Kẻ Ăn Chơi Biến Thành Tổng Tài

Chương 256: Chuyện Tốt Được Cả Đôi



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Sắc mặt Hoàng Hữu Danh có chút khó coi, có điều vẫn duy trì trạng thái bình thường, cười nói: “Gần đây công việc bận rộn, mỗi ngày tôi phải họp hành rất nhiều, còn phải đi điều tra nghiên cứu, lần sau đến không cần mang nhiều đồ vậy nữa, bị người ta nhìn thấy thì không hay.


“Chẳng qua là chút quà tặng bình thường, không đáng bao nhiêu tiền.
Tổng giám đốc Hoàng này, con người tôi đôi khi có giở chút thủ đoạn, nhưng trước giờ làm việc cho ông không gian dối điều gì, không thể ăn no rồi phủi mông đi, không phúc hậu!”

Ánh mắt Hoàng Hữu Danh mang vài phần tức giận, chất vấn: “Tôi đã ăn gì của anh? Hay là lấy gì của anh?” “Không ăn gì của tôi, không lấy gì của tôi thì ông sợ cái gì?”

“Ai sợ anh chứ? Ôi thật mẹ nó chứ, đồng chí này nói chuyện thật..."

“Không sợ thì tốt, mồng một Tết tôi gọi điện cho Tổng giám đốc Trương nói là muốn tìm ông, thật là khó tìm đấy, đừng nói là ông, ngay cả thư kí Thôi cũng đến không thấy người đi không thấy bóng!” Lục Tam Phong ngồi xuống, nói: “Ngài giải quyết chuyện của nhà máy điện tử rồi, ngài được khen ngợi, được tán dương, những bài báo đó tôi đều xem rồi, cá nhân tiên tiến đó!”

“Cậu đến đây chúc Tết, hay là đến kiếm chuyện?” Hoàng Hữu Danh đanh mặt lại, vỗ bàn rầm một cái, nói: “Cậu đi ra ngoài cho tôi, cút ra ngoài!”

“Mẹ nó tôi cứ không cút đấy, có gan thì đánh tôi đi.” Lục Tam Phong ngồi ở đó, vòng tay trước ngực, ầm ĩ: “Ông dám đánh tôi, cả nước có đầu báo nào mua được ngày mai tôi liền mua hết, nói cho cả nước biết, Hoàng Hữu Danh đánh người!”

“Anh! Anh đúng là lưu manh, đúng là vô lại.” Hoàng Hữu Danh chỉ tay vào Lục Tam Phong quát mắng. 

“Hừ, ông mới đúng là lưu manh, chiếm được món hời rồi phủi mông chạy mất!” Lục Tam Phong đứng dậy đi vào nhà bếp, giúp bưng đồ ăn ra.


Vợ của Hoàng Hữu Danh đi ra hỏi: “Sao lại cãi nhau rồi?”

"Loại người gì em cũng mang vào nhà được” Hoàng Hữu Danh không vui lòng, nói.


“Không phải là anh nói sao, Lục Tam Phong là người của mình, không cần khách sáo mà” Vợ Hoàng Hữu Danh không vui, nói: “Ăn cơm, ăn cơm thôi!”


Lục Tam Phong rất tự nhiên mà bởi một bát cơm ăn, bữa cơm này không có rượu, ăn xong Hoàng Hữu Danh ngồi đó hút thuốc, từ biểu cảm trên mặt có thể nhìn ra, ông ta đang rất buồn phiền.


“Tôi chỉ có một yêu cầu thôi, miễn thuế ba năm!”

Hoàng Hữu Danh dứt khoát lắc đầu.


“Vậy tôi đi đây, tôi đi thật đấy, Đông Lưu, Sản Kỳ đều tốt hơn chỗ này, cho khoản vay cực kì thỏa đáng, hơn nữa còn miễn lãi suất, đất còn cho không, tôi đem nhà máy ở đây bán đi, trong tay vẫn còn dư ra chút tiền!” Lục Tam Phong uy hiếp nói.


“Đi đi đi.” Hoàng Hữu Danh rít mạnh một hơi thuốc, khoát tay lia lịa.


“Nếu tôi đi thì sẽ không quay lại nữa, đến lúc đó sẽ mắng nhiếc ông ở đủ loại yến tiệc, bỏ tiền ra kêu người dán số điện thoại văn phòng của ông ở nhà vệ sinh nam, viết lên mấy chữ ***!"

