Đường Nhược Dao nhanh tay lẹ mắt nắm được cổ tay cô ấy, kéo cô ấy một cái, từ lúc đó liền không buông ra nữa.

"Lúc em học năm nhất, có lần được nghỉ, cả kí túc ra ngoài du lịch, từng chơi bungee, cho nên vẫn ổn." Âm thanh vừa ra miệng, liền bị cơn gió điên cuồng thổi tới cuốn đi, Đường Nhược Dao không thể không sát lại bên tai Tần Ý Nùng nhắc lại một lần.

Hai người ở trong gió, vưa đi đường vừa nói chuyện, cơ thể không vững, bờ môi Đường Nhược Dao thỉnh thoảng chạm vào lỗ tai cô ấy, không phải cô cố ý, cũng không nhân cơ hội lợi dụng.

Nói xong mấy câu, Tần Ý Nùng giơ tay đè lên tai, giấu đi vành tay nóng rực, nói: "Lát nữa nói tiếp, tôi không nghe rõ."

"Vâng."

Cuối cùng cũng đi đến cửa tránh gió, hai người lấy ghế, ngồi đối diện nhau.

"Lúc đó ở thành phố N, bọn em đều là sinh viên bình thường, tham quan du lịch ở một khu thắng cảnh trêи mặt nước rất nổi tiếng, Văn Thù Nhàn to gan, cũng rất ham chơi, kéo bọn em đi nhảy bungee, Thôi Giai Nhân đi cáp treo lên bục nhảy mà chân đã nhũn ra, suốt chặng đường gào thét, cuối cùng bị em và Văn Thù Nhàn mỗi người kéo một tay đẩy xuống."

Hai tay Tần Ý Nùng nhét vào túi áo khoác, hơi khom lưng, để tay nhanh chóng ấm lên.

"Trước đây em rất hoạt bát." Tần Ý Nùng nói, cô ấy không tưởng tượng được Đường Nhược Dao sẽ chơi trò đùa dai "đuổi gà vào chuồng" như thế.

"Bây giờ em cũng rất hoạt bát." Đường Nhược Dao biểu diễn một biểu cảm hoạt bát ngay tại hiện trường với cô ấy.

Tần Ý Nùng không thể nhịn cười.

"Em còn rất đáng yêu, có thể mặn có thể ngọt, có thể đáng yêu có thể ngự tỷ, đáng để cô có được." Đường Nhược Dao cười nói.

Tần Ý Nùng không quá hiểu biết ngôn ngữ mạng, nhưng cô ấy cũng biết nghĩa đại khái từ "mặn", mặn trong mặt mòi. Nhưng công khai nói như vậy dường như có chút mặt dày đúng không? Hay là cô cố ý nói thô tục trước mặt cô ấy? Thăm dò cô ấy?

Cô ấy nhìn Đường Nhược Dao một cái, không rõ ý tứ.

Đường Nhược Dao vỗ đầu, ồ một tiếng, đưa điện thoại để cô ấy đọc định nghĩa trêи Baidu.

Tần Ý Nùng im lặng rất lâu.

Thì ra là ý này, có phải tối qua tự thỏa mãn đến mất tri giác, tại sao cả đầu đều những suy nghĩ tối tăm thế này.

"Cô Tần?" Đường Nhược Dao thấy cô ấy mất hồn, nhỏ tiếng nói.

"Cái đó, tôi nghe nói rất nhiều người đều bị đẩy xuống từ bục nhảy?" Tần Ý Nùng mất tự nhiên hắng giọng, ép buộc bản thân đổi chủ đề, làm sạch đầu óc của mình.

"A, đúng thế, lúc đó em xếp hàng phía sau, mười người thì có tới chín người đứng trêи bục không dám động đậy, cuối cùng bị đẩy xuống."

"Em thì sao?"

"Em tự nhảy."

"Giỏi nhỉ."

"Thật ra sợ nhất là đoạn đường đi đến bục nhảy, còn có trước khi nhảy, lúc nhảy rồi cũng không căng thẳng như thế." Đường Nhược Dao ý tứ nói, "Sợ hãi những thứ chưa từng nếm qua, đều là chuyện thường tình của con người, nhưng mù quáng nhìn trước ngó sau, sẽ bỏ lỡ rất nhiều trải nghiệm tươi đẹp trong đời."

Tần Ý Nùng rũ mắt không nói.

