Khô Lâu Huyễn Hí Đồ

Chương 38: Tạm biệt, Tống Khinh La





Bọn họ bốn mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau Lý Tô mới nói: "Nếu tôi bảo là Tống Khinh La tát, cậu có tin không?"


Lâm Bán Hạ: "..."


"Được rồi, là tôi tát." Lý Tô giơ tay đầu hàng: "Cậu tin tôi đi, lúc ấy không phải tôi muốn lấy việc công báo thù riêng đâu. Những lúc như vậy chỉ có đau đớn mới có thể kéo cậu ra khỏi trạng thái ấy... tôi có kinh nghiệm lắm, tuyệt đối không phải lấy việc công báo thù riêng."


Lâm Bán Hạ lâm vào trầm tư.


Nếu là trước đó, Lý Tô vẫn chưa ý thức được biểu cảm này của Lâm Bán Hạ có ý nghĩa thế nào, nhưng bởi đã có kinh nghiệm, anh biết tỏng nhóc con Lâm Bán Hạ này nhìn thì trắng trắng mềm mềm, thế nhưng bụng dạ ác độc, vậy là đành chống chế: "Hay tôi cho cậu đánh lại nhé?"


Lâm Bán Hạ: "Tôi không đánh người."


"Vậy..." Lý Tô muốn nói vậy cậu muốn gì mau nói đi mà, thì lại sực nhớ tới lời uy hiếp của Lâm Bán Hạ. Anh ném cái que trong tay xuống, hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy, từ từ đưa tay rút trong túi áo ra một...


Lâm Bán Hạ còn đang nghĩ anh ta muốn móc cái gì thì đã thấy Lý Tô lấy ra một tập giấy, sau đó hào phóng vung bút, sau khi viết một con số lên đó bèn xé một tờ đưa cho Lâm Bán Hạ.


Lâm Bán Hạ không hiểu: "Đây là cái gì vậy?" Rồi ngay sau đó, cậu nhìn thấy phía trên viết chữ, ngân hàng xx, chi phiếu.


"Phí bịt miệng!" Tay phải Lý Tô ôm cổ Lâm Bán Hạ, thấp giọng nói: "Trời biết, đất biết, tôi biết cậu biết!"


Lần đầu tiên Lâm Bán Hạ nhìn thấy chi phiếu, cảm thấy hơi mới mẻ, mân mê trên tay ngắm tới ngắm lui.


"Giao dịch thành công?" Lý Tô hỏi.


Lâm Bán Hạ nghĩ nghĩ, nói: "Được thôi." Cậu nhét chi phiếu vào túi. Đây là lần đầu Lâm Bán Hạ nhìn thấy thứ này, cũng không có ý định mang đi đổi tiền, chỉ coi như là vật kỷ niệm mà thôi.


Giải quyết xong Lâm Bán Hạ, Lý Tô nhẹ nhàng thở ra, ngồi xổm xuống tiếp tục vui vẻ đâm kiến của mình. Nhưng đúng lúc này, Lý Nghiệp từ trong phòng đi ra, trong tay còn cầm khẩu trang và kính râm của Lý Tô, thuận tay đưa cho Lý Tô đang ngồi trên đất. Lý Tô thể như đã quen, nhận mà cũng chẳng thèm quay đầu lại. Lý Nghiệp thì lại chẳng để ý chút nào, y khẽ gật đầu với Lâm Bán Hạ, sau lại quay người đi vào trong. Lý Tô đeo khẩu trang và kính râm lên, con kiến trên đất lại gặp nạn lần nữa.


"Anh không vui à?" Lâm Bán Hạ hỏi.


"Tàm tạm." Lý Tô đáp.


"Rốt cuộc là làm sao thế?" Lâm Bán Hạ hơi không hiểu.


Lý Tô quay đầu nhìn Lâm Bán Hạ một lát, nói: "Cậu đoán tôi gửi video quay bởi đội viên đã chết kia ra ngoài như thế nào?"


Lúc này Lâm Bán Hạ mới nhớ ra nguyên nhân bọn họ đến đây. Lý Tô gửi một video ra ngoài, người bên ngoài nhận được, vì thế mới có những chuyện này. Nhưng từ đầu đến cuối Lý Tô đều không giải thích, vì sao cái video kia có thể gửi ra bên ngoài được.


"Cậu không tò mò à?" Lý Tô hỏi.


"Tò mò chứ." Lâm Bán Hạ nói.


