Khí Vận Hệ Thống

Chương 206: 206





Qua một lúc lâu, Tần Vũ lên tiếng hỏi:
- Bối huynh, Tấn Sơn huynh đâu ?
Bối Nhĩ La bối rối trả lời:
- Quả thật là lúc sau ta với Tấn huynh lạc nhau, nên giờ cũng không rõ.
Tần Vũ trầm ngâm rồi nói:
- Vậy chúng ta chờ thêm một lát nữa.
Bối Nhĩ La lắc đầu nói:
- Dựa theo mô tả của mọi người, hẳn là hắn không được dẫn đường bị vây trong mê trận đến chết rồi.
Chu Tư Lệ khẽ gật đầu, Tần Vũ vẫn như cũ nói:
- Không sao, chúng ta cứ chờ thử thêm một ngày, nếu thật huynh ấy vẫn không ra, thì chúng ta để lại lời nhắn rồi tiếp tục xuất phát.
Bối Nhĩ La gật đầu đồng ý, đồng thời lòng phòng bị đối với hai người Tần Vũ và Chu Tư Lệ cũng giảm xuống rất nhiều.

Ban đầu hắn còn nghĩ hai người bọn họ có thể thông đồng giết Tấn Sơn, nhưng dựa theo hành động hiện tại thì có lẽ là không phải như vậy.
Hơn nữa, có Tử Yên ở đây, con nít thường không nói dối, hắn cũng an tâm không ít.

Nhưng trong lòng bây giờ vẫn khẩn trương hơn rất nhiều, bởi vì đã có một người ngã xuống.
Thẳng thắn mà nói, nếu phải giao chiến với hai người, Bối Nhĩ La hắn cũng không sợ, bởi vì hắn có tia khí tức của Đại Thừa sơ kỳ cao thủ, là lão tổ Bối gia cho hắn.

Còn hai người trước mặt là tán tu mà thôi, hậu đài chắc cũng không có bao nhiêu sát chiêu.
Qua một ngày sau, không thấy Tấn Sơn đi ra, Bối Nhĩ La cũng không còn kiên nhẫn nữa, hắn nói:
- Ta nghĩ chúng ta nên xuất phát thôi, tốc độ thám bảo hai ải này có chút chậm!
Tần Vũ và Chu Tư Lệ gật đầu rồi đi theo phía sau lưng hắn, Bối Nhĩ La liền nói:

- Lục huynh, ta thấy huynh giác quan nhạy bén, phiền huynh có thể đi trước dò đường được không ?
Tên này cũng ma mánh, để Tần Vũ đi trước để phòng bị cả hai người đánh lén hắn cùng một lúc, hơn nữa, hắn còn muốn dùng Tử Yên làm lá chắn, liền nói:
- Tử Yên muội muội có thể đi bên cạnh ta, để đảm bảo an toàn.
Tần Vũ chỉ chờ có vậy, có Tử Yên ở sát hắn trông chừng, hắn muốn làm điều ám muội với Tần Vũ quả là khó như lên trời, liền vui vẻ đồng ý:
- Vậy tiểu muội xin phiền Bối huynh!
Bối Nhĩ La có chút xấu hổ khi thấy Tần Vũ lập tức đồng ý như vậy, hắn có cảm giác hình như là mình nghĩ nhiều rồi.
Tần Vũ cười lạnh, tâm lý học, môn này hắn học ở đại học thời hiện đại, một chút trò vặt vãnh cũng đòi qua mắt hắn, Tần Vũ lại cố tình nói:
- Tư Y Na cô nương, phiền cô bảo hộ đằng sau cho chúng ta!
Chu Tư Lệ khẽ gật đầu đồng ý, không nói gì thêm.

Nói rồi Tần Vũ gọi Ám Lôi Báo đi sát mình tiến lên thăm dò phía trước, Bối Nhĩ La thấy hắn hành động như vậy, bất giác lòng phòng bị và nghi ngờ dần tiêu tán.
“Ài, có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi, hắn cũng không giống như đám người ở kinh đô”
Ba người Tần Vũ tiếp tục tiến lên phía trước, thẳng đến bờ hồ rộng lớn, thì mới dừng lại.
Trước mặt bọn họ chỉ có một cây cầu nối hai bên bờ, giữa cây cầu có cái đình rộng lớn, nhưng không thể nhìn thấy rõ bên trong bày biện những vật gì.

