Khống Trùng Khống Vận Mệnh

Chương 225: Truy nã Trần Duyên



Nằm ẩn sâu giữa bạt ngàn núi non trùng điệp, một tòa tiểu viện lẵng lặng yên bình bám trụ. Khắp nơi chim muôn hót lên từng khúc rộn ràng hòa với thanh âm của những tiểu hài tử ngâm thơ thật sự có người cho rằng nơi đây là tiên cảnh cũng không sai.

Đình viện nho nhỏ hơn 10 tiểu hài tử đầu ba giá, trên tay cầm thi thư miệng vừa ngâm xướng vừa học theo lão sư ngoeo nguẫy cái đầu trông thập phần đáng yêu.

Được những hài tử này kính trọng gọi 1 tiếng lão sư nhưng tên thầy đồ này bề ngoài lại thập phần tuấn mĩ. Dung nhan như chỉ vừa 20, tay cầm thanh trúc đôi mắt hiền từ hài lòng nhìn xuống đám hài tử.

Không gian êm đềm trong nháy mắt bị phá vỡ, từ trên hư không một quyển thi thư màu hoàng kim mạnh mẽ quét qua khiến cho giấy mực trong đình bay loạn cả lên. Thầy đồ không lấy làm lạ lẫm, nhất thủ giơ ra dễ dàng bắt lấy. Thi thư hoàng kim cùng chữ viết bằng máu thập phần lăng lệ.

-Bình Bình.

-Lão sư.

Hài tử lớn nhất đứng dậy hướng lão sư cung kính chấp tay.

-Con hãy đưa các sư đệ trở về, hôm nay chúng ta chỉ học tới đây thôi.

-Đệ tử tuân mệnh.

Đợi khi những hài tử kia rời đi, thư sinh đầu ngón tay vẽ loạn mấy vòng quyển thi thư liền khai mở.

-Trần Duyên…Trần Duyên…Trần Duyên…

Trên nét mặt thư sinh vốn an tĩnh, thư thái ngàn năm không gì có thể thay đổi. Ấy vậy mà từng dòng huyết tự lơ lững kia, nam nhân nghiến răng nói ra danh tự kẻ thủ ác đến 3 lần. Đình viện rung chuyển dữ dội, vô số tiểu sinh linh xung quanh mười dặm đều run rẫy trong sợ hãi.

……………………………………………………….

Là một kẻ chuyên gây náo động, Trần Duyên nhạy cảm đoán được mình đã gây ra đại họa. Dù cho có 10 lá gan đi chăng nữa hắn cũng không dám nán lại dù chỉ một khắc. Đối với bản lĩnh tẩu thoát đã luyện tới mức lô hỏa thuần thanh Trần Duyên nhẹ nhàng lách người qua khỏi địa bàn của các thế lực có tu sĩ đồn trú.

Phương hướng không nhắm Linh Sơn mà đi, bởi vì trước đó không lâu hắn đã nhận được Truyền Tin Phù của thê tử Kim Nhu. Trong đó có nhắc đến 3 nàng đã bí mật rời khỏi Linh Sơn hướng Ma Tông lãnh địa, địa điểm đương nhiên đã được nhắc tới.

-Kế hoạch rời đi này quả thật nhìn xa trông rộng, tên Tuấn Dẫn tiểu nhân kia sau khi biết được hung tin ta chạy thoát thì đích ngắm tiếp theo của hắn không đâu khác ngoài Linh Sơn.

Qua sự việc vừa rồi Trần Duyên chín phần cũng nhận ra bộ mặt thật của bọn chúng. Chính Phái hay Ma Tông không quan trọng, chỉ cần đứng trước lợi ích khổng lồ dù các ngươi ngày thường có dùng bao nhiêu tiếng thơm bồi đấp lên người thì sớm muộn cũng có lúc không còn che giấu được nữa.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Trần Duyên dù có khéo léo ẩn nấp tới đâu cũng không thể dùng sức một người chống lại vô số thế lực muốn có được hắn. Chỉ chưa tới 3 ngày xuất ra mật lệnh, không ít chính phái cùng những kẻ thực lực cao cường đã sớm ra tay lùng bắt, khí thế có chút… vượt xa khi nhìn tới kẻ thủ ác chỉ vỏn vẹn Trúc Cơ tầng 3 như hắn.

-Phía bên kia có kẻ khả nghi, có thể hắn chính là ma đầu trong lệnh truy nã. Người đâu mau bắt lấy.

Một toán người tình cờ phát hiện Trần Duyên, tên cầm đầu nội tâm kinh hĩ hét lớn cho đám lâu la truy bắt.

-Ha ha ha…một khỏa Thông Chân Đan đổi lấy một tên Trúc Cơ sơ kì tu sĩ, món hời này do Tiên Nhẫn Phái chúng ta bắt lấy mới phải đạo.

