Ký Sự Sinh Tồn Chốn Cung Đình

Chương 1: Lâu Quan Tuyết





Lầu Trích Tinh, hoàng cung nước Sở.

Trăng sáng sao thưa, chuông đồng treo góc mái đình vang lên tiếng ngân nga.

Dạ minh châu khảm trên trần điện tỏa sáng dịu dàng, vằng vặc như trăng, soi tỏ rường cột chạm khắc hoa lệ, sang giàu phú quý.

Ca nhạc rộn ràng.

Bàn chân ngọc ngà trắng nõn của ả vũ nữ lướt trên mặt đất bóng loáng như gương.

Cổ chân cột lụa đỏ, ánh mắt câu dẫn, nhấc mắt cau mày đều để lộ mị hoặc phong tình chảy sâu trong xương tủy, chỉ hòng kéo được người ngồi cao rớt xuống hồng trần.

Không chỉ có nàng.

Lão thái giám cầm cây phất trần lặng lẽ toát mồ hôi, trộm nhìn người trên ghế, luống cuống mở miệng: "Bệ...!bệ hạ, đây là vũ nữ tới từ Châu Đông.

Không những có tài nhảy múa độc nhất vô nhị, mà nghe nói kỹ xảo trên giường cũng, cũng rất đáng khen."
Xem ra Hoàng đế bệ hạ của nước Sở hôm nay cũng rất nể tình, dựa lên thành ghế, đáp một tiếng đầy vẻ lười biếng.

"Ừm."
Giọng nói đè trong cổ họng, ngả ngớn mà thong dong.

Hắn mặc áo trắng diễm lệ, đường viền cổ tay và cổ áo thêu mây màu đen.

Tuổi gần mười sáu, chưa tới cập quan, dung nhan lẳng lơ xinh đẹp đến mức mang danh châu ngọc Lăng Quang, sắc môi đỏ đậm, sống mũi cao thẳng, xảo quyệt mỹ diễm và hoa lệ lạ kỳ.

Nhìn vũ nữ phong tình vạn chủng phía dưới, Lâu Quan Tuyết hờ hững nói: "Tới từ Châu Đông?"
Thái giám run lẩy bẩy đáp: "Vâng, vâng."
Lâu Quan Tuyết khẽ cúi đầu, tóc đen xõa xuống lướt qua gò má, ánh mắt hồn nhiên: "Cô nghe nói thiếu nữ Châu Đông eo nhỏ, thường có thói quen nhịn ăn nhịn uống, người nhẹ như yến, điều này có thật không?"
Thái giám ngẩn người, mặt mày trắng bệch: "Hình như, hình như là đúng vậy."
Lúc này âm nhạc đã ngừng, vũ nữ thướt tha hành lễ, rồi quỳ ngồi xuống đất.

Lâu Quan Tuyết cười nhẹ, chân trần bước xuống, hắn rất gầy, da dẻ nhợt nhạt thiếu sức sống, có thể nhìn thấy loáng thoáng mạch máu màu xanh ẩn hiện trên cổ tay cổ chân hắn.

Khi hắn lại gần, vũ nữ cũng có chút cứng đờ, không dám cử động.

Lời đồn về vị bạo quân trước mặt hiện lên trong đầu, nàng hoảng sợ đến đầu óc trống trơn, nhưng nhớ lời Thái hậu nương nương giao phó thì lại tức khắc trấn an mình.

Nàng là người Thái hậu đưa tới...!Không việc gì, sẽ không có việc gì...!
Ngay sau đó, nàng nghe thấy người phía trên dùng chất giọng trong trẻo lạnh lùng, từ tốn nói.

"Nếu quả thật là nhẹ như chim yến, nơi này cao trăm thước, ngươi mau tới nhảy cho cô một khúc phi thiên xem thử thế nào?"
Thái giám tái nhợt mặt mày, đột ngột ngẩng đầu.

Vũ nương cũng khiếp sợ nhìn lên, vẻ kinh khiếp hoảng loạn thấm đầy trên khuôn mặt tuyệt sắc: "Bệ hạ."
Lâu Quan Tuyết mỉm cười, nhưng không nói một lời.

Lúc này đây cuồng phong nổi lên bốn phía, ngoài điện Trích Tinh đột nhiên xông tới một đám chim tước.

