Kiếp Này Ta Chọn Tu Ma

Chương 3: Chờ ba năm cầu một duyên diện kiến



Minh Hải thực sự ở lại Dược Cốc của Tiên Y ngày ngày gánh nước bắt sâu cho các loại linh thảo. Hắn ngày ngày đều dậy từ sáng sớm đến tối muộn mới lại lên giường. Từng ngọn cây cái lá ở đây hắn đều tận lực mà vun trồng. Tiên Y nói, chỗ linh thảo này để chế tạo tiên đan cho toàn bộ Hoàng Đạo Quán. Trên dưới mấy ngàn người đều cần dùng tới linh thảo này, một chút sai sót để linh thảo nhiễm bụi bẩn liền khiến tiên đan có uy lực kém đi. Chính vì thế hắn một ly cũng chưa từng để sai phạm.

Hắn mỗi ngày đều như nhau, trước khi đi ngủ đều tới vấn an Tiên Y để xin người nói với hắn nhiều hơn một câu xem hôm nay tình hình Hoàng Đạo quán ra sao. Người không biết còn cho rằng hắn là gian tế nghe ngóng tình hình Tiên môn, nhưng người biết chuyện như Tiên Y chỉ thấy xem trọng tấm lòng của hắn. Hắn vì sao lên đây Tiên Y nhớ rõ, cho nên nhiều hơn một câu ít hơn một câu lão cũng nhất định nhắc tới Tiên Tôn cho hắn nghe. Nghe nói Tiên Tôn mỗi năm đều bế quan truyền ra tin tốt hắn lấy làm vui mừng lắm. Dòng dã một năm, Tiên Y cũng phải nhiều khi lắc đầu với chấp niệm của hắn.

Lại thêm một năm nữa đi qua, tính ra đã là năm thứ ba hắn lên núi, một năm nằm bất động, một năm chăm linh thảo, một năm này tiếp theo sẽ ra sao. Người nghĩ dài thì sẽ thấy dài, nhưng bản thân hắn lại thấy cuộc sống này không tệ, ít nhất so với trước đây hắn còn an nhàn hơn. Chỉ có điều, hắn tuyệt đối chưa bao giờ bỏ xuống ý niệm gặp Tiên Tôn thêm một lần.

Năm mới này, một buổi sáng khi sương còn chưa kịp tan, cả Dược Cốc còn ngập tràn linh khí nồng đậm, Tiên Y gọi Minh Hải lại.

Tiên Y lấy một chén trà, tự mình châm một bình rồi chầm chậm uống một ngụm. Minh Hải đứng bên vẫn yên lặng cúi đầu. Tiên Y cuối cùng cũng lên tiếng:

- Ngươi ở đây cũng đã hơn hai năm, một năm qua ngày ngày giúp ta chăm sóc linh thảo tận tâm tận lực, ta thực sự rất cảm ơn ngươi..

Nghe đến đây, Minh Hải liền quỳ sụp xuống, hắn hoảng hốt vô cùng. Có phải hay không Tiên Y không cần đến hắn nữa, cho nên những lời này là chuẩn bị đuổi hắn đi.

- Tiên Y, con xin người, có phải con làm sai gì hay không ạ? Nếu con sai ở đâu xin người chỉ điểm cho con sửa cải, người đừng đuổi con đi.

Tiên Y bật lên cười hà hà, cái tên Minh Hải này những ngày qua Tiên Y hiểu hắn sợ nhất chính là bị đuổi khỏi đây. Cứ loáng thoáng nghe thấy gì đó là hắn lại sợ rằng phải đi khỏi Cốc. Tiên Y cầm cái quạt làm từ lông tiên hạc lên khẽ phe phẩy. Nói tới cây quạt này, nó là bảo bối của Tiên Y, nó vừa dùng để luyện đan, sắc thuốc, khi trước là lão tổ Hoàng Đạo quán ban cho Tiên Y. Lão vừa phe phẩy vừa nói:

- Ngươi hấp tấp như vậy, trước khi muốn học y thuật thì phải tu tâm dưỡng tính trước đã.

Tai hắn ong ong, Tiên Y nói với hắn là học y thuật ư? Hắn có thể hay không học y thuật?

- Tiên Y, người nói vậy là sao ạ?

Tiên Y vuốt sợi tóc mai trắng dài của mình rồi nói với hắn.

- Ta thấy ngươi chăm sóc đám linh thảo của ta tận tâm tận lực, dành cho chúng không ít tình cảm, xét thấy ngươi với ta cũng là có duyên. Lại nhìn tận mắt thấy một năm qua ngươi có thể ghi nhớ mọi loại linh thảo trong vườn cũng không phải là tệ. Vì thế cho nên hôm nay ta muốn nhận ngươi làm đệ tử phàm gia, dạy cho ngươi y thuật. Ngươi không có nổi một tia linh lực nên chuyện có thể luyện đan là không thể, nhưng bắt mạch kê đơn thì miễn cưỡng có thể làm. Chỉ có điều, người chúng ta chữa trị là tiên nhân, cho nên ngươi phải lấy cường thân thắng tiên thể. Cố gắng luyện tập mới có thể đủ sức lực để khám bệnh cho tiên giả. Ngươi có hiểu ý ta muốn nói hay không?

