Huyền Giới Chi Môn

Chương 265: Suy đoán về Vẫn Thiết



Dịch: nila32

Sau khi tiêu diệt Hủ Thi Giao hai đầu, uy lực của hư ảnh trường côn màu đen không hề suy giảm. Khí thế bàng bạc trực tiếp nện xuống mặt đất bên dưới, tạo nên một vòng gợn sóng ngũ sắc tản ra bốn phương tám hướng.

Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra liên tiếp, thanh thế to lớn khiến cho đất trời theo đó rung động!

Mấy trăm bộ xương khô cùng cương thi bị sóng ánh sáng năm màu quét qua liền hóa thành vô số mảnh vỡ trong nháy mắt. Phạm vi trăm trượng bên trong rừng đá màu đen ầm ầm sụp đổ, bụi mù nổi lên bốn phía, tạo nên một bãi hoang tàn.

Bóng đen lóe lên, Yên La xuất hiện giữa tầng trời thấp bên trên mảnh rừng bị tàn phá. Linh quang ngũ sắc mặt ngoài Vẫn Thiết Hắc Côn trên tay đã sớm nhòa đi, để lại một màu đen thui.

Yên La há miệng hút mạnh. Từng điểm huỳnh quang từ đống hài cốt bị vùi lấp bên dưới không ngừng sáng lên. Vô số hồn hỏa đủ màu đủ sắc bay ra từ bốn phương tám hướng như chịu tác động của lực hút vô hình, đồng loạt tập trung về phía Yên La, bay vào trong miệng nó.

Một lát sau, hồn hỏa trong mắt Yên La đã đậm hơn lúc trước một phần, gần như chuyển thành màu tím. Nó đưa mắt nhìn xuống đống thịt vụn do Hủ Thi Giao hai đầu biến thành. Thân hình đột nhiên dịch chuyển, phóng xuống mặt đất. Người còn chưa đến, cánh tay bỗng trở nên mơ hồ. Vẫn Thiết Hắc Côn hung hăng nện xuống.

Một tiếng ầm vang thật lớn!

Đống thịt nát nổ tung, một đôi đầu giao màu tím sậm thoát ra từ đó, quanh thân lục khí lượn lờ. Vừa xuất hiện đã dốc sức giãy giụa, hóa thành bóng xanh liều mạng chạy về phía xa xa.

Yên La cũng không đuổi theo mà chỉ há miệng thả ra một tiếng rít im ắng!

Thân hình đôi giao lay động một cái rồi khựng lại giữa không trung, bốn mắt mê ly không cách nào nhúc nhích.

Yên La vốn đang ngẩng đầu đột nhiên khẽ hấp.

Song thủ giao lập tức bắn ngược về sau, chui vào trong miệng Yên La.

Sau một khắc, trải qua một hồi rung động, hồn hỏa trong mắt Yên La hoàn toàn biến thành màu tím!

Sau một hồi xoay tròn tại chỗ tựa như có chút hưng phấn, Yên La chợt đứng sững lại. Hồn hỏa trong mắt nhảy lên như đang tự hỏi cái gì.

Sau một lúc lâu, nó khẽ động thân hình đi về hướng khác.

...

Trên cao mây đen cuồn cuộn, phía dưới một tòa sơn cốc hình hồ lô màu đen được sương mù xám xịt che phủ.

Trong sơn cốc, có một thủy đường lớn gần mẫu tối đen như mực. Chính giữa thủy đường, nổi lên một gốc thực vật lẻ loi trơ trọi. Nơi cao nhất của nó miễn cưỡng nở ra một đóa hoa màu lục, quanh thân bồng bềnh khí xanh nhàn nhạt, tản ra lục quang sâu thẳm, thoạt nhìn vô cùng bắt mắt.

Nhưng vào lúc này, bên ngoài sơn cốc truyền đến một hồi ầm ĩ cùng từng tràng nổ vang mãnh liệt!

Bạo động kéo dài đâu chừng bảy tám nhịp thở rồi lại trở nên im bặt.