Bọn chúng có thân hình nhỏ nhắn, lông đuôi đen vàng, bay lượn vòng quanh ả vũ nữ.

Nguy nga như khúc hát phượng hoàng, đặt giữa chốn cung điện lạnh tanh im phăng phắc lại có vẻ quái đản kỳ lạ.

Ả vũ nữ còn đang chết sững, bỗng cảm thấy mái tóc bị chim tước quắp lên, lụa đỏ trên cổ tay cũng bị móng vuốt bám lấy, vũ nữ vội vã la thất thanh: "Bệ hạ! Không, bệ hạ!"
Nàng kinh hãi ngẩng đầu, muốn nắm ống tay áo trắng tuyết của người nọ, chỉ là vừa mới lết về phía trước được một bước, máu tươi đã phủ đầy tầm mắt, một chú chim tước đã mổ mù con mắt nàng.

"A------!" Vũ nữ ôm lấy khuôn mặt đầm đìa máu chảy, tiếng gào thét hòa cùng tiếng chuông ngân trên mái ngói cung đình.

Nàng xuyên qua bầy chim loạng choạng chạy ra bên ngoài, nhưng cửa sổ đóng chặt, chỉ còn lại lầu gác ngoài kia đang chìm dưới ánh trăng mờ.

Lâu Quan Tuyết lướt mắt sang một phía, cười nói: "Tấu nhạc đi chứ."

Các nhạc sư còn đang đứng sững vội vã hoàn hồn, run rẩy gảy dây đàn, sáo dọc đàn không réo rắt êm tai.

Ả vũ nữ nọ phát điên rồi, chạy thẳng ra ngoài, chạy đến đài gác, lầu cao trăm thước như có thể tay không hái sao trời, ấy vậy mà không dựng lan can.

Nàng bỗng quay đầu, mặt mày trắng bệch.

Đàn chim xanh lượn quanh bầu trời đột ngột hóa thành những cái mõm chi chít răng nanh, nàng lùi một bước, rơi thẳng xuống đất.

"A a a--------" Tiếng gào tuyệt vọng xé rách màn đêm.

Chỉ là tiếng chim hót, tiếng sáo đàn vẫn còn tiếp tục, hình ảnh nàng ngã xuống vực sâu, tóc đen tán loạn, váy đỏ như máu, cứ như thật sự là một màn diễn múa lên trời.

Lâu Quan Tuyết cười nhàn nhã, bảo tên thái giám: "Nói với Thái hậu, cô rất hài lòng."
Lão thái giám sợ đến cứng đờ, bờ môi run rẩy, không dám nói một lời.

Bệ hạ trẻ tuổi coi nhẹ mọi người, khép mi, hình như có chút mệt mỏi, hắn ngáp một cái: "Theo tổ huấn cô còn phải ở nơi này nửa tháng nữa đúng không.

Hy vọng người tới ngày mai, cũng thú vị như thế, lui hết ra đi."
Lão thái giám đã đánh mất khả năng ngôn ngữ, chỉ hận không thể vội vàng tránh xa nơi này, run giọng đáp: "Vâng.

Nô xin lui trước."
Điện Trích Tinh ca múa tưng bừng trở nên lặng yên trong nháy mắt.

Nụ cười trên mặt Lâu Quan Tuyết nhạt dần, ánh mắt lạnh như sương tuyết, hắn chân trần bước vào bên trong cung điện.

*
"Chết, chết rồi?" Hiện giờ chỉ còn dư lại một mình Hạ Thanh, nói đúng hơn là, một con ma lượn lờ ngoài điện.

Toàn thân chết lặng.

Hệ thống ngoan ngoãn nói: "Đúng vậy, chết rồi."
Hạ Thanh cứng đờ, hồi lâu mới khàn giọng nói: "Hắn cứ giết người vô duyên vô cớ như vậy?"
Hệ thống đáp: "Đúng vậy, thiết lập của Lâu Quan Tuyết là bạo quân mà, giết người hay không phải xem tâm trạng rồi."
"..."
Hệ thống nhìn ra sắc mặt cậu không ổn lắm, vội vã an ủi: "Ký chủ đừng đau lòng, vũ nữ ngã lầu vừa nãy có thú vui thiêu người lột da, là mỹ nhân rắn rết mà Thái hậu đặc biệt phái tới, cũng coi như ác giả ác báo mà thôi."
Hạ Thanh không đáp, cậu vừa đến đã gặp ngay cảnh áo đỏ ngã lầu, đúng là tỉnh hồn ngay tắp lự.