Đường Nhược Dao lại cười nói: "Đợi lát nữa cô có thể tỉ mỉ cảm nhận tiếng gió thổi bên tai, còn nữa, nhớ nhất định phải mở mắt, nhìn phong cảnh núi non hai bên, như thế trải nghiệm càng quý giá hơn. Đương nhiên, nếu cô thật sự sợ, có thể nhắm lại, không nhìn cũng không sao, dọa sợ chính mình cũng không tốt."

Tần Ý Nùng tránh không đáp lời: "Đi trang điểm thôi."

Hàn Ngọc Bình gọi hai người cùng đến giảng phim, vì gió to, ba cái đầu chụm lại rất gần. Hàn Ngọc Bình nói: "Đợi lát nữa, Tần Ý Nùng phải thể hiện sợ hãi, Đường Nhược Dao, cháu phụ trách dỗ con bé cùng nhảy với cháu..."

Tần Ý Nùng nói trong lòng: Được rồi, lại phải diễn xuất bằng bản sắc.

Trước bục nhảy bungee, nhân viên kiểm tra biện pháp bảo vệ an toàn cho hai người thật kĩ, làm tư thế OK với Hàn Ngọc Bình.

Hàn Ngọc Bình cất giọng: "Chuẩn bị."

"Bản Sắc... cảnh 1, lần 1, diễn!"

Sắc mặt Tần Ý Nùng trắng bệch, sắc môi không còn giọt máu. Gió điên cuồng thổi loạn tóc dài của cô ấy, cô ấy giữ lấy lan can, gắng sức co người về sau, ɭϊếʍ ɭϊếʍ đôi môi khô khốc: "Tử Phi, hay là tôi không... không..."

"Chị tin em không?" Đường Nhược Dao chăm chú nhìn cô ấy.

"Tôi tin, nhưng..."

Đường Nhược Dao đứng cách cô ấy một bước, giơ một tay ra.

Tần Ý Nùng lắc đầu, khóe mắt đỏ lên: "Tôi sợ."

"Rất an toàn, không sợ." Lòng bàn tay trắng mềm của Đường Nhược Dao đưa ra, dịu dàng nói, "Đưa tay cho em."

Tần Ý Nùng vẫn lắc đầu.

Đường Nhược Dao tiến về phía trước, khẽ tách bàn tay nắm lan can của Tần Ý Nùng ra, động tác dịu dàng, sau đó đặt hai tay của cô ấy vòng lên eo mình, lùi sau từng bước từng bước một,

phía sau chính là vực sâu vạn trượng.

Cô quay lưng không nhìn thấy vực sâu, giống như người đánh cược xem cái chết nhẹ tựa lông hồng. Nhưng Tần Ý Nùng nhìn thấy, bước chân của cô ấy chần chừ, tay thử kéo Đường Nhược Dao lại, nhưng bước chân của Đường Nhược Dao kiên quyết.

"Chị thử là biết." Đường Nhược Dao bước đến mép bục nhảy, nở nụ cười sáng chói mê người, cơ thể ngả về sau, giống như vút bay.

Giây phút ấy trời nghiêng đất lệch, đầu chúc xuống dưới, hai người ôm lấy nhau nhảy xuống khỏi bục nhảy.

Trở thành hai vệt đen nhỏ bé giữa đất trời.

Cơ thể nhanh chóng hạ xuống, theo đó là cảm giác mất trọng lượng, nhịp tim như dừng lại giữa không trung, cho dù có tiếng gió bên tai, cũng không mang theo tạp âm, mà là sự yên tĩnh cực độ, sinh ra một cảm giác giống như tịnh tâm.

Vạn vật ngừng lại.

Tần Ý Nùng không nhịn được mở mắt ra, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy là tóc đen bên cổ Đường Nhược Dao, mấy lọn tóc bị gió thổi, dính chặt lấy chiếc cổ mảnh khảnh trắng bóc. Lúc rơi xuống dưới, Tần Ý Nùng vô thức vùi mặt vào hõm cổ của Đường Nhược Dao.

"Sao thế ạ?" Đường Nhược Dao dính bên tai cô ấy dịu dàng nói, "Sợ không?"

Tần Ý Nùng muốn lắc đầu, nhưng giữa không trung cô ấy không dám làm động tác như thế, đổi thành mở miệng: "Không sợ."

Không phải không sợ, mà là bờ vai Đường Nhược Dao ôm lấy cô ấy rất có lực, bị hơi thở yên tâm yên tĩnh trùm lấy, khiến cô ấy quên mất sợ hãi.

