Kẻ Ăn Chơi Biến Thành Tổng Tài

Chương 266: Nghi Hoặc





Chu Hoài Đông chuyển sự chú ý từ Trương Phượng Tiên sang Lục Tam Phong, anh ta ngồi xuống và lắc đầu nói: “Không có lý do hợp lý thì tôi không thể đồng ý được.” “Anh muốn làm theo cách của anh cũng được nhưng anh phải hứa làm một bản cam kết.
Trong vòng mười ngày, doanh thu bán hàng của chúng đạt trên 70%, nếu chuyện đó xảy ra, anh muốn làm gì tôi cũng được.” “Làm thế nào mà điều này có thể xảy ra được?” Chu Hoài Đông kêu lên: Trong mười ngày, không thể nào một thương hiệu mới có thể chống lại áp lực của tám công ty lớn được.
Chuyện này là không thể nào.
“Anh không làm được thì chỉ cần nghe theo là được.
“Anh làm được sao?” Ánh mắt của Chu Hoài Đông thể hiện rõ sự nghi ngờ, chuyện này nói thế nào cũng vô cùng vô lý.


Không chỉ Chu Hoài Đông, mọi người trong phòng đều cảm thấy Lục Tam Phong đang nói đùa, chỉ có Trương Phượng Tiên là bản tín bán nghi, bây giờ cô ta cũng không thể nói được gì.
“Tôi làm được hay không đến lúc đó mọi người sẽ biết.” Lục Tam Phong nhìn tất cả những người đang có mặt ở đó và nói: “Cứ làm theo những gì tôi đã nói.
Tuyên truyền cố gắng bám vào các phương diện như thương hiệu tại nước ngoài, công nghệ nước ngoài, khiến người dùng cảm thấy sang trong hơn.
Đồng thời in cho tôi một số phiếu đổi thưởng có thể cào được, lần lượt viết các con số 150 nghìn/ 300 nghìn/ 30 nghìn và ít một ít tờ 3 triệu.”

Tất cả mọi người đều không biết Lục Tam Phong đang định làm gì nên đành phải gật đầu nghe theo.


Buổi tối, lộ tivi đầu tiên được đóng gói và chất lên xe tải, đi phân phối ở khắp nơi trong thành phố, tám giờ tối, các văn phòng lớn vẫn sáng đèn.
Ngày đầu tiên sản xuất đương nhiên là bận rộn,

Hơn nữa, hiện giờ Lục Tam Phong đang sống ở văn phòng nên càng bận rộn về khuya, các cuộc họp diễn ra thường xuyên, về cơ bản Lục Tam Phong hỏi hết mọi chuyện trên tuyến đầu.


Trong kho có hơn hai trăm chiếc TV vẫn chưa được đưa đi nên đành xếp lại đó.Lục Tam Phong quay đầu lại hỏi: “Phải tăng cường kiểm tra chất lượng.
Bất kỳ chiếc nào có vấn đề cũng làm ảnh hưởng đến danh tiếng của chúng ta, mọi người hiểu không?" "Tổng giám đốc Lục, anh yên tâm, các nhà máy khác có hai lần kiểm tra chất lượng.
Hôm nay chúng ta đã kiểm tra chất lượng năm lần, đồng thời còn tiến hành kiểm tra bật nguồn, kiểm tra tín hiệu, kiểm tra chống dao động điện áp.
Không thua những hàng top một chút nào.
“Hôm nay sản xuất được bao nhiêu chiếc?” “Hơn 1.600 chiếc, thủ tục kiểm tra chất lượng hơi rườm rà.
Khi dây chuyền sản xuất làm việc hết công suất, có thể sản xuất được 2.000 chiếc.

Nếu chỉ sản xuất các thành phần chính mà không lắp ráp thì mỗi năm sản xuất hàng triệu chiếc cũng không thành vấn đề.


