Kiều Sủng Vi Thượng

Chương 59: 59




Đêm lạnh như nước.

Trong Phượng Loan cung, Phùng Thái hậu dựa vào ghế phượng, đại cung nữ cẩn thận chỉnh sửa màu sơn móng tay cho bà ta.

Một lát sau, cung nữ ngoài cửa tới báo, “Thái Hậu nương nương, Phùng đại nhân cầu kiến.


Nghe vậy, con ngươi Phùng Thái hậu không dấu vết chuyển động, rồi sau đó mới ngước mắt nhìn qua, sắc mặt nhàn nhạt như thường, “Cho hắn vào đi.


Nói rồi, Phùng Thái hậu thu tay, đôi mắt cụp xuống nhìn nhìn màu móng tay mới, rất là hài lòng, “Màu ngày hôm nay cũng không tồi, ngày khác có thể thử thêm, đưa lễ qua cho hậu cung phi tần đi.


Đại cung nữ bên cạnh hành lễ đáp, “Màu ngày hôm nay là do nô tỳ cố ý chọn hoa mẫu đơn làm ra, lúc đưa tới đã cảm thấy Thái Hậu nương nương nhất định sẽ thích, đã định trở về là làm ngay giúp người.


Phùng Thái hậu ở một bên cười không khép nổi miệng, chờ tới lúc bà ta chuẩn bị mở miệng, cửa đại điện đã bị người ta đẩy ra, Phùng Thái hậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thu tay lại rồi nói với đại cung nữ bên cạnh, “Được rồi, hôm nay không còn sớm nữa, ai gia cũng không cần ngươi hầu hạ, lui xuống trước đi.


Đại cung nữ hành lễ, thu thập đồ trên bàn xong xuôi mới thức thời lui xuống.

Phùng thượng thư bên dưới khom lưng nói, “Thần bái kiến Thái Hậu nương nương.


Trên ghế phượng, Phùng Thái hậu dựa vào lưng ghế, ngẩng đầu liếc nhìn ông ta, “Đứng lên đi.


Vừa dứt lời, không đợi Phùng Thái hậu nói chuyện, Phùng thượng thư đã mở miệng, “Thần có một chuyện cần bẩm báo.


Phùng Thái hậu ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc, “Chuyện gì?”
“Không biết vì sao, gian tế trước kia sắp xếp trong Bùi phủ đột nhiên bị cắt đứt liên hệ toàn bộ, hơn nửa là đã bị Bùi Vân Khiêm phát hiện, lúc này chỉ sợ lành ít dữ nhiều.


Vẻ mặt Phùng thượng thư mang theo tiếc hận, mật thám toàn là những người do ông ta tuyển chọn kỹ càng, cứ vậy mà chết.

Nghe vậy, Phùng Thái hậu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt trào phúng, “Sợ rằng không phải mới hôm nay lành ít dữ nhiều, mà là đã sớm bị Bùi Vân Khiêm phát hiện, chỉ là hôm nay mới cắt đứt liên lạc của bọn họ với bên ngoài, hoặc là người liên hệ với chàng căn bản chính là người của Bùi Vân Khiêm.


Nói rồi, Phùng Thái hậu ngẩng đầu liếc ông ta một cái, “Ca ca tốt của ta, sợ là chàng đã rơi vào bẫy của Bùi Vân Khiêm bày ra rồi.



Nghe vậy, Phùng thượng thư giống như đột nhiên thông suốt cái gì, vẻ mặt cũng từ kinh ngạc biến thành phẫn nộ, khó trách lần trước giao thủ ông ta lại tổn thất trầm trọng, suýt chút nữa của cải cũng tiêu tán hết sạch.

Bây giờ đến suy nghĩ muốn giết Bùi Vân Khiêm ông ta cũng có.

Thấy thế, Phùng Thái hậu không nhanh không chậm lấy một món đồ tinh xảo nho nhỏ trong ống tay áo đưa cho Phùng thượng thư, “Nhìn một cái đi.