Cho dù lúc ấy có chết đi, chỉ cần được ở bên Đường Nhược Dao, cô ấy cũng cam tâm tình nguyện.

Kịch bản không yêu cầu lời thoại cho đoạn này, Đường Nhược Dao yên tâm tự do phát huy, chỉ cần không gọi tên thật của Tần Ý Nùng là được, cô hô lên: "Trong núi bên trái có con hươu vừa chạy qua, chạy nhanh lắm, sừng nó màu đỏ nữa! Chị nhìn thấy không?"

Tần Ý Nùng nhìn theo hướng cô vừa nói, hoa mắt chóng mặt, không nhìn thấy gì cả, thành thật nói: "Không. Ở đây sao lại có hươu được?"

"Hình như là khu bảo tồn tự nhiên gì đó." Đường Nhược Dao nhịn cười.

Tần Ý Nùng nhìn rất lâu, nói: "Tôi có hơi chóng mặt."

"Vậy chị nhắm mắt lại đi."

Tần Ý Nùng cũng không nhắm mắt, sau lưng đều là đỉnh núi cao sừng sững, trước mặt lại là khuôn mặt xinh đẹp của Đường Nhược Dao sát ngay bên cạnh, hai tay cô ấy không rút ra được, liền dùng gò má cọ lên má Đường Nhược Dao: "Nếu thời gian có thể dừng ở đây thì tốt."

"Chỉ cần chị muốn, cái gì cũng được." Đường Nhược Dao vuốt ve tóc dài sau lưng Tần Ý Nùng, hôn lên vành tai cách một lớp tóc của người phụ nữ ấy.

...

Nhân viên cởi thiết bị an toàn trêи người hai người xuống, Tần Ý Nùng còn chưa bình phục lại, sắc mặt trắng bệch, tim đập điên cuồng, đầu óc say sẩm, tựa trán vào vai Đường Nhược Dao, hồi phục hô hấp.

Hai vị trợ lí nhanh chóng đi đến, lần lượt đưa nước tới.

Tần Ý Nùng xua tay biểu thị tạm thời không cần, Quan Hạm muốn thu về, Đường Nhược Dao liền giúp Tần Ý Nùng nhận lấy.

Cùng nhau đi gặp đạo diễn, Hàn Ngọc Bình cũng có tính người, không để hai người nhảy thêm lần nữa, chỉ tìm lông bới vết đoạn lên bục nhảy, quay lại hai lần, rộng lượng nhân từ buông tha.

Sau một tiếng hô "Đạt", Tần Ý Nùng liền chạy tới chỗ của Quan Hạm, không ở riêng một chỗ với Đường Nhược Dao nữa. Đường Nhược Dao cũng không đi qua làm phiền, một mình giở kịch bản, buổi chiều lại cùng nhau ngồi xe về phim trường.

Trêи xe trở về, Tần Ý Nùng đang mất hồn, chuông điện thoại của Đường Nhược Dao lại vang lên.

Tần Ý Nùng nghe thấy cô đè giọng nói chuyện, lại đột nhiên nâng lên, cảm xúc hoảng loạn trước giờ chưa từng thấy, nhưng lại giả vờ bình tĩnh an ủi đối phương, không nhịn được nâng mí mắt lên, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Đừng gấp, đừng khóc, trước tiên em đến nhà bạn học ở tạm, chị quay về ngay đây."

Cô ấy nhìn thấy ngón tay nắm điện thoại của Đường Nhược Dao đang run lên.

Ngắt điện thoại, Tần Ý Nùng hỏi: "Xảy ra chuyện gì thế?"

"Em trai em... xảy ra chút chuyện." Đường Nhược Dao qua loa cho xong chuyện, âm thanh kìm nén run rẩy, "Cô Tần, cô có thể trực tiếp đưa em đến sân bay không?"

"Đương nhiên." Tần Ý Nùng chỉ thị Quan Hạm, Quan Hạm dặn dò tài xế: "Đổi đường đến sân bay."

Tần Ý Nùng đưa cô đến sân bay, Đường Nhược Dao từ chối ý định muốn đi cùng của Tân Tinh, một mình đeo kính râm khẩu trang rồi xuống xe. Tần Ý Nùng nhìn theo bóng lưng mong manh của cô, năm ngón tay nắm bên mép cửa xe không ngừng co chặt, nhanh chân đuổi theo.

"Tôi đi cùng em."