"Anh ta không tò mò chút nào, đúng là chẳng tốt đẹp gì cả." Con kiến trên mặt đất bị cành cây dọa sợ nên chạy bốn phía, Lý Tô lại dùng cái cành cây ấy cản đường của nó, nhìn bộ dáng thất kinh của kiến, khóe miệng giật giật: "Từ lúc trên xe cho đến bây giờ, anh ta không nói với tôi một câu nào cả."


Lâm Bán Hạ: "..."


"Thậm chí cũng không hỏi gì." Lý Tô nói.


Lâm Bán Hạ liếm môi một cái, muốn an ủi Lý Tô vài câu, nhưng hiển nhiên dù cậu có nói gì chăng nữa thì cũng chẳng có tác dụng, bởi ngay cả khi chỉ là bạn bè bình thường, cùng nhau thoát khỏi hiểm cảnh như thế, cũng sẽ phải quan tâm nhau một chút mới đúng. Lâm Bán Hạ nhớ lại lúc ở chỗ kia, Lý Tô tưởng tượng ra rất nhiều Lý Nghiệp, theo lý thuyết mà nói, những "Lý Nghiệp" ấy hiển nhiên là khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng Lý Tô, nếu không thì đã không xuất hiện rồi.


"Được rồi." Lý Tô hơi nhụt chí, "Thật ra tôi lợi dụng sơ hở để gửi video kia ra ngoài, chỉ thử chút thôi, ai ngờ lại thành công."


"Anh thử chút thế nào?" Lâm Bán Hạ hỏi.


Lý Tô cười nói: "Tôi nói với nó, phiền để tôi gửi cái video này ra ngoài, dụ Lý Nghiệp thật đến đây."


Lâm Bán Hạ: "..."


"Haha, nó làm thật luôn." Lý Tô nói vẻ giảo hoạt: "Đáng tiếc về sau không làm vậy được nữa, chắc tại nó đã phát hiện ra con người toàn bọn lừa đảo không đáng tin." Nói xong câu này, anh ta khoát tay với Lâm Bán Hạ, ra hiệu cho cậu vào trong uống rượu, còn mình định đi dạo xung quanh, tìm ít kiến con đâm chọt một chút.


Lâm Bán Hạ dở khóc dở cười, chỉ có thể nhìn anh ta rời đi. Khi quay người trở lại quán rượu, cậu chợt nhớ tới lời nói vừa rồi của Lý Tô. Cậu nghĩ có lẽ Lý Tô cũng không coi là đồ lừa đảo, chắc khi video thật sự được gửi ra ngoài, kỳ vọng trong nội tâm anh bắt đầu thay đổi, biến thành lo âu và sợ hãi. Khoảnh khắc điều ấy bắt đầu, anh lại càng thêm hi vọng Lý Nghiệp sẽ đến bên cạnh mình.


Đương nhiên những việc này là do Lâm Bán Hạ suy đoán, cũng chẳng biết đúng hay sai. Lúc cậu về tới quán rượu, thấy Lý Nghiệp đang chậm rãi uống, Sergei thì đã gục rồi. Sergei nằm sấp trên bàn, miệng lẩm bẩm hoài mấy chữ. Lâm Bán Hạ không hiểu tiếng Nga, nghi hoặc nhìn anh ta.


"Ilenia." Lý Nghiệp ngồi cạnh mở miệng, "Anh ta đang gọi tên Ilenia."


Lâm Bán Hạ không kìm được bật cười, trong lòng cảm thấy hơi chua xót.


Mọi người lại uống thêm một lúc nữa, đại khái là uống thêm một chai, Lâm Bán Hạ không uống nổi nữa, nằm sấp trên bàn, cả người mềm nhũn.


"Uống nữa không?" Lý Nghiệp hỏi cậu.


Lâm Bán Hạ lắc đầu, ra hiệu mình không trụ được nữa. Cậu hơi nhíu mày, dùng chút lý trí cuối cùng hỏi Lý Nghiệp: "Anh giận Lý Tô sao?"


Lý Nghiệp mặt không đổi sắc nhìn Lâm Bán Hạ, không trả lời.


"Anh không nên giận anh ấy." Lâm Bán Hạ nói: "Anh ấy rất khó chịu."


Lý Nghiệp yên lặng hồi lâu, đôi mắt màu xanh lục lạnh nhạt như băng tuyết, lại thanh tịnh tựa hổ phách, không nhìn ra chút cảm xúc nào. Y lẳng lặng chăm chú nhìn Lâm Bán Hạ một lúc, như thể muốn nhìn ra điều gì đó trên mặt Lâm Bán Hạ. Lâm Bán Hạ không chùn bước chút nào, mặt đối mặt với y. Hai người bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Lý Nghiệp dời mắt đi trước. Y giơ cổ tay lên nhìn giờ: "Đi thôi, Tống Khinh La chắc cũng sắp về rồi."