Bối Nhĩ La lên tiếng nói:
- Chỗ này là nơi khảo nghiệm đạo tâm của hoàng tộc, nếu thất bại cũng không sao, chủ yếu là để đánh giá người vào tiếp nhận truyền thừa.
Tần Vũ nghe thấy vậy cũng an tâm thở ra một hơi, tại vì hắn cũng không rõ, Chu Tư Lệ dưới tình trạng thần hồn dao động như vậy có thể vượt qua được khảo nghiệm này hay không.

Tần Vũ chắp hai tay nói với Bối Nhĩ La:
- Vậy thì ta xin phép đi trước!
Bối Nhĩ La nhìn theo bóng lưng Tần Vũ rồi cũng mau chóng đi theo, trong lòng thầm đánh giá Tần Vũ là con người dũng cảm dám đối mặt với thử thách.

Chu Tư Lệ cũng nối gót theo sau, ba người lần lượt bước lên cây cầu, lập tức bị tách nhau ra và cảnh sắc cũng thay đổi hoàn toàn.
Xung quanh Tần Vũ vẫn là hồ nước mênh mông rộng lớn, nhưng khác biệt một chỗ so với lần trước khảo nghiệm ở Đạo Tâm Hà là hắn có thể thấy được sự vật bên dưới mặt nước tầm 10 trượng.
Tần Vũ cười cười, rồi mọi thứ sẽ phải rõ ràng hơn, khi hắn đạt đến đỉnh cao võ đạo ở Thiên Huyền Đại Lục, hắn sẽ khám phá hết mọi bí mật ở nơi này.
Tần Vũ mạnh mẽ tiến bước về phía đình viện, lúc này có một lão giả, khí thế hiên ngang lẫm liệt đang ngồi chờ hắn.
Tần Vũ từ xa đã cung kính chắp tay chào lão:
- Tần Vũ bái kiến lão tiền bối!
Lão gật đầu, rồi nói:
- Bắt đầu thôi.
Lão vung tay, một cái bàn cờ vây xuất hiện, Tần Vũ lúc này cũng đã ngồi xuống, cẩn thận quan sát rồi nói:
- Mời tiền bối ra tay trước.
Lão lập tức hỏi lại:
- Ngươi không muốn đi trước sao ?
Hắn nói:
- Vốn dĩ tiểu bối muốn đi trước, nhưng thực tế, vẫn là tiền bối đã đi trước.
Nghe hắn nói “vẫn là tiền bối đã đi trước”, lão như đại ngộ, rồi bật cười sảng khoái, thâm thúy nhìn hắn:
- Hảo, hảo, chỉ từng này tuổi đã hiểu đạo lý này rõ như vậy, sau này ngươi nhất định danh chấn bát phương.
Nói rồi lão đặt xuống một quân cờ trên bàn cờ vây, ngay giữa bàn cờ, định đoạt thế cục.

Tần Vũ nhẹ nhàng đặt xuống một quân cờ ở một góc bên cạnh hắn.


Lão gật gù đồng ý với nước đi này của hắn.
Hai bên từ từ hạ từng quân cờ, thẳng đến một lúc, một phần năm bàn cờ đã phủ kín bởi quân cờ hai bên lão mới lần nữa mở lời:
- Ài, tại sao ở những chỗ trung tâm có sơ hở, ngươi lại không đánh vào ?
Tần Vũ cung kính đáp lời lão:
- Một khi đánh vào, sẽ rơi vào thế trận của tiền bối, Tần Vũ không dám lỗ mãng.
Lão trong lòng khen ngợi hắn một câu, quả nhiên tâm tư cẩn thận, lão cố tình để ra sơ hở, dẫn dụ hắn tiến công, nhưng Tần Vũ một mực xây dựng thế trận ở hai góc bàn cờ, nhưng lão vẫn chưa nhìn ra ý đồ của hắn, bởi vì những thế này chỉ có thể thủ.
Lão lại nói:
- Chỉ thủ không công, sao giành được thiên hạ.
Tần Vũ đáp lời lão:
- Tiểu bối không tranh cả thiên hạ, chỉ tranh một quân cờ.
Lão giật mình hỏi lại:
- Quân nào?
Tần Vũ đặt xuống một quân cờ, bỗng nhiên thế trận trên bàn cờ ào ào thay đổi, lăm le về phía quân cờ chính giữa ban đầu lão đặt xuống.
Lão bật cười một tràng dài rồi hào sảng nói:
- Hảo, không tranh cả thiên hạ, chỉ tranh một quân cờ.

