Không Cẩn Thận Liền Cùng Bình Dấm Chua Kết Hôn Rồi

Chương 11



Chương 11:
Sở Nghĩa ngồi ở trên sô pha, nội tâm thấp thỏm bất an.
Trên bàn còn đồ ăn hồi sáng hắn từ siêu thị mua về, mà bên cạnh hắn cách một khoảng là Tần Dĩ Hằng, đối diện hắn là mẹ của Tần Dĩ Hằng .
Giống như bị cảnh sát bắt mang về tra hỏi, Sở Nghĩa bị cảnh sát bắt được lại không biết cảnh sát sẽ hỏi cái gì mặc dù đã biết tội lỗi mà mình phạm phải. Nói chung, giờ phút này đầu óc hắn trống rỗng.
Nhưng mà hình tượng của Sở Nghĩa trước giờ đều rất tốt, bề ngoài cũng luôn hào phóng, cho dù nội tâm khẩn trương, trên mặt thoạt nhìn vẫn cực kì bình thản, hơn nữa còn một bộ : ngươi có cái gì liền hỏi đi, ta kiểu gì cũng đều có trạng thái trả lời câu hỏi của ngươi.
Trên bàn trà có dụng cụ pha trà, có lẽ là vào buổi sáng ai cũng đều không có tâm tình uống trà , Tần Dĩ Hằng không tính đi pha, Sở Nghĩa tự nhiên cũng sẽ không tự mình đa tình đụng vào nó.

Người phụ nữ ở bên ngoài còn nói cười với cậu, bây giờ đột nhiên trở nên nghiêm túc. A di đầu tiên là nhìn thoáng qua Sở Nghĩa, có lẽ là bởi vì xa lạ nên không thể nhìn lâu lắm, chỉ vài giây liền dời tầm mắt.
Nhưng con trai của mình thì không giống .
A di nhìn Sở Nghĩa xong, lúc sau liền thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Tần Dĩ Hằng, ánh mắt bên trong lại có một chút hung ác không chút nào che giấu, Sở Nghĩa nhìn thấy liền sợ hãi.
Bất quá Tần Dĩ Hằng lại không sợ, hắn ngồi ngay ngắn, một chút cũng không sợ nhìn lại.
Sở Nghĩa không hiểu đây là phương thức giáo dục gia đình gì, trước tiên dùng ánh mắt giết chết đối phương?
Không biết bao lâu, Sở Nghĩa cũng cảm thấy mình đã không chịu nổi, mẹ của Tần Dĩ Hằng rốt cuộc mới mở miệng nói chuyện.
Tần mẹ hỏi: "Khi nào đăng ký?"
Tần Dĩ Hằng nói: "Thứ hai tuần trước ạ."
Tần mẹ lại hỏi: "Vì sao không nói cho mẹ?"
Tần Dĩ Hằng: "Bởi vì ngày hôm sau đi công tác, tính đến lúc trở về liền nói cho mẹ."
Tần mẹ giống như không còn lời gì để nói, thoáng dừng một chút.
Ván thứ nhất xem ra là Tần Dĩ Hằng thắng lợi.
Tần mẹ nghỉ một chút, thực mau lại tiến vào chiến trường: "Hôn nhân là trò đùa sao?"
Tần Dĩ Hằng: "Không phải ạ."
Tần mẹ: "Vậy con vì sao lại tùy tiện kết hôn?"
Tần Dĩ Hằng: "Con đã suy xét một tháng."
Tần mẹ dừng lại một chút, tựa hồ đang suy nghĩ suy xét một tháng vẫn là khá dài đúng không.
Ván thứ hai, tựa hồ lại là Tần Dĩ Hằng thắng.