Trấn tĩnh hồi lâu, cậu nói: "Mi bảo sẽ đưa ta đi góp công đức sống lại, thế là phải góp trên người một tên bạo quân à?!"
"Éc." Có vẻ hệ thống cũng thấy sai sai, vội vàng im miệng.

Hạ Thanh tức cười: "Này còn công đức khỉ gì? Má nó tên này còn chưa được tiễn xuống mười tám tầng địa ngục đã là hên cả dòng nhà hắn."
Hệ thống ngượng ngùng: "Không đến nỗi đấy không đến nỗi đấy."
Hạ Thanh trào phúng: "Tra hộ ta xem tầng mười tám địa ngục có những món gì để ta chuẩn bị tinh thần luôn cho đỡ hốt hoảng."
Hệ thống an ủi: "Ký chủ đừng nhụt chí, chúng ta cứ bước từ từ, ngươi phải biết trong thế giới này, mọi điều đều có thể tẩy trắng."
Hạ Thanh không lên tiếng.

Hệ thống không ngừng nỗ lực: "Dù sao thì ba tháng nữa Lâu Quan Tuyết cũng chết rồi.

Đến lúc đấy ngươi chỉ cần chiếm thân thể này, hoàn thành nội dung quyển truyện, tích góp công đức là có thể bù trừ tội nghiệt nguyên chủ gây ra được rồi."
Hạ Thanh lạnh nhạt: "Đây đọc không ít truyện xuyên thư, lần đầu gặp phải cái trò xuyên vào nguyên chủ trước khi chết ba tháng."
Xui không đỡ được.

Hệ thống lúng túng không đáp.

Hạ Thanh im lặng chốc lát, rồi lại cười khẩy: "Vả lại, mi không nghĩ ta dùng thân thể người khác tích công đức sống lại thì giống ăn trộm ăn cướp à?"
Hệ thống ngẩn người, chột dạ nói: "Chuyện đó thì, cũng không thể nói vậy được.

Lâu Quan Tuyết giết người như ngóe, âm tình bất định, ngươi tới dùng thay thân thể cho hắn thì phải là trừ hại cho dân mới đúng chứ."
Hạ Thanh vốn đã không muốn sống lại bao nhiêu, giờ lại càng thêm bực bội, cậu khoát khoát tay, lười đôi co với nó.

Cáu kỉnh trong lòng theo gió tan đi, lại lạnh lùng nói: "Thôi, ta không cần công đức cũng không cần sống lại, mi đưa ta trở về nhanh lên."
Hệ thống chỉ là một đứa trẻ chưa đầy một tuổi, đưa được Hạ Thanh đến đây cũng tiêu hết sức lực, giờ càng thêm luống cuống: "Nhưng, nhưng mà ký chủ, dù sao ngươi cũng tới đây rồi mà, thật sự muốn từ bỏ ư."

Hạ Thanh thờ ơ nhìn nó: "Là mi kéo bằng được ta đến."
Hệ thống càng thêm tủi thân: "Ngươi thật sự không muốn sống lại ư."
Hạ Thanh liếc nó một cái, cười nói: "Không muốn.

Ta không cha không mẹ, không vợ không con, đã viết xong di chúc, quyên góp tất cả cho viện mồ côi, từ đầu mi đã kiếm sai người rồi.

Đừng lãng phí thời gian nữa được không, mi cần mau chóng tìm người khác đi cốt truyện, mà ta cũng cần mau chóng đầu thai."
Hệ thống tan vỡ: "Nhưng mà đưa ngươi vào xong ta cũng cạn năng lượng mất rồi."
Hạ Thanh ngẩn người: "...!Vậy bao giờ mi mới hồi phục được."
Hệ thống sắp khóc đến nơi: "Chắc, chắc là phải nửa năm."
Hạ Thanh ói máu: "Thế là ta phải làm cô hồn dã quỷ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này nửa năm?"
Hệ thống: "Hức."
Hạ Thanh tâm đã chết lặng.