Lục Tam Phong khẽ gật đầu rồi đi ra khỏi nhà kho, anh nói với Chu Hoài Đông đứng bên cạnh: “Ngày mai anh gọi hết bộ phận marketing và bộ phận quảng cáo ra, chúng ta giúp các đại lý đi sâu vào thị trường, đồng thời giúp bọn họ làm các hoạt động khác.
Chúng ta phải hỗ trợ cho họ càng sớm càng tốt!” “Được, có yêu cầu cụ thể nào không?” “Anh xem đó rồi tự làm đi, làm xong là được.
Nói với bên ngoài là chúng ta triển khai chương trình khuyến mãi, bốc thăm trúng các voucher 30 nghìn, 150 nghìn, 300 nghìn.” Lục Tam Phong dừng lại và nói: “Đừng viết số 3 triệu lên và để lẫn nó trong đống 30 nghìn.
“Như vậy là sao?” Chu Hoài Đông khẽ cau mày: “Thực tế vẫn bán với giá 10,5 triệu đúng không?” “Đúng, nhưng không thể nói rõ ra như vậy.
Đây cũng là một hiệu ứng tâm lý, chứ cũng không tính là tiếp thị.
Đối mặt với một đối thủ mạnh như vậy, chúng ta phải dùng chút chiêu trò” Lục Tam Phong vỗ vai Chu Hoài Đông rồi thở dài.
“Sao anh không giảm giá thẳng luôn? Chiến thuật giảm giá một nghìn tệ này cũng đủ để chúng ta quảng cáo rồi.” “Trong tâm lý học có một câu nói, mọi người trên đời này đều không bình thường.
Chỉ là có người không phát hiện ra thôi, trong lòng mỗi người đều có một điểm kích thích.” Lục Tam Phong hít sâu vào một hơi, anh đút hai tay vào túi: “Tôi đang định nhắm vào điểm kích thích đó, không ai dám nói ra kế hoạch này

Chu Hoài Đông vẫn không hiểu được, anh ta không hiểu nguyên tắc bên trong đó là gì.
Anh ta có cả một đống phương pháp về marketing và xây dựng thương hiệu của riêng mình nhưng cách làm của Lục Tam Phong vẫn khiến anh ta cảm thấy bối rối.


Anh ta đi nhanh lên phía trước hai bước và hỏi: “Tôi không biết anh đang nói gì." “Để tôi lấy một ví dụ cho anh, hai nhà hàng có đồ ăn tương tự nhau, cách trang trí cũng na ná.
Một nhà hàng có chính sách khuyến mại trực tiếp chỉ cần ăn đến 100 đồng là được bớt 10 đồng.
Nhà hàng kia không khuyến mãi nhưng công việc kinh doanh rất tốt vì tìm được một người phục vụ lãng tai.” Lục Tam Phong nói.


Chu Hoài Đông không hiểu gì, anh ta dừng bước hỏi lại: “Một người phục vụ lãng tai?” “Không chỉ lãng tại mà còn không biết tính toán.
Nhiều người là bắt đầu tính nhầm, món cá có giá 4500 đồng nhưng có lúc lại viết là 3000 đồng.
Không biết giá, cô gái thỉnh thoảng phải hỏi người ở trong bếp, người bên trong nói là 6000 đồng nhưng vì tai không nghe rõ nên lại viết lại 600 đồng.
Thậm chí còn có những lúc quên không tính tiền.
Nếu là cậu, cậu sẽ chọn đi hàng nào?” “Tôi nhất định sẽ tới nơi này, nói không chừng sẽ được hời một khoản lớn.
Chỗ kia chỉ bớt 30000 thì tôi cũng không hứng thú mấy.
“Đúng vậy,mở nhà hàng là một cặp vợ chồng, một người giả điếc, một người giả câm.

