Kẹo Đường Ngọt Ngào

Chương 46: Em yêu anh (Kết thúc)



Tôn Điềm Điềm hít hít mũi, nhỏ giọng nói: “Em cũng yêu anh.”

“Điềm Điềm nói gì?”

“Hừ, không nghe không nói nữa!”

“Điềm Điềm nói lại lần nữa cho anh nghe đi.”

“Lời này không thể nói lần hai!” Tôn Điềm Điềm cứng rắn, giọng nói ngang ngược.

“Không công bằng, anh nói hai lần mà.” Tôn Hoài Đường ôm cô lên đùi mình, trán chống trán, hơi thở từ đầu mũi phả lên khuôn mặt cô, dùng giọng nói ôn hòa dụ dỗ: “Điềm Điềm ngoan, nói lại lần nữa đi mà.”

“Em yêu anh.”

Không suy nghĩ nhiều, lời ngọt ngào âu yếm tuôn ra.

Tôn Điềm Điềm nghĩ thầm, tất cả là tại anh Đường, vì anh đẹp trai, giọng nói dễ nghe, cố ý quyến rũ để cô nói ra ba chữ kia…

Thôi kệ, cô chấp nhận, cô yêu anh.

“Bé ngoan.” Tôn Hoài Đường nâng cằm lên hôn cô.

Nụ hôn nóng bỏng kéo dài vài phút, Tôn Điềm Điềm thở phì phò cởi đồ anh xuống, anh cũng thuận thế mà cởi áo khoác thiếu nữ ném sang ghế phụ, Tôn Điềm Điềm cũng gấp không chờ nổi mà cởi đến lưng quần của anh.

“Điềm Điềm.” Tôn Hoài Đường thở hổn hển nắm lấy tay cô, giọng nói có chút trêu chọc: “Sao phải gấp như vậy?”

Tôn Điềm Điềm không nói anh biết rằng từ khi cả hai hôn nhau, bên dưới cô đã ướt, lửa tình đã sớm bị anh đốt lên, nhưng lời thổ lộ của anh khiến cô quên mất chuyện này. Bây giờ cả hai đang hôn nhau kịch liệt như vậy, tình dục đang ngủ yên lại bị khuấy động, mong muốn được thỏa mãn.

Cô không nói gì, chỉ nhìn anh một cái.

Vì ban nãy vừa khóc, đôi mắt cô vẫn còn đang ngập nước, lông mi bị ướt dính thành chùm, vành mắt cùng đầu mũi đỏ ửng, bộ dáng nhìn anh vừa ngây thơ vừa kiều mị, khiến Tôn Hoài Đường không nhịn được muốn bắt nạt cô.

Trong nháy mắt, Tôn Hoài Đường lập tức hôn cô, bàn tay không rảnh rỗi mà đi xuống cởi quần áo ra.

Quần áo mùa đông vừa dày vừa khó cởi, hai người vội vàng, luống cuống tháo từng món đồ trên người nhau, Tôn Điềm Điềm nhịn không được cười phì một tiếng.



“Đừng cười.” Tôn Hoài Đường đánh lên bờ mông tròn trịa, đồng thời xé bao áo mưa trong túi, nhanh tay lẹ mắt đeo vào dương v*t thô cứng, nghiêm túc nói: “Không có nhiều thời gian, anh chỉ mang theo có một cái. Anh trai chỉ làm một lần, nhưng sẽ cố sức thỏa mãn em.”

Tôn Điềm Điềm nghe xong thẹn thùng muốn chết, không muốn anh nói nữa, nhưng bên dưới vẫn không khống chế được mà chảy dâm dịch ra, nhỏ giọt xuống đùi anh.

Tôn Hoài Đường bóp eo cô, hơi nâng mông cao một chút, côn th*t chống lên huyệt khẩu ướt át, lớp gel trơn bên ngoài bao cọ xát qua lại ngoài cánh môi nhằm bôi trơn.

Cô lắc mông, bất mãn hừ hai tiếng, Tôn Điềm Điềm muốn anh nhanh chóng tiến vào.

“Tự đỡ vào ăn đi.”

Đôi tay anh phủ lên bộ ngực sữa, cặp vú mềm bị anh xoa nắn đến biến dạng, tạo thành các hình thù mà anh cảm thấy thích thú.

Tôn Điềm Điềm đỡ côn th*t, nhắm ngay cửa động rồi từ từ ngồi xuống, vẫn còn một phần ba chưa vào, cô không ăn nổi nữa.

“Cục cưng làm được, anh trai tin em.” Tôn Hoài Đường vùi mặt vào bộ ngực sữa của cô, vừa gặm liếm núm vú, vừa dùng tay xoa nhẹ lên âm đế.