“Anh!” Hoàng Hữu Danh sắp bị anh chọc cho điên tiết, ngắc ngứ cả buổi rồi mới mắng: “Anh không làm chuyện gì cho giống con người cả!”

“Tổng giám đốc Hoàng, ông làm chuyện này rất không thỏa đáng, bây giờ tôi thật sự thiếu tiền, sắp nghèo đến điên rồi, giờ tôi thật sự nghiêm túc mà nói với ông, nếu như ông không đáp ứng, tôi không muốn chuyển đi cũng buộc phải chuyển, đến lúc đó đem nhà máy rỗng bán đi, xí nghiệp mới có thể kéo dài thêm được chút.” Lục Tam Phong thấp giọng nói.


Hoàng Hữu Danh vẫn không lên tiếng, trong lòng có chút do dự, đương nhiên ông ta muốn giữ Lục Tam Phong lại, đây là một xí nghiệp lớn, vấn đề là đã miễn thuế cho mấy cái xí nghiệp rồi, nếu bây giờ lại miễn thuế cho Điện tử Thủy Hoàn nữa, chưa nói đến vấn đề tài chính địa phương, những xí nghiệp khác chắc chắn sẽ xông đến như ong vỡ tổ hỏi ông ta nguyên do.


Lục Tam Phong có quan hệ với Hoàng Hữu Danh sao? 

Lục Tam Phong thấy ông ta không nói gì, đem điếu thuốc dụi vào gạt tàn, đứng dậy nói: “Ngài là bắp đùi lớn, tôi đến cánh tay cũng với không tới, lúc ông dùng được tôi, thì tôi là cọng hành, lúc không dùng được nữa thì tôi chẳng là thứ gì cả, ông nói đúng, đất Thành Minh kia là nhà nước chuẩn bị cho những người như chúng tôi.”


Lục Tam Phong vừa nói vừa đi về phía cửa.


“Anh đợi đã, không phải tôi không muốn giải quyết cho anh, một khi đã đáp ứng anh, ngày mai văn phòng của tôi liền bị chen nổ tung.
Tôi có thể miễn một năm cho anh, nhưng này là bí mật, để bên tài chính dựa theo phụ cấp trả lại cho các anh.” Hoàng Hữu Danh mở miệng nói.


“Một năm? Còn lén lén lút lút?”

Lục Tam Phong đứng ở cửa, thở ra một hơi, nói: “Thôi bỏ đi, ông chung quy vẫn là không thương tôi, tôi muốn đi về miền Nam, ở đó có tình yêu và đau buồn của tôi.”

“Anh muốn mấy năm?”

“Ba năm!” Lục Tam Phong đưa ra ba ngón tay, nói: “Miễn giảm toàn bộ, không thu một đồng nào!”

“Anh còn cò kè mặc cả nữa? Như vậy đi, một năm rưỡi, đây là tôi có thể tự chủ xử lý cho anh, nếu không thì phải lên tỉnh mở cuộc họp báo cáo chuẩn bị, quy trình cực kì phiền phức." Mặt già của Hoàng Hữu Danh đã sắp nhăn thành một đống.


"Không sao cả, ông cứ miễn cho tôi trước, sau đó mặc kệ là quy trình có dài cả trăm năm đi nữa, chúng tôi cũng không có gì ngoài thời gian mà!” Lục Tam Phong đứng ở cửa, nói.


Hoàng Hữu Danh có chút đau đầu, ông ta xoa xoa trán, nói: “Bây giờ tôi có hứa hẹn nhiều cũng vô dụng, chuyện này đi chuyện khác lại tới, người ta không nhận, anh cũng toi công.
Tôi có thể nói cho anh như này, chỉ cần có tôi, ba năm miễn thuế, điều kiện trước tiên chính là anh không thể xảy ra chuyện gì, chuyện góp vốn phi pháp trước kia tuyệt đối không thể dính vào.”

Lục Tam Phong nở một nụ cười, gật đầu lia lịa, nói: “Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không làm, ngân hàng ở đó còn có thể cho vay chút tiền không?”

“Anh đây là được voi đòi tiên đấy à? Ăn xong rồi thì đi mau đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, phiền lòng muốn chết!” Hoàng Hữu Danh phát tay lia lịa, nói.



“Vậy tôi đi trước đây, ngày mai đến văn phòng ông bàn kĩ hơn nhé?"

“Được rồi!”

Ra khỏi sân nhà, sắc trời đã tối, Lục Tam Phong miệng ngâm nga câu hát, đối phó với Hoàng Hữu Danh này thì anh vẫn khá là nắm chắc.