Hệ thống âm thầm rơi lệ, nội tâm tủi thân gần chết.

Nó chỉ là một đứa bé một tuổi mà thôi, tại sao thế giới này lại tàn nhẫn với nó như vậy.

Vất vả mãi mới chọn được một ký chủ, hao hết năng lượng gọi người đó đi vào, kết quả là thời gian bị lỗi, ký chủ còn không muốn chạy theo cốt truyện.

Huhuhuhuhu sao nó lại thảm thương thế này.

Trên sàn đại điện vắng ngắt còn lưu lại rải rác lông vũ và vết máu của ả vũ nữ.

Hệ thống sụt sịt nghẹn ngào, nghe rất là tội nghiệp.

"Xin lỗi, huhuhu, ta sai rồi huhuhuhu."
Hạ Thanh: "...."
Hạ Thanh vốn dễ mềm lòng, khoát khoát tay, chán nản nói: "Bỏ đi bỏ đi, ta không trách mi, dù sao ở thế giới của ta ta cũng chết rồi, giờ coi như du lịch nửa năm ở thế giới khác đi vậy."
Nhìn bề ngoài hệ thống là một ngọn lửa âm u trong suốt, lúc khóc còn rớt được cả nước mắt, nó rụt mình một cái, vẫn chưa từ bỏ ý định: "Ký chủ, ngươi thật sự không muốn thử theo cốt truyện ư."
Hạ Thanh dữ dằn: "Không."
Hệ thống ủ rũ: "Ò."
Nhưng mà nó nghĩ sao cũng không cam lòng, thầm nhủ còn tận ba tháng nữa Lâu Quan Tuyết mới hẹo, đến một ngày Hạ Thanh sẽ dao động chưa biết chừng.

Hệ thống nói: "Ta không còn nhiều thời gian lắm, ngươi muốn biết thiết lập thế giới này trước không? Ngươi xem ngươi này, dù sao cũng tới đây rồi mà."
Giọng điệu của nó thật sự quá hèn mọn.

Hạ Thanh cảm giác như mình đang ức hiếp trẻ em, thầm nghĩ dù sao mình cũng rảnh rỗi nửa năm, thôi thì nghe tí cũng chẳng mất gì: "Được rồi, mi nói đi."
Gió đêm lùa vào buốt lạnh, thổi cho nó run lẩy bẩy.

Dù hệ thống chỉ là ảo ảnh nhưng vẫn tồn tại giác quan, nó lắc lắc ngọn lửa nhỏ, nhỏ giọng nói: "Nơi này lạnh quá, chúng ta, chúng ta đi vào rồi nói."
Hạ Thanh xụ miệng, nhìn về phía ả vũ nữ ngã lầu, chỉ thấy một khoảng không trống hoác và đen kịt cuồn cuộn tiếng gió rít.

Nhắm mắt xoay đầu, kéo ngọn lửa vào trong cung điện.

Bên trong là một gian phòng ngủ ánh sáng hắt hiu, không rực rỡ như bên ngoài.

Nơi này châm hương, ấm áp tao nhã, khói trắng lượn lờ tản ra từ chiếc lư hương đồi.

Bình phong tám mặt họa hình hoa mai, phong nhã khôn cùng.

Bạo quân đang ngồi trước bàn, tóc dài như suối, bạch y trải đất, lười biếng lật một trang sách.

Ánh nến mờ mờ, phủ lên mặt mày xinh đẹp, chỉ nhìn riêng ngoại hình và khí chất, người không biết còn tưởng đây là vị công tử phong hoa nhà nào.

Hạ Thanh bước vào, quan sát xung quanh, thấy không có chỗ, do dự một hồi, cuối cùng vẫn ngồi vào phía đối diện với Lâu Quan Tuyết.

Mặc dù Lâu Quan Tuyết hỉ nộ vô thường, coi mạng người như cỏ rác.


Nhưng Hạ Thanh cũng chẳng phải người.

Cậu không có cảm giác thuộc về thế giới này, vừa đến nơi đã gặp người chết, xúi quẩy xuyên tâm.

