Huyền Thoại Thánh Y

Chương 63: Thi Đấu 2



“Được rồi.” Vương Tấn Lợi nhìn thoáng qua Đường Hạo Nhiên, nói: “Từng người chúng ta lên nhìn trước một cái, sau đó lại kê đơn thuốc rồi đánh giá lẫn nhau, anh cảm thấy được chứ?”

“Cậu Vương! Không được đâu.” Chú Đinh nghe vậy, lập tức kêu lên một tiếng nói: “Nếu tên nhóc này cố ý nói cậu chẩn sai bệnh! Vậy chẳng phải cậu nhất định sẽ thua sao?”

Vương Tấn Lợi nhìn thoáng qua Đường Hạo Nhiên, nói:

- Tôi nghĩ anh sẽ không làm như vậy đâu nhỉ.

- Kỹ thuật chữa bệnh có thể thua nhưng tấm lòng người sư phụ thuốc nhất định không thể thua.

- Chắc chắn anh cũng hiểu rõ câu nói này.

Đường Hạo Nhiên vô cùng đồng tình, gật nhẹ đầu… Đây mới là dáng vẻ của người xuất thân từ gia tộc Y học cổ truyền.

“Vậy bắt đầu đi! Tôi sẽ làm trước.” Vương Tấn Lợi dẫn đầu đi tới trước mặt người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy.

Chỉ nhìn thoáng qua, Vương Tấn Lợi đã mở miệng nói: “Gần đây, có phải cô thường xuyên đau đầu vào lúc nửa đêm! Hơn nữa, môi còn khô rạn, buồn bực trong lòng, dưới nách thì sưng đau… Tôi nói vậy có đúng không?”

Đôi mắt xinh đẹp của người phụ nữ này lộ ra vẻ mừng rỡ, nói: “Đúng rồi! Thần y Vương à, anh thật đúng là thần, còn chưa bắt mạch mà đã nhìn ra được bệnh rồi! Chẳng qua không biết nên dùng đơn thuốc nào mới có thể chữa trị được vậy?”

Đường Hạo Nhiên nghe tới đây đã gật nhẹ đầu, Vương Tấn Lợi đúng thật là người có bản lĩnh, ít nhất là trên bản lĩnh “xem bệnh” đã mạnh hơn đa số những bác sĩ Y học cổ truyền khác.



Vương Tấn Lợi cười nhẹ một tiếng, nói: “Cô là do chứng hư lạnh dạ dày, dùng nhân sâm nấu với rượu uống vào là được. Sau ba lần thuốc chứng đau đầu sẽ giảm, sau mười lần thuốc có thể dứt điểm hoàn toàn!”

“Ôi! Cảm ơn tiểu thần y Vương.” Người phụ nữ này vội vàng cảm ơn.

Gần đây, chứng đau đầu này đã hành hạ cô ta thật lâu, bây giờ nghe nói có khả năng chữa trị, dĩ nhiên sẽ vô cùng cảm kích.

Vương Tấn Lợi cười hả hê, nhìn Đường Hạo Nhiên, nói: “Tôi chẩn trị như thế, anh có tán đồng không?”

Đường Hạo Nhiên nói: “Cô ta đúng thật là bị chứng hư lạnh dạ dày, anh chẩn bệnh thật sự rất tốt.”

“Im đi! Cậu Vương người ta đã nói qua rồi, đúng là giỏi nịnh bợ!” Người đàn ông mập mạp cười khẩy nói.

“Tuy nhiên, phương thuốc của anh đã kê sai rồi!” Đúng lúc này, Đường Hạo Nhiên lập tức thay đổi lời nói, ánh mắt hơi nghiêm nghị nhìn vào Vương Tấn Lợi, nói: “Bột nhân sâm dĩ nhiên có thể trị hết bệnh của cô ta nhưng lại không thích hợp để cô ta uống vào lúc này.”

Đường Hạo Nhiên nhìn thoáng qua người phụ nữ, nói: “Nếu như tôi nhìn không nhầm, gần đây cô vừa tới nguyệt sự.”

Người phụ nữ sững sờ, trên má lập tức ửng hồng lên, cho dù cô ta đã qua nguyệt sự, nhưng nói ra chuyện này trước mặt một người đàn ông vẫn cảm thấy hơi khó xử.

Nhưng nhìn khuôn mặt đẹp trai của Đường Hạo Nhiên thì cô ta vẫn gật đầu thừa nhận: “Nhưng chuyện này có quan hệ gì với việc anh Vương kê đơn thuốc cho tôi?”

Đường Hạo Nhiên nói:



- Trong thời gian này, ẩm thực của cô chủ yếu là thanh đạm, mà bột nhân sâm lại là loại thuốc bổ, nếu điều trị không thích đáng, rất có thể sẽ để lại mầm tai họa.

- Tốt hơn là nên dùng canh nóng giảm đau bụng thôi, chỉ cần uống năm lần là có thể trị tận gốc!

“Tôi nghĩ với thành tựu y thuật của anh có thể nhìn ra được những thứ này nhưng anh vẫn kê đơn thuốc là bột nhân sâm, không biết anh suy nghĩ cái gì?” Đường Hạo Nhiên lạnh lùng nói.

Anh vẫn muốn để lại chút mặt mũi cho Vương Tấn Lợi, không muốn bóc trần sự thật về chuyện này.

Sở dĩ Vương Tấn Lợi kê đơn thuốc về bột nhân sâm, thật ra là do người phụ nữ này ăn mặc không tầm thường, mà bột nhân sâm càng quý hơn nước canh bổ dạ dày, chắc chắn ở Bảo Tế Đường có thể kiếm thêm được chút tiền.

“Cậu đang nói bậy! Sao cậu Vương có thể nhìn nhầm được!” Chú Đinh tin tưởng nhất là y thuật của Vương Tấn Lợi, tất nhiên là không tin, không nhịn được rống to.

“Ha ha.” Đường Hạo Nhiên lại cười nhạt một tiếng.

“Đủ rồi! Là tôi không đúng!” Vương Tấn Lợi bất chợt quát lên, sau đó nói một tiếng xin lỗi với người phụ nữ kia.

“Đến anh!” Vương Tấn Lợi trầm giọng nói.

Vừa rồi Đường Hạo Nhiên phơi bày bản lĩnh như vậy! Cuối cùng đủ khiến người đàn ông mập mạp kia không thể nói thêm cái gì nhưng vẫn không có ai chủ động đứng ra để anh chữa trị.

“Ha ha! Vậy làm phiền cậu trai trẻ xem cho tôi một chút.”