Tiên Nhẫn Phái đơn thuần là một tiểu phái nho nhỏ trong vô vàn thế lực, hắn là kẻ đứng đầu và cũng là người có tu vi mạnh nhất Trúc Cơ tầng 5. Một khỏa Thông Chân Đan có thể trong khoảng thời gian nhất đinh nâng cao thiên tư giúp kẻ phục dục dễ dàng lĩnh hội pháp kĩ có nằm mơ Tiên Nhẫn Phái bọn hắn cũng không thể với tới.

-Thông Chân Đan!!! Không ngờ ta lại có giá tới nhường này.

Tên trung niên tu sĩ tiếng cười dần mất hút, hắn cả người nóng ran dần quay đầu lại. Kẻ lạ mặt kia không hay biết từ lúc nào đã trễm trệ ngồi trên cự thạch, ngón tay nhịp nhịp trên đầu gối dùng ánh mắt bất thiện nhìn qua.

-Không…không thể nào. Hơn trăm đệ tử của ta, còn có hai vị sư đệ tu vi không hề thua kém tại sao lại để hắn dễ dàng trốn thoát. Tên này ắt hẵn còn che giấu thủ đoạn tẩu thoát. Không sai, hẵn là vì thủ đoạn này nên phần thưởng để bắt được hắn mới có thể cao như vậy.

Nội tâm hoảng sợ bị đè nén, hắn tư mình nghĩ ra một nguyên do vô cùng hợp lí để đánh giá thấp thực lực chân thực của thiếu niên kia.

-Liễu sư đệ, Tâm sư đệ mau dẫn các đệ tử quay lại. Hắn ta đang…ặc…

Nhất thủ từ trong vô hình hiện ra bắt chặt lấy cổ họng, khiến kẻ ngu si kia nữa lời cũng không thể thoát ra khỏi miệng. Hắn pháp lực điên cuồng vận động nhưng bị lực siết của cánh tay cứng rắn tựa thép nguội dễ dàng bóp nát yết hầu. Mọi dãy dụa chỉ như hạt cát chìm dưới biển sâu vạn trượng không thể dấy lên một chút động tĩnh.

-Nói cho ta biết thế lực phát lệnh truy nã có phải là Dược Sơn Phái.

Cả người bị Trần Duyên nhất thủ nâng lên lơ lững trên mặt đất, trên tu sĩ thân thể không khác gì lá vàng rơi đung đưa trước gió.

-Ta…ta khai ra ngươi…sẽ tha cho ta một mạng?

-Hừ! Kẻ như ngươi không có tư cách cùng Trần Duyên này thương lượng. Ngươi chỉ có hai còn đường, một là trả lời tất cả nghi vấn của ta, nếu không kết cục sẽ như những con kiến bị ta sinh sinh bóp chết.

Trần Duyên nghiến răng từng chữ sắc mặt lạnh lùng, lực đạo càng lúc càng mạnh hơn khiến tên tu sĩ kia hoảng loạn không còn cách nào khác đành ngoan ngoãn khai ra không dám nữa câu giấu diếm.

-Khà khà khà Dược Sơn Phái quả không hỗ danh là cự đại thế lực, Trần Duyên này có tài đức gì mà có thể đánh động tới một vị Kim Đan kì tu sĩ a.

Tên trung niên sắc mặt tái xanh, hắn nội tâm phập phồng lo sợ khi thấy Trần Duyên biết được quy mô truy bắt kinh thiên động địa nhưng lại không tỏ ra khiếp sợ.

-Hắn…hắn điên rồi, bị một vị đại tu sĩ Kim Đan đuổi giết…không ổn nếu như hắn bị dồn tới đường cùng tính mạng của ta cũng sẽ…

-Đa tạ hung tin hữu ích của vị đạo hữu này.

Trần Duyên tả thủ lơ lững pháp bảo Loa Trùng Ốc.

-Ngươi…ngươi muốn làm gì? Tất cả những gì ta biết được đều đã nói ra không giấu diếm. Ngươi không thể giết ta.

Hắn bất an nhìn qua hành động của Trần Duyên, tứ chi liều mạng giãy dụa.

-Ta chưa từng nói là sẽ tha mạng cho ngươi, ngay cả trong suy nghĩ cũng chưa từng.

Ném kẻ truy sát vào trong “luyện ngục”, tiếng hét thảm thương của hắn không thể đánh động tới tâm can của Trần Duyên.

-Có tâm hại người thì cũng phải có tâm phòng người, đạo lí này ta nhớ rất kĩ a.

Thu lại Loa Trùng Ốc, Trần Duyên ánh mắt sắc bén nhắm về một hướng. Đó không phải là Ma Tông lãnh địa hay là Ma Kiếm Tông bởi vì hắn thừa sức biết được bọn người kia từ lâu đã cắt cử nhân thủ mai phục. Nếu như thật sự mù quáng quay về chờ đón hắn chính là thiên la địa võng không thể vùng thoát.