Phùng thượng thư sửng sốt, giơ tay nhận lấy nửa bên bông tai trên tay Phùng Thái hậu, ông ta cầm nhìn một lát rồi ngẩng đầu nhìn về phía bà ta, “Đây là?”
Phùng Thái hậu thu hồi ánh mắt, cầm lấy tách trà ở bên cạnh đưa tới bên miệng nhấp một ngụm, sau đó mím môi nói tiếp, “Thời tiên đế còn tại vị, Nam Dương tiến cống những viên trân châu tốt nhất cho Thẩm Xu và Thẩm Diên mỗi người làm một bộ hoa tai, của Thẩm Diên vẫn đặt ở trong tráp.


Nói rồi, tầm mắt Phùng Thái hậu chậm rãi dừng trên bông tai trong tay Phùng thượng thư, không hề che giấu sát ý trong mắt, bà ta lạnh nhạt nói, “Mà cái trên tay chàng là do đêm qua ta nhặt được phía ngoài doanh trướng.


Nghe vậy, sắc mặt Phùng thượng thư thay đổi trong nháy mắt, vẻ mặt trắng bệch, cả kinh hồi lâu mới nói nên lời, “Ý nàng là người ngày đó nghe lén ngoài cửa chính là Thẩm Xu?”
“Mười phần thì có tám chín phần chính là nó, không thể sai được.

” Lúc trước Thẩm Xu tới xin thuốc vì Bùi Vân Khiêm đã có điều gì đó không đúng, chẳng qua khi ấy bà ta không thể xác định, bây giờ nàng lại còn nghe thấy bí mật ở ngoài doanh trướng, không thể giữ lại được nữa!
Vốn tưởng rằng trên tay nắm giữ tính mạng Thẩm Việt, vậy thì bà ta có thể khiến Thẩm Xu ngoan ngoãn nghe lời bà ta, nhưng hôm nay xem ra con cờ Thẩm Xu này chính là một quân cờ phế, bà ta không còn lý do gì để giữ lại một người đã biết bí mật quan trọng của bà ta.

Nghĩ vậy, ánh mắt Phùng Thái hậu chợt loé, chậm rãi mở miệng nói, “Chuyện ta giao chàng làm đã thoả đáng chưa?”
Nghe xong, Phùng thượng thư ngẩng đầu nhìn ba ta một cái, gật đầu nói, “Đương nhiên, trước giờ thần làm việc người còn không yên tâm sao? Hơn nữa, chúng ta sớm đã chuẩn bị xong xuôi, hiện giờ cũng chỉ đẩy sớm thời gian lên vài ngày.


Hai người nhìn nhau, khoé môi Phùng Thái hậu hiện lên một nụ cười ẩn ý.

Vở tuồng này bà ta đã chuẩn bị rất lâu rồi.

Không tới thời gian một chén trà, cửa đại điện lại lần nữa bị đẩy ra.

Chỉ thấy đại cung nữ vừa mới ra ngoài vội vàng chạy vào, “Thái Hậu nương nương, không ổn rồi, Thục Trung vừa truyền tin tới, nói đất Thục xảy ra động đất, bây giờ bệ hạ đang triệu tập các đại thần tiến cung thương nghị đối sách!”
Nghe vậy, sắc mặt Phùng thượng thư hơi sửng sốt, nhưng vẻ mặt Phùng Thái hậu lại bình tĩnh như thường, thậm chí bên môi còn nở nụ cười không rõ ý nghĩa.

Vở tuồng bà ta chuẩn bị sẵn còn đang lo không có ngòi nổ đây, Thục Trung bây giờ xảy ra động đất, động cũng thật tốt, xem ra ông trời bây giờ cũng đứng về phía bà ta.

Khôi phục lại tinh thần, Phùng Thái hậu vẫy tay, khẽ cười nói, “Nếu bệ hạ triệu tập thì ngươi mau đi đi, miễn tới việc chọc bệ hạ không vui.


Đứa con trai tính tình táo bạo của ông ta giờ phút này có lẽ đang sứt đầu mẻ trán ở Ngự Thư Phòng, giận tới muốn giết người ấy chứ.

Nghe vậy, Phùng thượng thư hành lễ rồi nhanh chóng đi theo đại cung nữ rời khỏi Phượng Loan cung.

Trong Ngự Thư Phòng.


Thẩm Đình ngồi phía trên long ỷ, sắc mặt âm trầm, phía dưới toàn là quan viên ngũ phẩm trở lên quỳ gối, ai ai cũng chán nản không dám thở mạnh, chỉ sợ chén trà tiếp theo sẽ bị đáp lên đầu mình.