Lâm Bán Hạ bảo được.


Sergei hoàn toàn uống đến say gục. Lý Nghiệp đỡ anh ta, bọn họ bắt một chiếc taxi bên đường. Khi về đến nhà dân mà mấy người tá túc, Lâm Bán Hạ vừa bước vào đã thấy Tống Khinh La ngồi trong phòng khách. Hắn đã thay quần áo, lẳng lặng ngồi trên ghế xô pha, không làm gì, hình như đang ngẩn người.


"Bọn tôi về rồi." Lâm Bán Hạ lớn tiếng nói: "Anh đang làm gì vậy?"


"Đi uống rượu à?" Tống Khinh La nói, mà không hỏi cũng biết, bởi trên người họ mùi rượu nồng nặc vô cùng, Sergei được Lý Nghiệp đỡ còn đang ầm ĩ làm loạn.


"Đúng vậy, uống một trận, xong lại thêm trận nữa, nghỉ ngơi một chút rồi đến tối bọn tôi lại uống tiếp." Lý Tô tủm tỉm cười: "Sao, vật kia có niêm phong được không?"


Tống Khinh La lắc đầu.


Không khí trong phòng lập tức trở nên yên lặng, sắc mặt Lý Tô khẽ biến: "Vậy phải làm sao giờ? Muốn ứng lực phóng thích vật này... Chỉ sợ..."


Tống Khinh La nói: "Bọn họ đang tiến hành ứng lực để thả ở địa điểm được chọn."


"Ứng lực phóng thích", khái niệm này Tống Khinh La đã từng giải thích. Để nói đơn giản dễ hiểu thì là khi bạn muốn bỏ một hòn đá vào trong hộp gỗ, nhưng hòn đá ấy lại bị lửa thiêu đến mức nóng rực lên, vì thế bạn nhất định phải tìm chỗ khác, hoặc dùng cách gì đó làm lạnh hòn đá ấy mới có thể cất nó vào hộp gỗ, nếu không sẽ gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng.


Lý Tô vô cùng bực bội: "Nếu phóng thích thất bại thì sao?"


"Tuỳ cơ ứng biến." Tống Khinh La nói: "Số liệu cụ thể sau này mới có, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta."


"Sao lại không liên quan?" Lâm Bán Hạ hơi không hiểu: "Không phải đây là đồ vật chúng ta cần niêm phong sao?"


"Mỗi quốc gia đều có ban chỉ huy của mình." Lý Tô nói: "Đây chỉ là một lần hợp tác mà thôi. Vì thế trước mắt, thứ này đã được bọn họ tiếp nhận, tình huống cụ thể thế nào chỉ bọn họ mới biết."


Lâm Bán Hạ hỏi: "Còn có chuyện như vậy nữa ư?"


Lý Tô buông tay: "Đúng thế, được rồi, không nghĩ nữa, vẫn nên nghỉ ngơi một lúc, đợi đêm tới đi uống rượu đi." Anh ta ngâm nga một bài hát, tuỳ tiện vào phòng ngủ đi ngủ.


Lý Nghiệp thu xếp cho Sergei ổn thoả xong cũng đi nghỉ, trong phòng khách chỉ còn Lâm Bán Hạ và Tống Khinh La.


Tống Khinh La đưa mắt nhìn Lâm Bán Hạ, âm thanh vẫn mềm nhẹ như lông vũ, hắn nói: "Không nghỉ ngơi à?"


"Ừm... lúc trước nhiều người nên không tiện hỏi." Lâm Bán Hạ hơi chần chừ: "Ngực anh không sao chứ?"


Tống Khinh La nói: "Không sao."


Lâm Bán Hạ mấp máy môi, nhưng không nói gì.


Tống Khinh La hiểu ý cậu, suy nghĩ một lát lại hỏi: "Cậu... muốn nhìn một chút không?"


Lâm Bán Hạ hỏi: "Có thể nhìn sao?"


Tống Khinh La gật đầu, sau đó hắn cởi áo khoác, tiếp rồi lại cởi cúc áo sơ mi, lộ ra bờ ngực và vòng eo. Trên bụng hắn có một vết thương trông rất đáng sợ đã kết vảy, trông qua đau đớn vô cùng. Dù đã khâu kín nhưng không băng bó, cứ vậy để trần ra bên ngoài. Lâm Bán Hạ hít sâu một hơi, cậu đi tới, cẩn thận dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vùng xung quanh vết thương. Mặc dù Tống Khinh La không lên tiếng, nhưng rõ ràng cậu cảm giác thấy cơ thể hắn hơi cứng lại, Lâm Bán Hạ thầm nghĩ, chắc chắc vẫn rất đau.