Hệ thống sợ hãi tên bạo quân này, đó đơn thuần là một loại bản năng trốn tránh nguy hiểm, nó run giọng nói: "Ký chủ, chúng, chúng ta đổi chỗ khác được không."
Hạ Thanh ấn nó lên bàn: "Mi tìm chỗ cho ta xem thử xem? Mà sao gan mi nhỏ vậy, tên này cũng đâu nhìn thấy chúng ta, ngồi xuống."
Ngọn lửa hệ thống lay lay, ấm ấm ức ức: "Vâng."
Hệ thống lặng lẽ xoay người, quay mông về phía Lâu Quan Tuyết, không nhìn thấy khuôn mặt kia tâm trí mới khỏi bàng hoàng.

Hạ Thanh thì hoàn toàn không có nỗi băn khoăn ấy, sau khi cậu tới thế giới này, diện mạo ban đầu đổi thành phong cách cổ xưa, tóc biến dài, trải loạn lên bàn, do không được chải chuốt gọn gàng, mà đỉnh đầu còn chổng lên mấy cọng tóc ngốc.

Cậu nằm gục xuống bàn ngả đầu lên tay, cổ tay trắng trẻo nhỏ gầy gác bừa gác bãi.

Tâm trạng cậu không vui lắm, định tranh thủ ngủ một giấc, giá mà vừa mở mắt ra đã xuống thẳng âm tào địa phủ luôn rồi, không cần phải chờ đợi dài đằng đẵng ở cái nơi vương triều phong kiến này nữa.

Bèn nói cho có lệ: "Được rồi, bắt đầu kể đi."
Hệ thống: "Ầu, vậy ta bắt đầu nhé.

Thật ra thiếp lập thế giới này không quan trọng lắm, ta cũng không biết rõ ràng.

Cậu chỉ cần biết đây là một quyển truyện đam mỹ máu chó là được."
Hạ Thanh nhắm mắt, tự giễu một tiếng: "Ồ, lại còn là đam mỹ."
Hệ thống ngó lơ cậu: "Hiện giờ ngươi đang ở nước Sở, là đại quốc đệ nhất.

Một năm trước tiên hoàng đánh chiếm nước Lương, tàn sát hoàng thất nước Lương, chỉ sót lại một tiểu hoàng tử, cũng chính là vai chính thụ của chúng ta, Ôn Kiểu.

Tiên hoàng tha cho cậu ta là bởi thấy ngoại hình cậu ta xinh đẹp, định nạp làm luyến đồng, chẳng qua sau đó còn chưa kịp hưởng thụ đã nhắm mắt xuôi tay.

Tiếp theo tân hoàng lên ngôi, mà tân hoàng chính là cái vị ngồi đối diện cậu kia kìa."
Hạ Thanh nghe vậy, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn người đối diện.

Dĩ nhiên Lâu Quan Tuyết không nhìn bọn họ, chỉ chống cằm đọc sách, mái tóc buông xõa.

Ánh nến chiếu lên đường nét khuôn mặt tinh xảo của hắn, Hạ Thanh thấy rõ phía đuôi mắt hắn có một nốt ruồi rất nhạt màu.

Khi hắn không cười, khí chất lạnh lùng như tuyết, rũ mắt lật trang giấy, tư thế ngả ngớn và lười biếng.

Tân hoàng.

Bạo quân.

Cuồng giết chóc.

Hạ Thanh sầu muộn gán biệt danh cho hắn, rồi nằm ườn trở lại, nói với hệ thống: "Thế rồi nhân vật chính hắc hóa? Nằm gai nếm mật nhẫn nhịn từng ngày, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây? Cuối cùng đắc thế bức vua thoái vị, phục quốc báo thù, an ủi cha mẹ trên trời có linh thiêng?"
Hệ thống nghẹn họng: "Này, này thì cũng không giống lắm.

Kịch bản của ngươi là truyện nam sinh rồi, không phải ta đã nói mấu chốt rồi hở, đây là một cuốn truyện đam mỹ máu chó.