Tần mẹ tự hỏi trong chốc lát, rốt cuộc cũng tìm được vấn đề mình muốn hỏi: "Hai người các con quen biết đã bao lâu? Vì sao con trước nay không ở trước mặt mẹ nhắc tới cậu ấy?"
Vấn đề vừa được hỏi, Sở Nghĩa liền sợ hãi
Kỳ thật hôn nhân này Sở Nghĩa còn không hiểu nổi, mà mẹ Tần Dĩ Hằng hỏi hai vấn đề này, đúng là bọn họ chỉ chứng minh lung tung.
"Một tháng trước có gặp qua một lần, bởi vì không quá quen cho nên không cùng mẹ nói qua."
Tần Dĩ Hằng thành thật khai báo, ngữ khí phi thường đúng lý hợp tình, Sở Nghĩa nghe xong từ đáy lòng bội phục hắn.
Những lời này của hắn phảng phất như đang nói: như thế nào, chúng ta không quen biết nhưng chúng ta vẫn kết hôn.
"Không quen?" Tần mẹ bắt được trọng điểm: "Không thân con cùng cậu ấy kết hôn làm gì?"
Lúc trước Sở Nghĩa cũng rất muốn hỏi Tần Dĩ Hằng như vậy.
Đương nhiên, hắn cũng hỏi.
Mà giờ phút này, Tần Dĩ Hằng dùng câu lúc trước trả lời hắn, chỉ đổi một chút để trả lời Tần mẹ.
Tần Dĩ Hằng: "Con hiểu biết qua cậu ấy, cảm thấy cậu ấy thích hợp, hơn nữa mẹ biết đến con năm nay có kế hoạch kết hôn."
Biểu tình trên mặt của Tần mẹ bây giờ Sở Nghĩa rất hiểu, hắn lúc ấy cũng là như thế này, vẻ mặt không thể hiểu được, nhưng lại cảm thấy có đạo lý, không biết nên phản bác cái gì.
Đúng vậy, đến cuối cùng vẫn là Tần Dĩ Hằng dành thắng lợi.
Tần mẹ thậm chí bởi vì câu trả lời này của Tần Dĩ Hằng, bắt đầu đồng tình với Sở Nghĩa, cau mày nhỏ giọng khuyên một câu: "Như thế nào có thể nói như vậy, khẳng định cũng là vì thích đi."
Chỉ tiếc Tần Dĩ Hằng không chút lưu tình nào, nhưng bởi vì có Sở Nghĩa ở đây, hắn thoáng quanh co lòng vòng chút: "Là bởi vì thích hợp."
Thoạt nhìn là cho Sở Nghĩa mặt mũi.
Nhưng ngụ ý ai cũng đều hiểu.
Thích là không có.
Sở Nghĩa nắm chặt tay, rất muốn xen mồm.
Hắn thực đáng thương, rõ ràng hắn không có tiến vào trận chiến tranh này, nhưng lại bởi vì không thể nói chuyện lại bại bởi Tần Dĩ Hằng.
Hừ.
A di, cháu cũng không có thích con trai dì!
Cháu cũng chỉ là bởi vì cảm thấy thích hợp.
Mà thôi!
Tần mẹ hình như ý thức được nói thêm nữa cũng không thay đổi được gì, đơn giản bình tĩnh một chút.
Trong nháy mắt, Sở Nghĩa nhìn đến ánh mắt của Tần mẹ đột nhiên ôn nhu lại, trách cứ nhưng lại như là đùa nhìn vào mắt Tần Dĩ Hằng: "Con, đứa nhỏ này."
Sở Nghĩa cảm thấy tính cách của Tần mẹ cùng Tần Dĩ Hằng một chút cũng không giống, Tần mẹ là người rộng rãi, ngôn ngữ phong phú, biểu tình cũng phong phú, nhưng Tần Dĩ Hằng không giống. Từ ngày đó gặp mặt đến bây giờ, Sở Nghĩa chỉ gặp qua hai trạng thái của hắn, một cái là không có biểu tình, một cái là khách khí cười.
Nói chuyện cũng lạnh như băng, như là đang bàn giao công việc.
Có lẽ Tần Dĩ Hằng giống ba ảnh đi?
Nhưng cũng có khả năng ai cũng đều không giống.
Theo câu giải thích không có quá chính xác: nói rõ là tính cách của con nhất định sẽ giống cha mẹ.
Sở Nghĩa bên này suy đoán, Tần mẹ bên kia chuyển mục tiêu tới hắn .
Một tiếng "Xin chào", Sở Nghĩa hồn lập tức về.
Sở Nghĩa: "Chào dì ạ."
Tần mẹ bởi vì đã cùng Sở Nghĩa cùng đi chung một đoạn đường, thoáng cũng không còn xa lạ nữa, nàng cười cười: "Còn chưa có hỏi tên cháu đâu."
Sở Nghĩa nói: "Cháu họ Sở, Sở là rõ ràng, Nghĩa là nghĩa khí ."
Tần mẹ a một tiếng, cười: "Tên không tồi."