Tiếp tục di chuyển xuống miền Nam cũng là một phương án dự bị, nhưng vấn đề là, một khi đã đi xuống miền Nam, vận chuyển là vấn đề cực lớn, đồng thời sự cạnh tranh của các xí nghiệp sẽ tăng lên, ích lợi cũng có, đó là sẽ gần hơn với nhóm người

Tổng giám đốc Hồng, chuyện linh kiện càng thuận tiện hơn.


Trước tiên đến nhà máy điện tử mở cuộc họp ngắn hạn với Trương Phượng Tiên, về đến khách sạn đã sắp 10 giờ, Lục Tam Phong thấy Giang Hiểu Nghi vẫn chưa ngủ, liền nói: “Em nghỉ ngơi sớm chút đi, chuyện trường mẫu giáo đã sắp xếp xong rồi, đi rồi có thể đến học.”

“Đến lúc đó anh ở bên này, em ở bên kia, vẫn phải chạy qua chạy lại sao?” Giang Hiểu Nghi có vẻ mệt mỏi, thở dài một hơi, cô nói: “Dù sao cũng là chạy hai đầu, không bằng ở quê cho rồi.”

“Sớm muộn gì cũng phải dời đến Thành Minh, hơn nữa hai chỗ lại gần nhau nhiều, đi máy bay hơn một tiếng đã đến, anh rảnh thì sẽ bay về.” Lục Tam Phong ngồi xuống khoát vai cô, nhẹ giọng an ủi.


Anh biết, những ngày này chạy hết Đông Tây Nam Bắc, Giang Hiểu Nghi vẫn hợp với cuộc sống ổn định hơn, nhưng chuyện lập nghiệp có lí nào lại an ổn?

“Em muốn mấy ngày tới sẽ nghỉ ngơi thư giãn.” Giang Hiểu Nghi nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, chính mình đã trồng đợi anh ấy có thể vươn lên, ngược lại bây giờ lại hi vọng anh giàu ít mà yên ổn, cô tự cười chính mình, nói: “Em ủng hộ anh”

Lục Tam Phong hôn một cái lên đôi môi đỏ thắm của cô, nói: “Ngủ sớm đi nào.”

“Ngày mai anh bận không?” Giang Hiểu Nghi hỏi.


“Không bận đâu, sao thế?” Lục Tam Phong khó hiểu hỏi lại.



Giang Hiểu Nghi đưa tay vén quần áo, nói nhỏ bên tai anh: “Vậy sao lại ngủ sớm chứ, đã không dễ mang thai thì phải nỗ lực nhiều hơn, anh không muốn có đứa con trai sao?”

“Anh đối với con trai quả thực không có chấp niệm gì.” 

“Anh là nói cho em nghe đúng không? Không có con trai thì kiếm nhiều tiền như vậy làm gì?” Giang Hiểu Nghi đưa tay quàng qua cổ Lục Tam Phong, nói: “Lần trước bác sĩ nói, thay đổi vài tư thế sẽ dễ dàng hơn nhiều.....


Qua ngày hôm sau, mặt trời quá ba sào Lục Tam Phong mới tỉnh dậy, Giang Hiểu Nghi đang mặc đồ ngủ, tùy tiện buộc tóc, trên mặt phảng phất vẻ quyến rũ không thể diễn tả cô đi đến bên giường, nói: “Nhanh dậy đi nào.”

“Ngồi xe không mệt, lái xe mới mệt đó!”

Giang Hiểu Nghi bị anh trêu đến đỏ mặt, vươn tay đánh yêu một cái, nũng nịu nói: “Nói mò cái gì đấy, dậy đi!"

Vừa rời giường còn chưa kịp ăn cơm, máy nhắn tin liền vang lên, Lục Tam Phong không quay đầu lại, hét lên: “Như Lan, cầm máy nhắn tin qua cho ba.”

Cô nhóc Như Lan chân trần chầm chậm chạy qua, cầm máy nhắn tin thuần thục bấm mấy cái, dùng thanh âm non nớt kêu lên: “Có một người tên Trang Đức Trung muốn ba trả lời điện thoại, có việc gấp muốn thương lượng với ba.”

Trang Đức Trung?

Lục Phong trong lòng hơi hồi hộp, trên mặt nở nụ cười, anh có thể cảm giác được, gần đây việc tốt lại không hẳn là tốt, cầm một cái bánh quẩy bỏ vào miệng, đi đến chỗ điện thoại.


“Alo, Tổng giám đốc Trang, tôi vừa mới đọc tin nhắn trong máy nhắn








.