Thế nên thiết lập của vai chính thụ...!là một tên ngốc bạch ngọt không tim không phổi." Nói xong hệ thống lại bối rối giải thích: "Nếu cậu ta không có tính cách thế này thì không HE được á."
Hạ Thanh cũng chỉ hàn huyên mấy câu cho có, không quan tâm tính cách nhân vật chính thế nào, nhắm mắt hưởng ứng: "À."
Hệ thống tiếp tục nói: "Vai chính thụ chính là kiểu người quen được nuông chiều, yếu ớt bé nhỏ mất năng lực sinh tồn, sau khi tiên hoàng qua đời, tân hoàng cơ bản là không nhớ nổi cậu ta, khiến cho cậu ta chịu đủ ức hiếp trong cung.

Thế là vào một ngày nọ sau khi phải tự giặt quần áo đến lạnh cóng hai tay, khóc lóc chết đi sống lại, cậu ta quyết định...!trèo giường Hoàng đế, vì một cuộc sống tốt hơn trong tương lai."
Hạ Thanh suýt thì bị sặc nước miếng.

Lâu Quan Tuyết giở một trang, phát ra âm thanh nhè nhẹ.

Hạ Thanh nhìn hắn, phát hiện Lâu Quan Tuyết đang cười, nụ cười nhàn nhạt treo trên khóe miệng, không biết là đang xem sách gì.

Hạ Thanh lập tức hô ngừng.

Truyện nhảm nhí thì thôi bỏ qua cũng được đi, nhưng quan trọng là lại còn có tình tiết che mắt trẻ em?!
Tuy nhiên hệ thống ngoan cố không ngừng: "Vai chính thụ trải qua trăm cay nghìn đắng, cuối cùng cũng thành công, tuy nhiên chỉ mới buổi tối đầu tiên cậu ta đã hối xanh ruột.

Bởi vì Lâu Quan Tuyết không chỉ biến thái về tính nết, mà còn có xu hướng S trên giường.

Vai chính thụ bị hắn hành cho sống dở chết dở, cổ chân cánh tay chằng chịt vết thương.

Như nguyên tác miêu tả, ngày hôm sau trên người vai chính thụ ngập tràn dấu vết mập mờ, toàn thân bủn rủn, thương tích đầy mình, đau không xuống được giường.

Quần què gì vậy?! Hạ Thanh kiềm chế lời thô tục: "Câm miệng, ta không muốn nghe nữa."
Hệ thống ấm ức: "Ta chỉ là miêu tả cụ thể một chút, giúp ngươi có cảm giác nhập vai tốt hơn thôi mà."

Hạ Thanh nghẹn họng: "Cảm giác nhập vai? Nhập vai ai? Lâu Quan Tuyết? Dẹp dẹp dẹp, ta không có sở thích biến thái."
Hệ thống trầm ngâm một lát: "Có lẽ ngươi có thể nhập vai vai chính thụ chẳng hạn."
"..."
Cái đệt mẹ nhà nó...!
Ruỳnh! Hạ Thanh không ngủ nổi nữa, đập mạnh tay lên bàn, ngồi phắt dậy.

Đầu tóc cậu bù xù, cặp mắt nâu nhạt chứa đầy lửa giận, thoạt nhìn có vẻ chỉ hận không thể bóp chết khỉ hệ thống.

Hệ thống bị bộ dáng hung thần của cậu dọa khiếp, co rúm một cái, yếu ớt nói: "Xin lỗi, ngươi đừng nóng giận.

Hay là, ta không nói về vai chính thụ nữa, ta kể về những người khác nhé?"
Hạ Thanh không kiên nhẫn nổi: "Cút."
Hệ thống bắt đầu tỏ vẻ đáng yêu: "Ấy ấy truyện này ngươi chưa nghe đến cao trào thì chưa biết có bao nhiêu máu chó đâu, gì mà thế thân này nhận sai người này toàn bộ đều có hết."
Hạ Thanh lạnh lùng nói: "Nói cho ta biết làm thế nào để khiến mi ngậm miệng."
Hệ thống giả vờ bơ cậu, tiếp tục phấn khởi chào hàng: "Hơn nữa quyển truyện này còn có tình tiết truy thê hỏa táng tràng cực kỳ đắt khách á! Tướng quân trung khuyển kiên định và ẩn nhẫn của cố quốc, Đại tế tư thần bí cao ngạo nước Sở, công tử quần là áo lụa phong lưu chốn kinh thành, và kể cả bạo quân ngồi trước mặt ngươi, lúc đầu đều khinh thường chán ghét, ngược thân ngược tâm vai chính thụ.