Bọn họ khéo léo khống chế tỷ lệ thất thoát hàng ngày, không hơn không kém, cũng giống như ở bên cạnh là 10%!” Lục Tam Phong lấy từ trong túi ra một điều thuốc đưa cho Chu Hoài Đông: “Trên đời này không có kẻ ngốc.
Tất cả những ai được coi là thông minh đều là kẻ ngốc.
Nếu mình là một kẻ ngốc và cả thế giới đều coi mình là một kẻ ngốc thì có thể kiếm được bộn tiền” “Có cảm giác hơi triết học nhỉ!” Chu Hoài Đông châm thuốc: “Về mặt phát triển thị trường có thể học hỏi chiêu này một chút.” “Đừng đừng đừng!” Lục Tam Phong liên tục xua tay: “Qua được lần này, anh có thể vững vàng tấn công, đi xuôi đi ngược thế nào cũng được.
Quảng cáo truyền hình, phân bố thị trường, anh muốn làm gì thì làm đó.
“Đến bản thân anh còn không tin.” Chu Hoài Đông lắc đầu nói: “Tôi thừa nhận rằng cách này của anh có thể có hiệu quả nhưng tôi không cho rằng trong vòng mười ngày có thể đạt được kết quả như cậu nói.” “Mười ngày nữa thì anh sẽ biết.
Tôi rất tin tưởng anh.
Tôi không muốn cuộc nói chuyện của tôi và anh mười mấy tiếng sau được in ra đặt trên bàn của ai đó.” Lục Tam Phong vỗ vai anh ta và nói: “Anh nghỉ ngơi sớm đi.” “Anh vẫn chưa thuyết phục được tôi đâu.” Chu Hoài Đông nhìn trừng trừng về phía Lục Tam Phong đang chuẩn bị rời đi và nói: “Về mặt thị trường, tôi có thể được coi là một trong những người giỏi nhất cả nước.
Tôi đã giúp Lenovo..
“Thị trường cấp một khác với thị trường cấp hai.
Trước đây anh phải đối mặt với các công ty lớn nhưng bây giờ anh phải đối mặt với từng người dân.
Tôi nói nhiều như vậy mà anh vẫn không phục thì cố mà nhịn đi.
Đến lúc đó rồi anh sẽ hiểu thôi.”

Lục Tam Phong quay đầu đi lên lầu, anh về phòng tắm rửa rồi gọi điện thoại cho Giang Hiểu Nghi hỏi tình hình Như Lan ở nhà trẻ.


Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.
Hơn nữa hôm nay có rất nhiều người ở trong văn phòng của Lục Tam Phong, buổi tối sau giờ tan ca, những người quản lý bắt đầu bàn tán về mối quan hệ giữa Trương Phượng Tiên và Lục Tam Phong.


Nhưng càng có nhiều người lo lắng chuyện nhà máy không thể chống đỡ được.
Tám công ty cùng kết hợp gây áp lực, đừng nói là một nhà máy mới bắt đầu sản xuất mà ngay cả những nhà máy lâu năm cũng không thể chịu được.


Có một số người thầm cảm thấy không được, nói chỗ này phong thủy nơi này không tốt, nhà máy điện tử trước kia cũng không xoay chuyển được tình hình.
Bây giờ vừa xoay chuyển được tình hình thì lại gặp phải chuyện này, những người lãnh đạo cũng còn khá trẻ, có lẽ nên tìm một cao nhân nào đó tới phá giải.



Đêm nay có nhiều người không ngủ ngon giấc, hơn 11h đêm Tiêu Nhất Bính vẫn đang nghe điện thoại, anh ta đã có nắm được những sắp xếp trong ngày mai của

Kỹ thuật điện tử Thủy Hoàn.


Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, nhưng anh ta mới biết được những nhiệm vụ được bố trí, chưa có gì là bí mật cả.
“10,5 triệu? 150 nghìn? 300 nghìn?”

Tiêu Nhất Bính không biết chuyện gì đang xảy ra, mức giá thực sự nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Anh ta nói chuyện điện thoại hồi lâu với các giám đốc khác, mọi người đều không biết Lục Tam Phong đưa ra mức giá cao như vậy là có ý gì.


Với mức giá này có thể mua một chiếc TV 29 inch, những phiếu giảm giá 150 hoặc 300 nghìn thậm chí càng là những giải pháp tệ hại hơn.