"Đau không?" Lâm Bán Hạ có chút đau lòng: "Sao không băng bó lại, để mỗi thế này, lúc mặc quần áo ấy, có bị chạm phải vết thương không vậy."


"Ổn mà." Tống Khinh La hơi rũ mắt: "Chỉ hơi ngưa ngứa thôi."


Lâm Bán Hạ ngẩng mặt lên, mắt cụp xuống, chẳng khác nào một đứa bé đáng thương đến cùng cực, chân tay lại luống cuống: "Sao mà ổn được? Bao lâu nữa mới lành lặn hoàn toàn đây?


Tống Khinh La nhìn cậu, chẳng hiểu vì sao lại muốn vò mái đầu màu nâu thoạt nhìn thật mềm mại kia, vậy là hắn thuận theo ý muốn, cứ như vậy tùy ý để những sợi tóc mềm của Lâm Bán Hạ lướt qua kẽ tay, mang lại xúc cảm ngưa ngứa. Mà cái cảm giác ngứa ngáy này còn thuận theo những kẽ tay kia trượt vào trong lòng hắn, khiến đáy lòng hắn không kìm được mà rung động. Tuy thế, giọng Tống Khinh La vẫn không mặn không nhạt, chẳng khác ngày thường là bao: "Sẽ ổn thôi, đại khái một, hai tháng là cùng, đừng lo quá."


Lâm Bán Hạ không hề phát giác ra động tác của Tống Khinh La có gì không đúng. Thực ra cậu còn cảm thấy được người ta vuốt tóc thật là thoải mái quá, như là hamster thích được vuốt lông vậy đó. Sẵn có cồn trong người, cậu vẫn hơi ngây ngốc, ngơ ngơ ngác ngác ngẩng đầu, vui vẻ hẳn: "Nhanh vậy à, vậy tốt quá rồi."


"Mệt rồi sao? Đi ngủ đi." Tống Khinh La ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cậu.


Tối qua không nghỉ tí nào, vừa xuống xe đã bị Lý Tô kéo đi uống nhiều rượu như vậy, lúc này Lâm Bán Hạ quả thực đã buồn ngủ lắm rồi. Đầu óc cậu hơi ì trệ, nghe Tống Khinh La bảo sẽ ổn tâm trạng liền tốt lên không ít, cười tủm tỉm nửa ngồi nửa quỳ, giúp Tống Khinh La cài cúc áo sơ mi cho ngay ngắn, sau đó vỗ vỗ bả vai Tống Khinh La: "Đồng chí vất vả rồi."


Tống Khinh La: "..."


"Tôi đi ngủ đây, đêm đến lại gặp." Lâm Bán Hạ đứng lên, vừa ngáp vừa đi vào phòng ngủ, lúc vừa ngã xuống giường xong đã ngủ ngay lập tức.


Giấc này cậu ngủ rất an tâm, từ đầu đến cuối chẳng chút mộng mị. Khi tỉnh lại thần thanh khí sảng, không cảm thấy đau đầu như bình thường sau khi uống rượu xong. Lâm Bán Hạ đứng lên, định đi uống chút nước thì thấy mọi người đều đã dậy, đang ngồi ở phòng khách xem phim Nga, không nhìn cũng biết cậu xem không hiểu.


Lý Tô thấy cậu tỉnh bèn vội nói: "Bán Hạ, cuối cùng cậu cũng dậy rồi, chúng ta ra ngoài ăn chút nhé?"


Lâm Bán Hạ: "Được, đi bây giờ luôn hả?"


"Đi đi đi." Lý Tô nói: "Vất vả lắm mới đến Nga, nhất định phải nếm thử bò bít tết và hải sản... tôi sắp chết đói đến nơi rồi, mau đi thôi."


Thế là bọn họ thay quần áo rồi đi ra cửa.


Sau khi trời tối, đường sá vắng lạnh hơn nhiều, nhưng trong quán rượu vẫn rất náo nhiệt. Sergei hình như rất quen chỗ này, nói bít tết nhà này ngon lắm, thế là cả đoàn liền đi vào.


Lâm Bán Hạ nghĩ là họ tới ăn cơm, kết quả vừa ngồi xuống Lý Tô đã lại gọi Vodka. Lâm Bán Hạ còn đang nghĩ vì sao anh ta có thể uống rượu thì phát hiện ra Lý Nghiệp không có ở đây. Cũng tại bình thường Lý Nghiệp vốn kiệm lời, nên giờ cậu mới phát hiện ra bọn họ thiếu mất một người.