Tiếp theo sương xám nơi cốc khẩu cuồn cuộn một hồi, kéo theo từng tràng gãy đổ “Răng rắc”. Một bóng người toàn thân giáp trắng cầm trong tay một thanh đoản côn màu đen từ ngoài đi đến. Sau lưng nó, khắp nơi đều là hài cốt trắng bệch.

...

Mấy ngày sau, không trung giăng đầy mây đen.

Trong một gian phòng vứt đi.

Thạch Mục khoanh chân ngồi trên giường gỗ, hai mắt khép hờ. Lúc này, bọn hắn đang dừng chân tại một thôn trang cỡ nhỏ đã bị bỏ hoang. Theo lời Hầu Tái Lôi, thôn dân nơi đây đã chết trong tay một đám đạo phỉ vào mấy năm trước.

Lúc này trong phòng nổi lên khói đen, thân hình Yên La hiện lên một cách im ắng. Thạch Mục chỉ cảm thấy độ nóng xung quanh thình lình hạ xuống bèn mở mắt ra. Nhìn thấy Yên La, ánh mắt của hắn lập tức lộ vẻ vui mừng.

Chỉ thấy trên tay Yên La là Vẫn Thiết Hắc Côn cùng một đóa hoa xanh biếc lượn lờ sương khói. Khí tức mát lạnh quả nhiên phát ra từ đó. Không chờ Thạch Mục mở miệng. Yên La tiến lên hai bước, đưa trả hắc côn cùng bông hoa cho hắn. Thạch Mục thò tay nhận lấy theo bản năng.

Sau một khắc, hắn hơi ngẩn ra, lập tức cảm giác có chút không đúng.

Vẫn Thiết Đoản Côn dường như nhẹ đi không ít so với trước!

Hơn một năm nay, dù hắn không dùng linh thạch bồi dưỡng thanh côn này nhưng dưới tác dụng của thiên địa linh khí, sức nặng của nó vẫn không ngừng gia tăng. Khi Yên La mượn đi, đoản côn vốn nặng một ngàn một trăm cân đã tăng đến hơn một nghìn năm trăm cân. Lúc đó, Yên La còn thôn phệ sạch sẽ một túi linh thạch chừng một nghìn viên của hắn. Thế mà lúc này, khối lượng Vẫn Thiết Hắc Côn đột nhiên trở về con số một nghìn một trăm cân giống hệt như lúc vừa mới rèn thành.

Vô số suy nghĩ xẹt qua trong đầu, Thạch Mục muốn hỏi Yên La một chút về những chuyện đã xảy ra. Nào ngờ Yên La khẽ nhoáng thân hình, biến mất giữa làn khói đen khiến hắn sững sờ. Lời vừa tới miệng đành phải nuốt vào, xoay chuyển ánh mắt, nhìn sang lục hoa trong tay. Khuôn mặt đầy vẻ vui mừng.

Thạch Mục đặt tạm Vẫn Thiết Đoản Côn sang bên sau đó trở lại giường gỗ khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận ngắt lấy một cánh hoa xanh biếc. Cánh hoa vừa bị lấy đi lập tức vỡ vụn trong nháy mắt, hóa thành một luồng khí lạnh truyền vào tay hắn...

Qua nửa canh giờ, Thạch Mục mở to mắt. Nhãn thần lập lòe tinh quang, thần sắc tràn ngập sự vui mừng phấn khởi. Sau khi hấp thu toàn bộ lục hoa, pháp lực của hắn lại tăng một lượng lớn. Theo như phỏng đoán, nếu lại có thêm một đóa lục hoa, hắn sẽ thành công đột phát tầng thứ mười ba của Uẩn Thần Thuật.

Thạch Mục khôi phục tâm tình, đứng dậy, thư giãn gân cốt.

Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, hắn chợt đưa mắt nhìn qua Vẫn Thiết Đoản Côn bên tường sau đó tiến lại gần đó, cầm lấy đoản côn rồi mới lấy ra một túi tràn đầy linh thạch từ Trần Miểu Giới. Miệng túi mở ra, bên trong có chừng một ngàn Linh Thạch đủ mọi màu sắc. Trải qua một hồi vặn vẹo đau khổ, Thạch Mục nhìn nhìn Vẫn Thiết Hắc Côn trong tay, lại nhìn qua Linh Thạch trong túi sau đó cắn răn học theo Yên La, cắm thẳng đoản côn vào đó. Linh quang trong túi bỗng nhiên đại phóng, tản mát chấn động linh lực cực kỳ mãnh liệt nhưng chỉ kéo dài chừng vài nhịp thở đã liền tối đi một cách nhanh chóng.

Thạch Mục cầm lấy Vẫn Thiết Hắc Côn, suy nghĩ một chút. Sức nặng của nó thình lình đạt đến hai nghìn cân. Linh thạch trong túi hầu như đã bị hao hết.

Ánh mắt họ Thạch chớp động vài cái, tựa như nghĩ tới cái gì.

Xem ra, cực hạn hấp thụ linh thạch của Vẫn Thiết Đoản Côn lúc này là khoảng một nghìn viên. Sau khi hút đủ một lượng nhất định, nó sẽ không thể cắn nuốt thêm nữa, sức nặng cũng không tăng lên.

Không biết Yên La làm gì, mà lại khôi phục sức nặng của vũ khí này trở về nguyên trạng, cũng đồng nghĩa với việc khiến cho một nghìn Linh Thạch trôi theo dòng nước. Cái này chẳng phải là đốt tiền sao?

Thạch Mục nhếch miệng, chuẩn bị nghiên cứu kỹ lưỡng một phen, xem thử Vẫn Thiết rốt cuộc còn có cái gì huyền bí. Thải Nhi lại đột nhiên từ ngoài bay vào.

“Thạch Đầu, ta đói bụng, cho ta Linh Thạch đi!”

Thạch Mục ngẩng đầu nhìn nó rồi lấy Linh Thạch trong túi quẳng lên giường gỗ. Phần lớn linh thạch đều đã trở thành đá cuội xám trắng, chỉ còn lại vài miếng linh thạch hạ phẩm.

Thải Nhi hoan hô một tiếng, sà xuống giường đá, há miệng đánh chén.

Thạch Mục vừa cầm lấy Vẫn Thiết Hắc Côn, ngắm nghía một chút đã nghe giọng nói của Thải Nhi vang lên.

“Thạch Đầu, quá ít, Thải Nhi vẫn chưa no.”

“Cho ngươi thêm mấy cái có điều ăn xong là không còn nữa đâu đấy.”

Thạch Mục nói xong liền tiện tay lấy ra năm khối Linh Thạch từ Trần Miểu Giới, hất tới giường gỗ sau đó không để ý đến Thải Nhi thêm nữa mà tiếp tục nghiên cứu đoản côn trong tay. Thế nhưng mặc hắn thử nghiệm thế nào, ngoại trừ có thể kích phát phù trận trung giai khắc trên bề mặt đoản côn thì không tạo thành hiệu quả gì khác. Sức nặng của côn cũng không thay đổi chút nào.

Sau khi thử thêm vài lần, họ Thạch quyết định bỏ qua chuyện này, chuẩn bị lần sau nếu có cơ hội sẽ hỏi trực tiếp Yên La.

...

Tại một thị trấn nhỏ ở phía Tây Bắc nước Đại Tần, băng tuyết cuộn bay. Mái hiên toàn bộ phòng ốc đặt tại nơi đây đều bị tuyết phủ dày đặc.

Ngay cạnh cổng vào tiểu trấn có một quán cơm.

Lúc này cũng không phải giờ dùng bữa nhưng vì bên ngoài hàn phong gào thét, tuyết trắng tung bay, trong quán trú không ít người, có đầu xà bản địa, cũng có một ít tiểu thương từ nơi khác đến, dừng chân uống rượu sưởi ấm.