Hắn hiểu, Tiên Y từng trước đây không ít lần nhắc với hắn, phàm thân yếu đuối, nếu muốn trị bệnh cứu người cũng chỉ có thể cứu phàm nhân. Còn muốn nghịch thiên cải vận cứu lấy tiên thể thì buộc phải có sức lực phi thường để chịu đựng được sự phản phệ của việc thăm khám tiên thể. Nếu không sẽ lao lực mà chết.

- Dạ tiên nhân, con hiểu.

- Vậy ngươi có muốn theo ta học y thuật hay không?

Hắn cúi người dập đầu, đương nhiên hắn nguyện ý, đây là điều có nằm mơ hắn cũng chưa từng nghĩ tới.

- Tạ Tiên Y, à không.. Sư phụ, đồ nhi nguyện cố gắng hết trăm phần để có thể làm đệ tử của người.

Lão Tiên Y cười ha ha bảo hắn đứng dậy, lão còn lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ bài.

- Nếu con đã gọi ta một tiếng sư phụ, vậy lệnh bài này con giữ đi, từ nay con cũng xem như là đệ tử Hoàng Đạo Quán rồi.

Hắn vui sướng vô cùng, bao năm qua, hắn chính là mong ngóng có được một ngày đủ tiêu chuẩn để có thể bước vào cửa Hoàng Đạo quán. Hắn nâng lệnh bài lên tay, kính cẩn cúi đầu tạ ơn sư phụ hắn:

- Đa tạ sư phụ.

Kể từ hôm đó, hắn ngày đêm ngoài việc chăm sóc linh thảo còn phải luyện tập rất nhiều để có một thân thể khỏe mạnh. Sư phụ hắn còn đặc biệt vì hắn chuẩn bị một bồn tắm thuốc để đêm đến hắn sẽ ngâm mình ở đó. Luyện tập không không đủ, nhưng có thuốc này của sư phụ hắn thì việc cường hóa phàm thể của hắn sẽ nhanh hơn một chút.

Đồng thời, Tiên Y còn cho hắn đến Y quán đọc sách nghiên cứ y thư. Đệ tử của Lão cũng chỏ vọn vẹn có chín người, nay thêm hắn là mười mà ai nấy tâm tính đều vô cùng tốt. Chín vị sư huynh không chê hắn thân phận thấp kém mà trực tiếp giúp đỡ hắn rất nhiều. Cũng là lần đầu tiên hắn cảm nhận hóa ra thế giới này người tốt không hề ít.

Nhờ sự giúp đỡ của sư phụ và các vị sư huynh, sau ba tháng, hắn thực sự có một thân khỏe mạnh khác thường. Hắn bây giờ cảm thấy việc gánh nước tưới cây chỉ là chuyện nhỏ. Thấy hắn tốt hơn sư phụ hắn bắt đầu truyền dạy y thuật cho hắn.

Hắn học hành rất chăm chỉ, từ cách bắt mạch, trị huyệt, bốc thuốc, hắn một chữ cũng chưa từng bỏ qua. Dòng dã hơn tám tháng trời cuối cùng sư phụ Tiên Y của hắn cũng đã bắt đầu cho hắn đi theo để quan sát cách người trị bệnh ra sao.

Một ngày đông của năm thứ ba, Tiên Tôn đã xuất quan sau khi dưỡng thương. Ngài vừa ra khỏi Thủy Linh Động thì liền về thẳng Hoàng Đạo cư, nơi ở của ngài. Chúng đệ tử cùng các trưởng lão cũng chưa thể diện kiến Ngài. Ngài truyền lệnh cho đệ tử, ba ngày sau mới gặp mặt tại Đại Điện cho nên cũng không ai dám quấy rầy.

Nghe được tin này, Minh Hải thực sự đứng ngồi không yên, ba ngài sau có phải hay không hắn có thể nhìn thấy Ngài. Cho dù chỉ là đệ tử phàm gia, chỉ có thể đứng từ ngoài ngóng vào cũng không sao, miễn có thể được thấy thì dù là bóng áo hắn cũng lấy làm hạnh phúc. Từ lúc nghe tin Tiên Tôn xuất quan hắn một mực âm ỉ hát hò khiến Tiên Y cũng có chút buồn cười với hắn. Hắn ở cạnh lão bao nhiêu năm qua, biết được ý nguyện của hắn nên lão cũng xem như đây là một niềm vui cho hắn. Nếu có cơ hội nhất định lão sẽ kéo hắn theo cho hắn được gặp mặt Tiên Tôn để ba năm cố gắng kia của hắn không uổng phí.