"Lý Nghiệp đi đâu rồi?" Lâm Bán Hạ hỏi.


"Quan tâm anh ta nhiều vậy làm gì." Lý Tô chẳng mảy may để ý.


Lâm Bán Hạ nhìn Tống Khinh La: "Anh không khuyên anh ta một chút à?"


Cả giọng điệu và vẻ mặt Tống Khinh La vẫn rất ư bình thản, hắn nói: "Cậu cứ để anh ta uống."


Lâm Bán Hạ nghẹn lời.


Lý Tô cười hì hì, rót nửa chén Ford rồi lại bỏ thêm một phần hai nước đá, liên tiếp rót ba chén như vậy. Uống xong ba chén, mặt Lý Tô đỏ bừng, nhìn không bình thường chút nào. Anh ta nói mình đói bụng, thế nhưng chỉ ăn qua loa vài miếng rồi lại tiếp tục uống rượu. Sâu rượu Sergei lập tức mặt đối mặt với Lý Tô, cồn vào tính phát, hai người nhanh chóng xưng huynh gọi đệ, ôm bả vai đối phương, anh một chén tôi một chén, Lâm Bán Hạ nhìn mà trợn mắt há mồn.


Tống Khinh La hiển nhiên đã nhìn nhiều thành quen cái bộ dạng này của Lý Tô, chỉ ngồi cạnh đó dùng dao nĩa ăn bít tết một cách ưu nhã, tựa như không có hứng uống rượu.


"Anh ta là một tên nghiện rượu." Tống Khinh La bắt gặp vẻ mặt ngạc nhiên của Lâm Bán Hạ, vậy là lãnh đạm giải thích: "Trước khi Lý Nghiệp trưởng thành, anh ta đều như vậy."


"Sau khi Lý Nghiệp trưởng thành?" Lâm Bán Hạ nói: "Anh ta tỉnh ngộ à?"


"Không." Tống Khinh La vô tình nói, "Anh ta không đánh lại Lý Nghiệp, cứ uống rượu là sẽ bị đánh. Sau mấy lần bị đánh thì bỏ rượu."


Lâm Bán Hạ: "..." Cái này với cảnh tượng hạnh phúc mà cậu nghĩ tới khác nhau quá vậy, thậm chí còn cảm nhận được sự tàn khốc của hiện thực.


Quán rượu buổi tối náo nhiệt hơn nhiều, dưới ánh đèn mờ mờ, mọi người thoả thích ăn uống thả cửa. Suất bít tết mà Sergei gọi quá lớn, Lâm Bán Hạ miễn cưỡng nhét được hết vào bụng xong cảm thấy đồ ăn như bị dồn lên đến tận yết hầu, ngay cả nước bọt cũng không dám nuốt.


Tống Khinh La thì ngược lại, sau khi thành thục xử lý xong bít tết cũng bắt đầu uống rượu.


Lâm Bán Hạ hỏi: "Ngực anh bị thương, không có vấn đề gì sao?"


"Không sao." Tống Khinh La đưa cho cậu một chén: "Uống một chén không?"


Lâm Bán Hạ lắc đầu: "Không uống nữa đâu, uống là nôn đấy..."


Tống Khinh La mỉm cười.


Trong không khí tràn ngập mùi rượu, nhưng không khiến người ta cảm thấy chán ghét mà ngược lại, còn tạo ra một cảm giác ấm áp hư ảo. Bình rượu không dần chất đầy bàn, sự tỉnh táo trong mắt Lý Tô dần rút đi, âm thanh nói chuyện với Sergei càng lúc càng lớn. Tống Khinh La cũng mặc kệ bọn họ, ngồi bên Lâm Bán Hạ nói chuyện phiếm, ăn gì đó, cực kỳ hài hoà.


Lý Nghiệp không ở đây, Lâm Bán Hạ xem như cũng thấy được tửu lượng khoa trương của Lý Tô. Bọn họ uống từ chín giờ tối đến rạng sáng ba giờ, mãi đến khi quán rượu đóng cửa, mấy nhân tài này mới say khướt trở về. Trên đường về Lâm Bán Hạ gặp mấy tên bợm rượu ngã ở ven đường, xem ra say mèm ở đây được coi là trạng thái bình thường.


Lâm Bán Hạ và Tống Khinh La đi sau, nhìn Lý Tô và Sergei lung la lung lay đi phía trước. Nhưng khi bọn họ đi qua một đám thanh niên nồng nặc mùi rượu, hình như Sergei có va phải ai đó một cái.


Nếu như không uống say, việc này có lẽ cũng chỉ đến mức trừng mắt nhìn nhau là cùng, nhưng