Để rồi kế đó không ai là không thật thơm, sau khi phải lòng vai chính thụ rồi, mọi người đều yêu mà không được, phát điên xin tha thứ.

Rất sảng khoái."
Hạ Thanh túm cổ nó qua, lục tìm mõm nó: "Miệng mi đâu? Để ta bịt lại."
Hệ thống vặn ngược vặn xuôi, hòng tránh thoát bàn tay giam cầm của cậu: "Ngươi làm cái gì đấy, sao tự dưng lại động tay động chân! Ta chỉ là kể trước chuyện tương lai với ngươi thôi mà."
Hạ Thanh: "Mi để im cho ta làm cô hồn dã quỷ đi được không."
Hệ thống nhú một cái mầm qua kẽ ngón tay cậu: "Truyện này vốn không báo trước cp đâu đó nha, biết trước kết truyện có thể giúp ngươi đứng đúng thuyền.

Ngươi muốn biết kết quả của bạo quân trước mắt không?"
Hạ Thanh liếc mắt: "Không muốn."
Hệ thống bắt đầu lằng nhằng: "Ta lén lút tiết lộ ngươi nghe đấy nhé, Lâu Quan Tuyết về sau là kẻ yêu nhiều nhất mà cũng bị ngược thảm nhất.

Chẳng qua cũng đáng đời, ai bảo trước kia hắn bắt nạt vai chính thụ cơ chứ.

Ban đầu hắn vừa tàn bạo vừa biến thái, lăng nhục vai chính thụ đủ kiểu, quả là tức chết người.

Chẳng lẽ ngươi không muốn xem hắn truy thê ư?"
Hạ Thanh cười nhạo: "Không muốn.

Vả lại, không phải chính tên vai chính thụ của mi tự chủ động trèo lên giường hắn à.

Cái thể loại cả thế giới đều không ra gì này thì mi câm miệng được rồi, muốn hạ thấp IQ của ta thì cũng vừa phải thôi.

Ái chà chà, đây là mồm mi phải không?"
Sau một hồi lục tới lục lui, cuối cùng Hạ Thanh cũng tìm được một cái nút nho nhỏ đang rung lên khe khẽ.

Hệ thống khựng lại.

Hạ Thanh thò ngón trỏ bít kín cái nút.

Hệ thống ú ớ nửa ngày, nói không ra lời, giận phát ức.

"Im miệng sớm tí có phải đỡ tội không?" Hạ Thanh cười lạnh một tiếng, dáng ngồi lêu lổng, búng hệ thống một cái: "Không đến nơi này cũng đã chẳng phát tức, còn kết cục của Lâu Quan Tuyết thế nào ta không có hứng thú."
"Nhưng mà ta lại có hứng thú nha."
Một tiếng cười khẽ bên bàn truyền tới.

"Hở?" Hạ Thanh: "Hệ thống mi vẫn còn nói được cơ à?"
Hệ thống: "Ưm ưm ưm ưm ưm."
Hạ Thanh nhướng mày: "Không phải mi, thì là-----"
Khoan.

Không phải hệ thống, thì là...!
Trong chớp mắt, mọi âm thanh đều trở nên tĩnh lặng.

Hạ Thanh cứng đờ, hệ thống đang giãy giụa trong tay cũng tức thì ngưng lại.

Hạ Thanh giữ nguyên tư thế ôm lửa, chậm rãi ngẩng đầu.

Đế vương trẻ tuổi một mực chuyên tâm đọc sách rốt cuộc cũng ngừng tay, ngẩng đầu nhìn lên.

Tóc đen như thác, áo tuyết nhan hoa.

Ngón tay hờ hững đặt trên bàn của Lâu Quan Tuyết, nhẹ nhàng gõ xuống, nhấp môi mỉm cười, giọng nói đa tình lưu luyến, thủ thỉ như người tình nhân: "Tiếp tục đi, để cho hắn nói, ta cũng muốn nghe về kết cục của ta."
Chỉ là âm sắc rất lạnh, lạnh đến mức giống như có thể cắt vỡ ánh trăng..