Lạc Tích

Chương 33



Sắc trời dần tối, Bạch Lạc Tích luôn cùng quyển sách kia phân cao thấp, kỳ thực không có Tiêu Yến giám sát, nàng cũng sẽ toàn lực ứng phó, lén lút liếc mắt, hiện tại Tiêu Yến ngay ở một bên, nhiều năm chia lìa, để Bạch Lạc Tích không quen khoảng cách gần như vậy tiếp xúc.

"Học xong rồi?" Tiêu Yến cảm giác được ánh mắt của Bạch Lạc Tích, thả xuống thư tịch trong tay, lên tiếng dò hỏi.

"Ừm, học xong rồi." Bạch Lạc Tích khẳng định trả lời.

"Viết lại một lần, không có vấn đề liền trở về dùng bữa." Tiêu Yến quyết định.

Bạch Lạc Tích giơ tay lên lấy giấy và viết một bên, yên lặng viết, đã đã thuộc nằm lòng, nhưng ở dưới cái nhìn chăm chú của Tiêu Yến, ký ức tựa hồ cũng hạ thấp rồi.

Một lát.

"Hoàng thượng, viết xong rồi." Bạch Lạc Tích nhẹ giọng kêu.

"Ừm." Tiêu Yến đứng dậy đi đến phía trước, cầm lấy trang giấy nhìn chăm chú.

"Xẹt." Theo thanh âm xé rách của trang giấy, Tiêu Yến bình tĩnh liếc nhìn Bạch Lạc Tích.

"Học lâu như vậy, vẫn là làm sai? Viết lại lần nữa."

Bạch Lạc Tích liên tục xưng vâng, Tiêu Yến vô hình trung cho nàng cảm giác ngột ngạt to lớn, cũng không nói nơi nào phạm sai lầm, nàng chỉ có thể dựa vào ký ức lần nữa viết.

Tiểu An ở một bên âm thầm lo lắng, nhiều năm như vậy, nàng chưa từng thấy Bạch Lạc Tích học sách thời gian dài như vậy, tuy cũng có người giảng dạy, nhưng đều là qua loa cho xong, ai cũng sẽ không quan tâm một công chúa tinh thần sa sút có chăm chú tu luyện hay không.

"Xẹt." Tiêu Yến lại một lần mặt không hề cảm xúc xé toang thành quả lao động của Bạch Lạc Tích.

Không biết viết lại bao nhiêu lần, mãi đến tận Bạch Lạc Tích cảm thấy cổ tay đau nhức, Tiêu Yến mới hài lòng gật gật đầu, thả nàng trở về.

Tuy khổ cực, nhưng Bạch Lạc Tích không thể không thừa nhận, bức bách như vậy là có hiệu quả, rất nhiều văn chương trước đó chỉ nhớ rõ đại khái, hiện tại đều có thể hạ bút thành văn.

Hết chương 33