Cả Lục Tam Phong và Chu Hoài Đông đều không thể làm ra những chuyện ngu ngốc như vậy.
“Bây giờ đừng nghĩ nhiều như vậy, anh ta làm gì cũng được, lần này chúng ta liên kết lại, anh ta có tài bằng trời cũng không thể trở mình được.”

Tiêu Nhất Bính gật đầu, lần này Lục Tam Phong nhất định là sẽ chết, ngày mai tám công ty sẽ đồng loạt hạ giá, quan trọng hơn là Panda cũng không nể mặt Lục Tam Phong.


Chuyện này liên quan đến thị trường, không thể dùng tình cảm để nói chuyện.
“Anh ta không hề thích hợp với ngành công nghiệp điện tử chút nào.
Anh ta nên quay về tiếp tục làm trong mảng thực phẩm thôi.
Cảm ơn quản lý Ngưu, anh nghỉ ngơi sớm đi.”

Sáng sớm hôm sau, Lục Tam Phong còn đang ngủ thì có cảm giác có người đang ngồi cạnh giường.
Anh bật dậy nhìn thấy Phương Phượng Hạ liền ngồi dậy kêu lên kinh ngạc: “Cô bị điên sao?” “Anh nói chuyện với người khác như vậy sao?” “Tại sao cô lại thích ngồi ở đầu giường tôi như vậy?” “Tôi không ngồi ở đầu giường, ngồi ở cạnh giường cũng không được sao? Đã hơn tám giờ rồi, tôi đưa bữa sáng tới cho anh.
Nhà máy đã bắt đầu làm việc rồi, dây chuyền sản xuất cũng bắt đầu làm việc rồi.” Trương Phượng Tiên nhìn Lục Tam Phong và hỏi: “Chiếc giường này có thoải mái không?”


Lục Tam Phong lấy tay xoa mặt mình, anh thấy rõ sống ở đây đúng là không được ngày nào là tốt.
Anh trả lời: “Cũng được, tối qua tôi bận đến hơn 11 giờ mới đi ngủ.
Cô đi ra ngoài trước đi, về sau cũng đừng vào phòng tôi nữa được không?” “Anh cứ làm như anh quý báu lắm ấy.” Trương Phượng Tiên đứng lên lườm Lục Tam Phong một cái: “Bao nhiêu người muốn được tôi nhìn mà tôi còn không thèm nhìn, một người đàn ông xiêu xiêu vẹo vẹo như anh.


Cô ta lẩm bẩm rồi đi ra ngoài, Lục Tam Phong ngồi ở trên giường nhắm mắt lại, sao Trương Phượng Tiên nói như thể anh đã làm sai chuyện gì.


Tắm rửa xong đi ra ngoài, anh đã thấy đồ ăn sáng được để sẵn trên bàn làm việc, Trương Phượng Tiên đánh giá anh một lượt rồi buông tờ báo xuống nói: “Bảo sáng nay, tôi đi họp buổi sáng.


Lục Tam Phong ừ một tiếng rồi bắt đầu ngồi xuống ăn sáng, trên báo cơ bản toàn những tin tức linh tinh, chỉ có mấy đơn vị báo chí lớn đưa tin về việc cắt băng khánh thành hôm qua của Điện tử Thủy Hoàn, phần ảnh bìa đương nhiên là hình của một mình Hoàng Hữu Danh, những người khác đứng nói là mặt, đến một góc áo cũng không thấy xuất hiện.


Ăn xong, anh lật báo xem qua, có một tờ là Đời sống hằng ngày giới thiệu một chuyện như sau trong mục Mẹo giảm giá.


Những người có ý định mua TV có thể đợi một thời gian.
Thị trường TV ở thành phố sắp có những biến động đáng kể về giá, liên quan chặt chẽ đến những nhà máy điện tử mới mở.


Lục Tam Phong còn tưởng rằng Thủy Hoàn sẽ được lên mấy tít báo nhưng không ngờ đến chút tăm hơi cũng không có.
Ăn xong, anh đặt đồ lên bàn rồi xuống lầu.


Nếu đã là một trận chiến, nhất định phải lên tuyến đâu.



.