Sở Nghĩa gật đầu: "Cảm ơn."
Đột nhiên có thân phận người nhà, hai người nói chuyện phiếm rất nhiều, Tần mẹ đem chiến trường chuyển tới trên người Sở Nghĩa, Tần Dĩ Hằng liền không có chuyện gì làm. Sở Nghĩa quay đầu liếc mắt nhìn hắn, quả nhiên hắn đã biết chuyện không còn liên quan đến mình dựa vào ghế, cầm Ipad xem tin tức.
Sở Nghĩa nuốt nuốt nước miếng, chờ đợi tiếp thu khiêu chiến.
Tần mẹ hỏi:"Nhà con ở đâu? Có phải trong thành phố này không?"
Sở Nghĩa gật đầu: "Vâng, ở huyện Hoành ạ."
Tần mẹ ừ một tiếng tiếp tục: "Cháu bao nhiêu tuổi? Làm việc gì?"
Sở Nghĩa: "Cháu 26 tuổi, làm thiết kế ạ."
Tần mụ mụ: "Làm ở đâu ?"
Sở Nghĩa: "Ở trung tâm thành phố, cháu có phòng làm việc riêng."
Tần mẹ nga thanh: "Tự mình mở phòng làm việc?"
Sở Nghĩa: "Ân."
Tần mẹ gật đầu: "Rất không tồi."
Sở Nghĩa mỉm cười.
Tần mẹ không hỏi quá sâu, vì thường xuyên đi xem mắt cho nên Sở Nghĩa đều đã trả lời qua mấy vấn đề tương tự, cho nên hắn lúc này áp lực không còn lớn nữa.
Nhưng hắn biết, Tần mẹ khẳng định không chỉ có nghi vẫn này đâu.
Quả nhiên, hai người nghỉ ngơi một chút, Tần mẹ lại hỏi.
Tần mẹ: "Dĩ Hằng nói thằng bé bởi vì cảm thấy thích hợp liền cùng cháu kết hôn, cháu có ý gì không?"
Sở Nghĩa hình như vừa nhìn thấy Tần Dĩ Hằng ngẩng đầu lên một chút, hắn nghĩ nghĩ, cũng trả lời như vậy: "Cháu cũng cảm thấy rất thích hợp."
Tần mẹ không buông tha hắn: "Nói như thế nào?"
Sở Nghĩa: "Tần tiên sinh điều kiện rất tốt, các phương diện đều cũng rất tốt, cháu cũng hiểu biết qua anh ấy, cảm thấy anh ấy là một người rất tốt, Tần tiên sinh chọn cháu, cháu có thể cùng Tần tiên sinh kết hôn là vinh hạnh của cháu, cháu rất vui vẻ."
Sở Nghĩa phát hiện Tần Dĩ Hằng hình như lại cúi đầu thấp xuống.
Tần mẹ nghe xong hắn trả lời này liền nở nụ cười.
Ai cũng giống nhau, nghe được người khác khen con trai mình, đều sẽ phủ nhận từng cái, tiếp theo bổ sung thêm vài câu.
Vị Tần mẹ này cũng không ngoại lệ, nghe Sở Nghĩa khen như vậy, bà liền tặc lưỡi: "Có cái gì tốt chứ, một người lạnh như băng, rất khó giao tiếp, cuồng công tác, mỗi lần tìm nó không phải là tăng ca chính là đi công tác, dì thấy dì cùng ba hắn đều không phải người như vậy, cũng không biết tính cách theo ai."
Sở Nghĩa gật gật đầu, nở nụ cười.
Hóa ra thật đúng là ai cũng không giống.