— ầm!
Lại một chén trà bị ném trên mặt đất, mảnh sứ vỡ rơi tan tác, đây không biết là chén trà thứ bao nhiêu phải hi sinh trong tối nay.

“Phế vật! Một đám phế vật! Trẫm nuôi các ngươi có lợi ích gì chứ? Cả một đám người mà không nghĩ ra một kế sách gì cả! Bổng lộc để cho không các ngươi à?”
Nói xong lại đáp thêm một cái chén nữa, nước trà nóng bỏng bên trong vừa hay bắn lên trên đầu một quan viên đang quỳ hàng phía trước.

“Thần đáng chết! Bệ hạ bớt giận.


Người nọ sợ tới mức hai chân mềm nhũn, giọng nói cũng phát run.

“Trẫm lấy mạng ngươi thì có ích gì! Nếu như có ích thì trẫm đã kéo ngươi ra ngoài chém từ lâu rồi!”
Nói rồi, Thẩm Đình ngước mắt nhìn thuộc hạ một cái, sắc mặt không vui, lạnh lùng nói, “Bùi Vân Khiêm đâu! Tại sao Bùi Vân Khiêm không tới đây! Người đâu…”
Không đợi Thẩm Đình nói xong, phía sau đã truyền tới giọng nói lạnh lùng lãnh đạm mang theo trào phúng.

“Thần tới rồi, bệ hạ tìm thần có việc?”
Lời còn chưa dứt, cửa đã bị người đẩy ra từ bên ngoài, Bùi Vân Khiêm lười biếng đứng ở cửa, tầm mắt dừng trên mặt Thẩm Đình, khiến hắn ta không thể tránh khỏi.

Thấy thế, Thẩm Đình nhíu mày một hồi lâu mới nói, “Bùi tướng quân tới thật đúng lúc, Thục Trung xảy ra động đất, một đám phế vật này không nghĩ ra kế sách cứu tế, Bùi tướng quân có cao kiến gì không?”
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm bình tĩnh như thường, đôi mắt thâm thuý nhìn Thẩm Đình không lên tiếng.

Chuyện Thục Trung xảy ra động đất trên đường đi Tần Tuần đã nói hắn biết, địa hình đất Thục phức tạp, mấy năm gần đây vẫn thường có động đất nhỏ, do đó nhà ở bên đó thường được tiến hành gia công sửa chữa, động đất bình thường thì không có trở ngại là bao, chỉ là không biết bây giờ đã nghiêm trọng tới mức nào.

Giây lát, Bùi Vân Khiêm nhàn nhạt nói, “Bệ hạ đừng sốt ruột, chỉ cần phái người đáng tin cậy tới đất Thục xem xét tình hình tai nạn là được, nếu như quá nghiêm trọng mới tính tới bước tiếp theo.


Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Đình cũng có chút hoà hoãn, hắn ta gật đầu, “Nếu đã vậy, phải làm phiền Bùi tướng quân đi một chuyến rồi.


Không đợi Bùi Vân Khiêm từ chối, Thẩm Đình đã nói tiếp, “Nếu đối sách là Bùi tướng quân nghĩ ra, người khác đi trẫm cũng không yên tâm, cùng lắm cũng chỉ mất dăm ba bữa.


Thẩm Đình nói thế cũng coi như ngăn chặn hết lời Bùi Vân Khiêm muốn nói, hắn đành nhíu mày gật đầu đồng ý, thời gian dăm ba ngày cũng sẽ không gây ra điều gì nhiễu loạn.

Thấy có người nhận củ khoai lang bỏng này, người quỳ phía dưới đều khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Im lặng một lúc, Thẩm Đình phất tay cho mọi người lui, xoay người đi vào nội điện.


Sắc mặt Bùi Vân Khiêm bình tĩnh không nhìn ra cảm xúc, xoay người ra khỏi Ngự Thư Phòng.

Ngoài cửa, Tần Tuần đang đứng hầu một bên, thấy Bùi Vân Khiêm đi ra lập tức chạy tới ghé vào tai hắn nói, “Tướng quân, đất Thục truyền tới tin tức, lần động đất này thương vong cũng không nhiều.


Bùi Vân Khiêm gật đầu xem như đã nghe, nếu thương vong không nhiều thì cũng không cần ở lại đất Thục lâu lắm, ra roi thúc ngựa có lẽ 5 ngày đã trở lại.