Hảo, một đại kế này thật hay.
Bàn cờ này hắn có thể không thắng, nhưng bố cục ban đầu của lão chắc chắn sẽ mất.

Hơn nữa, bố cục chắc chắn sẽ rơi vào tay hắn.

Lão lúc này không đánh nữa, mà đứng dậy chắp tay nhìn phía xa xăm rồi nói:
- Nếu ngày đó, ta cũng có được suy nghĩ như ngươi, thì Bắc triều ta cũng không rơi vào một cảnh này.
Rồi lão quay lại đặt xuống một quân cờ, Tần Vũ thế đã xong, đặt xuống một quân cờ, hắn nói:
- Đại thế đã xong, tiểu bối xin phép tiến công!
Lão giật mình, thế cờ hắn đi nhìn có chút loạn, chỉ thủ, không công, nhưng mà một nước cuối này, hai góc hợp công, liên tục đánh từ dưới đánh lên, thế không thể đỡ.

Lão nói:
- Ài, tâm tư ngươi sâu xa như vậy, đặt vào thời đại của ta, cũng là đỉnh tiêm thiên hạ.
Ván này lão không đánh nữa, bởi lão đã thua, cả bố cục lão sắp xếp, lẫn ý đồ tranh đoạt cả thiên hạ của lão, đều đã bị chặn lại, lão không có thế đánh về hai góc cờ của Tần Vũ.

Bởi vì ban đầu, lão muốn chiếm cả bàn cờ, binh lực phân tán, lấy gì đánh với Tần Vũ đây.
Hơn nữa, dựa vào thế này, không qua mười nước cờ nữa, Tần Vũ sẽ đánh đến quân đầu tiên của lão.
Lão vốn dĩ có thể đánh khác đi, nhưng lão muốn xem xem, rốt cục lão đã sai ở đâu mà Bắc triều rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục như vậy.

Mấy nghìn năm qua, mấy trăm tên thiên kiêu chi tử đều tiến vào đây, đều không thể phá thế cờ của lão, duy chỉ có Tần Vũ là phá được.
Hơn nữa, Tần Vũ còn cho lão biết, vốn dĩ lão cũng như hắn, là người đi sau! Lão trầm ngâm thở dài rồi nói:
- Ngươi nói chí phải, có một đạo lý mà ta đã không hề nhận ra, bị tham vọng che mờ lý trí, chúng ta vốn dĩ là người đi sau!
Tần Vũ cũng im lặng nghe lão giải bày, rồi lão hỏi hắn:
- Theo ngươi nghĩ, ở trong này cái gì là quý giá nhất ?
Tần Vũ cười cười, rồi cung kính đáp lời lão:
- Là một ván cờ này!
Lão gật đầu nhìn hắn, rồi thở dài một hơi.

Tần Vũ nói rất đúng, nếu ngày trước lão biết đến một ván cờ này, hẳn là Bắc triều sẽ không mau chóng sụp đổ như vậy.

Ngược lại Tần Vũ cũng vậy, một ván cờ này, đại biểu cho việc, đại kế của hắn đang đi đúng hướng.
Lão trầm ngâm một lúc lâu rồi nói:
- Truyền thừa chân chính không có ở trong tiên điện, mà là ở chỗ này, ngươi là người duy nhất thông qua, bây giờ ta truyền lại cho ngươi truyền thừa của Bắc triều.
Nói đoạn, lão ngừng lại, rồi mới nói tiếp:
- Cũng là hy vọng giúp ngươi một tay, hoàn thành giấc mơ của chúng ta, giành lấy thế cục ở Thiên Huyền Đại Lục nắm lấy trong tay.