"Kỳ thật không chỉ là công tác, anh ấy đối với chuyện gì cũng đều rất nghiêm túc," Sở Nghĩa cảm thấy ứng phó cha mẹ chồng thì khen là được rồi: "Tuy rằng bọn con quen biết không lâu , nhưng là ít nhiều cũng hiểu biết, anh ấy cũng không khó giao tiếp như dì nói," Sở Nghĩa nói hươu nói vượn: "Cùng anh ấy ở chung rất thoải mái, cháu rất thích cùng anh ấy ở bên nhau"
Sở Nghĩa nhìn thấy, Tần Dĩ Hằng lại ngẩng đầu lên, hơn nữa rất lộ liễu, trực tiếp quay đầu nhìn về hắn .
Sở Nghĩa dừng một chút, hình như là có chút......hơi lố?
Nhưng Tần mẹ một chút cũng không thấy như vậy, còn bởi vì lời này của Sở Nghĩa mà rất vui vẻ .
Thuận tiện bà nghĩ đến hôm nay ở bên ngoài gặp Sở Nghĩa, hắn có nói phải làm bữa sáng cho Tần Dĩ Hằng
Lớn như vậy mà sáng sớm vì làm bữa sáng liền đi siêu thị, xem ra xác thật là ở chung cũng không tệ lắm, hơn nữa Sở Nghĩa còn rất để ý con trai nàng.
"Hai đứa ở chung tốt là được rồi, Dĩ Hằng đứa nhỏ này từ nhỏ rất quái gở, cơ hồ bạn bè cũng không có, thích chơi một mình, vấn đề hôn nhân của nó chúng ta vẫn luôn lo lắng," Tần mẹ cười rộ lên: "Khá tốt, khá tốt."!.
Sở Nghĩa thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Tuy rằng hắn không thể nói mình am hiểu giao tiếp với người lớn, nhưng bởi vì mẹ hắn có rất nhiều bạn bè, hắn từ nhỏ đã cùng với một đống a di mà lớn lên , cũng thường xuyên phải ứng phó một ít vấn đề với a di .
Mẹ hắn thường xuyên sẽ dạy hắn nói tốt nghe lời, kêu hắn nhìn thấy các cô chú đều phải nói ngọt một chút. Bởi vì quan hệ gia đình, chịu rất nhiều người chiếu cố, cho nên Sở Nghĩa ở trước mặt người lớn vẫn phi thường ngoan ngoãn rất làm cho người khác yêu thích.
Tần mẹ đã nấu cháo hồi lâu, lúc này giống như tạm thời không tìm được cái gì có thể nói, liền nói câu "Dì đi phòng bếp" rồi đứng dậy rời đi.
Tần mẹ nháy mắt, Sở Nghĩa vẫn luôn nắm chặt tay để lên đầu gối cũng thở ra một hơi.
Tần Dĩ Hằng buông Ipad , quay đầu nhìn hắn.
Sở Nghĩa nhận được ánh mắt cũng quay đầu lại.
Không chờ Tần Dĩ Hằng mở miệng, Sở Nghĩa chính mình xin lỗi trước đã: "Thật xin lỗi, em mới vừa có điểm gấp nên nói bậy."
Tần Dĩ Hằng thoạt nhìn giống như không để ý, thậm chí còn cười cười: "Không có việc gì, mẹ tôi cũng rất thích em."
Sở Nghĩa ngừng lại, lại đặt tay trên đầu gối.
Không xong, Tần Dĩ Hằng cũng nói như vậy, cũng thích.

Tần mẹ nấu cháo rất nhanh liền xong, cũng kêu hai đứa nhỏ qua đi, Sở Nghĩa dạ một tiếng rồi chờ Tần Dĩ Hằng cùng nhau qua.
Tần Dĩ Hằng làm việc không nhanh không chậm, thu thập mọi thứ tốt mới đi qua, Sở Nghĩa đi theo phía sau hắn cùng đi tới nhà ăn.
Cháo đã bày ở trên bàn, Tần mẹ đứng ở bên cạnh bàn bày đũa, Sở Nghĩa xắn tay hỗ trợ, cũng chờ Tần mẹ ngồi xuống rồi mình mới ngồi .
Tần mẹ cầm lấy cái muỗng, như là đột nhiên nhớ tới cái gì, a một tiếng: "Sở Nghĩa a, nếu các con đều kết hôn, hai nhà chúng ta tìm thời gian cùng nhau ăn một bữa cơm đi, ba mẹ cháu bận không?"
Sở Nghĩa dừng một chút.
Hắn biết, nhất định phải gặp vấn đề này.
Hắn liếm liếm môi: "Dì, cháu là gia đình đơn thân, chỉ có cháu cùng mẹ."
Tần mẹ ngẩn người.
Sở Nghĩa thoáng cúi đầu, hắn không biết Tần Dĩ Hằng đối với hắn có bao nhiêu hiểu biết .
Có biết hắn là gia đình đơn thân hay không, lại có biết về ba hắn hay không......
Nhưng đột nhiên, từ trước đến nay chuyện không liên quan mình đều không nói lời nào – Tần Dĩ Hằng lại mở miệng nói chuyện.
Tần Dĩ Hằng: "Để con chuẩn bị."