“Á —-” Viên trân châu bên dưới bị kích thích mãnh liệt, Tôn Điềm Điềm bất chợt ngồi xuống, một cây côn th*t hoàn toàn đi vào trong.

Đã lâu rồi không làm, côn th*t tiến vào động hẹp đột ngột khiến cả hai không kìm được rên rỉ sung sướng.

Quy đầu thô to chen vào huyệt đạo bé nhỏ, hùng dũng oai phong đánh tan từng lớp mị thịt, cả cây dương v*t đâm sâu bên trong, tiểu huyệt bị căng không có một khe hở.

Tôn Điềm Điềm cảm thấy vừa tê vừa trướng, nhưng cũng có chút chưa được thỏa mãn, cô nhéo nhẹ lên vai Tôn Hoài Đường, nũng nịu nói: “Anh cử động đi mà, anh trai ~”

Thông Báo ngày 10 tháng 2:

Tôn Hoài Đường nắm chặt eo nhỏ, bắt đầu dùng sức ra vào trong cơ thể cô, eo hông thúc mạnh lên trên, để tiểu huyệt vuốt ve cự vật hùng dũng.

Tay lái đằng sau khiến eo lưng Tôn Điềm Điềm hơi đau, cô nhíu mày ôm sát cổ anh, đem cả cơ thể dán chặt lên người phía trước, nhằm né tránh khỏi tay lái.

Tôn Hoài Đường nhận ra được điều này, anh đẩy lưng ghế ngã ra sau, trong chốc lát, cả hai thành tư thế nữ bên trên.

Tôn Điềm Điềm khóa ngồi trên người anh, một tay chống lên cơ bụng cường tráng, tay còn lại đỡ lên cửa kính xe, vòng eo nhỏ nhắn cũng không tự giác mà vặn vẹo.

“Điềm Điềm cưỡi anh sao?” Tôn Hoài Đường nặng nề thở hổn hển, cười nói.

Cô không nói gì, hơi nhắm mắt ngửa đầu rên rỉ, cần cổ trắng nõn nâng lên tạo thành một độ cong tuyệt đẹp, bên dưới vẫn dính sát người anh, nhiều lần bị côn th*t tàn nhẫn đâm thọc, bờ mông mềm cũng đánh bạch bạch lên xương hông của anh. Bộ ngực mềm mại theo động tác lắc lư không ngừng.



Tôn Hoài Đường nhìn đến miệng đắng lưỡi khô, hốc mắt đỏ lên, dùng sức nắm chặt lên thịt mông cô nhanh chóng đỉnh côn th*t vào trong. Cô bị anh bất ngờ kích thích hét toáng lên, không lâu sau liền lên đỉnh.

Tôn Điềm Điềm mềm nhũn dựa vào ngực anh, miệng hé mở thở dốc, trong khoang xe kín mít tràn ngập mùi hương dâm mỹ, hai người thất thần trong giây lát.

Tôn Hoài Đường vuốt ve gương mặt ướt mồ hôi của cô, dịu dàng hỏi: “Có sao không?”

“Em thấy hơi nóng.”

Trong xe vốn đã chật, cửa sổ lại còn đóng kín mít, không có không khí ra vào, hai người vừa vận động kịch liệt, cả người nóng bừng bừng. Dù máy sưởi đã sớm tắt, bên trong xe vẫn phủ một tầng sương mỏng.

“Máy sưởi tắt rồi, em muốn mở cửa sổ cho thoáng khí không?”

“Dạ.” Tôn Điềm Điềm gật đầu, bỗng nhớ đến gì đó: “Bọn mình vừa… Liệu có ai biết không?”

Anh Đường đỗ xe trong một rừng cây nhỏ, xung quanh đen như mực, không biết có ai đi ngang qua đây không.

“Không có.” Anh đã tìm hiểu rõ mới tới đây.

Đây là vùng ngoại thành trên núi sắp được khai phá, năm sau sẽ khởi công, ở đây ít đèn đường, nên mọi người cũng không đi qua đoạn đường này.

Xoa xoa cặp mông mềm mại của thiếu nữ, Tôn Hoài Đường khàn giọng nói: “Ra ghế sau.”

“Nữa sao?”

“Anh nói sẽ thỏa mãn Điềm ĐIềm mà.” Anh nhướng mày cười khẽ: “Em chỉ mới ra một lần, anh còn chưa bắn đâu.”

“Ngoan, nghe lời, ra ghế sau.”

“Vậy anh làm mau một chút, phải về nhà trước 12 giờ đó.”

“Ừ, anh sẽ cố gắng hết sức.”

“…”

—- Kết thúc —-