Cửa lớn tiệm cơm chợt bị đẩy ra, gió tuyết theo đó thốc vào. Một người mặc áo choàng đen đi đến. Tuy rằng còn cách lớp dày y phục nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra dáng người uyển chuyển, nghiễm nhiên là một cô gái xinh đẹp.

Ánh mắt mọi người trong tiệm lập tức đều bị hấp dẫn.

Tiểu nhị thấy thế vội vàng nghênh đón.

“Mang chút thức ăn, một bình rượu nóng.” Không chờ tiểu nhị mở miệng, nữ tử mặc áo choàng đã lên tiếng rồi tìm một bàn trống trải ngồi xuống.

“Được được!” Tiểu nhị vội vàng đáp ứng sau đó xuống dưới thu xếp.

Khi cô gái gỡ bỏ áo choàng, đôi mắt đám người trong tiệm nhất thời sáng rỡ. Chỉ thấy nàng ta thoạt nhìn ngoài hai mươi tuổi, mặt hạnh má đào, dung nhan xinh đẹp, bên trong vũ mị còn có khí khái hào hùng, đúng là Kim Tiểu Thoa.

Tiểu trấn nơi biên thùy này hiếm khi xuất hiện mỹ nhân tuyệt sắc bực này, nam tử trong tiệm nhất thời phấn khích. Trong đó có một đám người ăn mặc hoa lệ, nam tử mặc cẩm bào cầm đầu đám người càng tùy ý đánh giá cao thấp người đẹp ở phía đối diện.

Đôi mày xinh đẹp của Kim Tiểu Thoa lúc này cau lại giống như đang nghĩ gì đó đến mức xuất thần. Mắt thấy nàng ta không có phản ứng với thái độ càn rỡ của mình, đám người gần đó liền liếc nhìn nhau, thần sắc càng thêm hưng phấn.

Nam tử cẩm y cầm đầu đứng lên, sải bước đi tới. Người này tuổi chừng ba mươi, tướng mạo thô kệch, cố ý ăn vận theo kiểu văn nhân, mình mặc áo dài, đầu đội khăn vuông. Lúc này tuyết rơi tán loạn nhưng vẫn đong đưa quạt xếp trong tay, thoạt nhìn chẳng ra gì cả, nghiễm nhiên là kiểu học đòi văn vẻ.

“Cô nương đây thoạt nhìn có chút lạ mặt, không biết quê quán nơi nào, tới Tuyết Nham Trấn này có chuyện gì? Gia phụ của bổn công tử vừa khéo lại là trưởng trấn nơi đây. Nếu có chuyện gì nhờ vả, tại hạ nguyện ý cống hiến sức lực.” Đại hán cẩm y chắp tay rồi nói.

Kim Tiểu Thoa xoay chuyển ánh mắt, lúc này mới chú ý tới người đàn ông bên cạnh.

“Cút đi!” Suy nghĩ bị cắt đứt, Kim Tiểu Thoa trong lòng giận dữ, lạnh giọng trách mắng.

Đại hán kia nghe vậy khẽ giật mình, quay đầu nhìn về bàn mình, thây đám người còn lại ra hiệu, không khỏi trừng lớn hai mắt.

“Cô nương một thân một mình bôn ba, hà tất cự người từ xa ngàn dặm? Lại nói uống rượu một mình thật không thú vị, không bằng để bổn công tử đến tiếp chuyện nàng.” Đại hán hặc hặc cười cười, ra vẻ muốn ngồi xuống cạnh Kim Tiểu Thoa.

Kim Tiểu Thoa trầm mặt, cánh tay vung lên, áo choàng trên người kêu vút một tiếng rồi giống như côn sắt quét về phía đối phương.

Đại hán cẩm y không chút kinh hoảng, một tay ngăn cản trước người, tay kia năm ngón như móc câu chộp tới áo choàng, thân thủ xem như không tệ. Nào ngờ bàn tay của gã vừa mới chạm phải y phục của đối phương, thân thể đã như đằng vân giá vũ, văng xa mấy trượng, liên tiếp đè sập mấy cái bàn lớn mới có thể ngừng lại.