“Ngày mai ta phải tới Thục Trung một chuyến, thay bệ hạ tra xét tình hình tai nạn, ngươi ở lại bảo vệ phủ, có gì thì phái người kịp thời báo cho ta biết.


Nghe vậy, Tần Tuần sửng sốt, hồi nhỏ hắn ta cũng từng ở Thục Trung một thời gian, động đất thì không nói làm gì nhưng dư chấn mới là điểm chết người, hơn nữa địa hình Thục Trung phức tạp, chỉ cần không để ý thôi là tới xương cốt cũng chẳng còn.

Trầm mặc một lúc, Tần Tuần khom người, “Vì sao bệ hạ lại phái tướng quân đi, địa hình Thục Trung nguy hiểm, lần động đất này không chừng lại xảy ra biến số gì.


Ánh mắt Bùi Vân Khiêm không chút để ý quét qua cửa lớn Ngự Thư Phòng, nhàn nhạt nói, “Không sao, cùng lắm cũng chỉ đi mất ba đến năm ngày, ngươi để ý mọi chuyện trong phủ là được.

Chờ lúc Bùi Vân Khiêm mang theo Tần Tuần hồi phủ cũng đã qua giờ Tý, Bùi Vân Khiêm vừa mới vòng qua hành lang dài, xa xa vẫn thấy phòng ngủ sáng đèn.

Hắn nhíu mày, bước chân cũng dần nhanh hơn.

Bùi Vân Khiêm vừa đẩy cửa bước vào, quả nhiên, một tay tiểu cô nương đang chống trên mặt bàn chờ hắn trở về.

Bùi Vân Khiêm lạnh mặt đóng cửa phòng, trên mặt mang theo ý chỉ trích rõ ràng nhưng giọng nói lại vô cùng thương tiếc, “Đã trễ thế này rồi sao còn chưa ngủ?”
Thẩm Xu bò dậy khỏi mặt bàn, nàng ngồi thẳng người khẽ nói, “Chờ tướng quân trở về đó.


Nghe vậy, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm rõ ràng dịu dàng hơn rất nhiều, hắn đưa tay kéo Thẩm Xu khỏi ghế, khẽ nói, “Ta cò một chuyện muốn nói với nàng.


Thẩm Xu lên tiếng đi theo Bùi Vân Khiêm, “Trong cung có chuyện gì rồi sao?”
“Không phải chuyện trong cung, là Thục Trung xảy ra động đất, ta phụng mệnh phải đi cứu tế.


Nghe vậy, Thẩm Xu ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Vân Khiêm, bắt lấy ống tay áo hắn, ngón tay không tự giác siết chặt, nàng thấp giọng nói, “Phải đi bao lâu?”
Trên mặt Bùi Vân Khiêm mang theo ý cười, đỡ Thẩm Xu ngồi lên giường, “Chậm thì mười ngày, nhanh thì ba tới năm ngày.


Không đợi Thẩm Xu trả lời, Bùi Vân Khiêm đột nhiên đổi chủ đề, tầm mắt dừng trên mặt Thẩm Xu, hắn nghiêng người tới gần nàng, thấp giọng nói, “Công chúa sẽ nhớ ta chứ?”
Nghe lời hắn nói, Thẩm Xu vội vàng đẩy hắn rồi quay qua chỗ khác, nàng đang nói chuyện đứng đắn với hắn, hắn lại bắt đầu trở nên không đứng đắn.

Tay Thẩm Xu vừa mới động vào quần áo Bùi Vân Khiêm, không kịp thu hồi đã bị Bùi Vân Khiêm tóm ngược lại ấn lên người mình.

Tuy cách một lớp vải mỏng nhưng Thẩm Xu vẫn cảm thấy lòng bàn tay nóng đến doạ người, giống như nàng có thể cảm nhận được tiếng tim đập của Bùi Vân Khiêm vậy.

Bùi Vân Khiêm gục đầu xuống, con ngươi đen nhánh nhìn nàng không rời, ngón tay ái muội cọ cọ lòng bàn tay Thẩm Xu, “Hửm?”
Thẩm Xu ngước mắt nhìn Bùi Vân Khiêm một cái, nàng mím môi, khẽ nói, “Đường đi đất Thục xa xôi, trên đường tướng quân nhớ cẩn thận.



Nói rồi, Thẩm Xu dừng một chút, “Ta ở trong phủ đợi tướng quân trở về.


Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm bỗng chốc cười một tiếng, nâng tay Thẩm Xu lên, cúi đầu hôn một cái, “Được.


“Lần này tướng quân đi có đưa Tần Tuần và Chu Tước theo không?”
Bùi Vân Khiêm lắc đầu, “Bệ hạ đã phái nhân thủ theo ta, ta để lại Chu Tước và Tần Tuần cho nàng, nếu như ta nhớ không lầm, nguyên quán của Tần Tuần hình như là ở Thục Trung, nhưng Tần Tuần đã rời nhà lâu rồi nên cũng không giúp được gì, còn không bằng ở lại đây chăm sóc nàng.


Nghe vậy, Thẩm Xu như nhớ tới điều gì, nàng ngẩng đầu nói, “Tướng quân, ta biết một người cực kỳ quen thuộc đối với đất Thục.


Bùi Vân Khiêm nhướn mày, con ngươi đen nhánh nhìn Thẩm Xu, “Thế sao?”
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, chỉ nghe Bùi Vân Khiêm nhàn nhạt nói, “Nàng nói chính là Tô Ngự?”
Thẩm Xu gật đầu, “Tô Ngự ca ca ở đất Thục đã lâu, vậy nên cũng rất quen thuộc với địa hình nơi đó, nếu tướng quân gặp chuyện gì khó, Tô Ngự ca ca nhất định có thể giúp chàng.


Nghe vậy, sắc mặt Bùi Vân Khiêm trở nên âm trầm, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói tiểu cô nương thông minh hay là ngốc nghếch nữa.

Bùi Vân Khiêm khẽ xoa ngón tay dưới ống tay áo, hắn híp mắt chậm rãi tới gần Thẩm Xu, giọng nói khàn khàn, “Kêu Tô Ngự ca ca còn rất thuận miệng đấy, cả ngày tướng quân tướng quân, sao chưa thấy nàng kêu ta một tiếng Vân Khiêm ca ca bao giờ, hửm?”
Thẩm Xu sửng sốt, tiếp theo trong lòng hiểu rõ, đưa tay khẽ đẩy Bùi Vân Khiêm một cái, giọng nói mềm mại, “Tại sao lòng dạ tướng quân lại hẹp hòi như thế chứ, đếm loại dấm chua này mà cũng ăn.


Nói rồi, Thẩm Xu lại ngẩng đầu lên nhìn Bùi Vân Khiêm, “Huống hồ, tướng quân cũng không phải ca ca của ta, kêu tướng quân như vậy để làm gì chứ.


Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nhướn mày cười khẽ, “Không phải ca ca, vậy là gì chứ?”
Thẩm Xu quay đầu đi, dịu dàng mở miệng, “Là tướng quân.


Không chờ Bùi Vân Khiêm đáp lại, nàng đã vội nói, “Vừa rồi tướng quân nói nguyên quán của Tần Tuần là ở Thục Trung?”
Thần sắc Bùi Vân Khiêm uể oải, nghiêng người dựa vào đầu giường ‘ừm’ một tiếng.

“Vậy tướng quân thì sao? Nguyên quán của tướng quân là ở đâu?”
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Vân Khiêm ngưng trọng, biểu tình trên mặt tựa như xuất hiện một vết rách, một lát sau lại khôi phục như thường.

Hắn nhàn nhạt nói, “Dương Châu.


Nghe vậy, đôi mắt Thẩm Xu đột nhiên sáng lên, nàng đưa tay kéo ống tay áo Bùi Vân Khiêm, “Nguyên quán của mẫu phi ta cũng ở Dương Châu đó.


Ánh mắt Bùi Vân Khiêm ảm đạm, hắn cụp mắt nhìn Thẩm Xu đang cong môi cười, đương nhiên hắn biết.

Hình như Thẩm Xu phát hiện ra thứ gì đó mới mẻ, kéo tay áo hắn nói, “Vậy tướng quân kể cho ta nghe chuyện lúc nhỏ của chàng được không?”
Hầu kết Bùi Vân Khiêm chuyển động, hồi lâu sau mới nói, “Công chúa thật sự muốn nghe?”