Huyền Giới Chi Môn

Chương 239: Cổ quốc Tây Hạ



Dịch: nila32
Biên: Yukihana116490

Thạch Mục im lặng một lúc chứ không trả lời ngay.

Liễu Ngạn cũng không vội vàng lên tiếng thúc giục. Năm người còn lại lấy gã làm đầu, lúc này cũng lẳng lặng đứng đấy, có điều ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại trên người Thạch Mục.

“Mấy ngày nay, Thông Thiên Tiên Giáo phái người khắp nơi truy nã tín đồ dị đoan có phải là muốn tìm thành viên Minh Nguyệt Giáo các ngươi không?” Thạch Mục nhìn thẳng Liễu Ngạn, hỏi.

“Không sai. Chẳng giấu gì Thạch huynh, mâu thuẫn từ xưa đến nay giữa Minh Nguyệt Thánh giáo chúng ta và Thông Thiên Tiên Giáo không thể nói rõ trong vài ba câu đơn giản vì vậy trong thành xuất hiện tình huống như vậy cũng không có gì kỳ quái.” Liễu Minh thản nhiên thừa nhận.

“Các ngươi đã biết rõ Thông Thiên Tiên Giáo không chịu bỏ qua cho mình vì sao còn mạo hiểm lẻn vào thành Thiên Ngu?” Thạch Mục hỏi tiếp.

“Chúng ta tới đây là muốn phúng viếng một vị tiền bối.” Liễu Ngạn trả lời, giọng nói có chút ảm đạm.

Gã vừa dứt lời, sắc mặt năm người phía sau liền có chút ảm đạm, không khí trong phòng cũng theo đó trở nên nặng nề.

Thạch Mục hơi ngẩn ra.

“Ha ha, chuyện cũ năm xưa rồi, Thạch huynh cũng không cần để tâm. Ta xem các hạ dưới cơ duyên xảo hợp đã trở thành một vị Hồn sư tu luyện thuật pháp của bổn giáo. Có vẻ như lực cảm ứng không gian của các hạ cũng không thấp, vậy mà triệu hóa ra sinh vật Tử Linh lại chỉ là một Khô lâu Tiên Thiên mà thôi. Còn về những thuật pháp huyền diệu khác của bổn giáo lại mù tịt. Điều này quả thật có chút lãng phí tài năng của ngươi.” Sau một lúc lâu, Liễu Ngạn thay đổi chủ đề, phá vỡ sự trầm mặc.

Thạch Mục khẽ ngẩng đầu giống như đang chờ đối phương nói tiếp.

“Minh Nguyệt Thánh giáo chúng ta có xuất xứ từ cổ quốc Tây Hạ. Truyền thừa đến nay đã hơn mấy vạn năm, thực lực cùng nội tình không phải là điều ngươi có thể tưởng tượng. Tỷ như, vị sư muội này của Liễu mỗ thoạt nhìn chẳng qua cũng là thuật sĩ Tinh giai giống ngươi thế nhưng một khi để nàng dùng hết toàn lực, ngươi lúc này đã sớm bại vong. Dù là cường giả Địa giai cũng chưa hẳn có thể đối chọi với nàng." Liễu Ngạn nhìn cô gái che mặt sau đó nói tiếp.

“Có thể đánh bại cường giả Địa giai? Nói vậy cô nương này có thể triệu hồi sinh vật Tử Linh cấp Địa giai hay sao?” Thạch Mục tỏ vẻ ngạc nhiên.

Liễu Ngạn mỉm cười, nhìn sang thiếu nữ che mặt chứ không nói gì. Cô gái này tiến lên nửa bước, tụng niệm chú ngữ gì đó đồng thời giơ cốt trượng cùng ngón tay chỉ ra phía trước.

Mặt đất đại sảnh lập tức sáng lên một hồi hắc quang chói mắt. Từng vòng phù văn huyền ảo nhảy ra, mang theo Linh áp kinh người không cách nào nói rõ. Ngay sau đó, một thân ảnh cao lớn từ tự hiện lên. Khi hắc quang biến mất, Thạch Mục thấy rõ thân ảnh cực lớn kia là một khô lâu cao bằng hai người lớn cộng lại.

Khô lâu mặc khôi giáp kim chúc màu đen, mặt ngoài minh ấn hoa văn cổ quái đẹp đẽ lộ ra ánh sáng vàng nhạt óng ánh. Trong hốc mắt lớn chừng quả đấm là hai luồng hồn hỏa màu tím nhảy lên. Khô lâu khổng lồ còn cầm trong tay cốt thương to dày. Mũi thương toát ra ngọn lửa tím biếc lớn cỡ đầu người. Cùng lúc đó, thân thể khô lâu còn tỏa ra khí tức hung lệ thậm chí có phần mạnh hơn Trát Cổ lúc trước.

Màn sáng màu đen chung quanh phòng khách run rẩy một hồi giống như có chút không chịu nổi ảnh hưởng của khí tức do khô lâu khổng lồ phát ra.

Nữ tử hồng y sau lưng Liễu Ngạn thấy vậy lập tức lấy ra một cái mâm tròn màu đen, trong miệng lầm rầm chú ngữ. Tiếp đó năm ngón tay liên tục đánh ra từng đạo pháp quyết chui vào trong đó.

Xoẹt!

Một cốt sáng màu đen bắn ra từ mâm tròn, chui vào bên trong màn sáng khiến nó dần dần ổn định trở lại.

Khô lâu khổng lồ quay đầu nhìn về phía Thạch Mục, trong mắt lóe lên ánh sáng tím.

Thạch Mục cả kinh. Hắn có cảm giác như đang bị cự thú nhìn chằm chặp khiến cho lông tóc toàn thân dựng đứng. Trong lòng dâng lên cảm giác run sợ, vô thức nắm chặt Đao, Côn trong tay.

Cô gái che mặt vung nhẹ Cốt trượng phóng ra một đoàn sáng màu xám, chui vào cơ thể Khô lâu mới khiến nó yên tĩnh trở lại.

“Đây là Hoàng Kim Khô Lâu Vương do chúng ta gọi đến tử giới diện Tử Linh gần đây. Thực lực coi như tạm được.” Giọng nói của Liễu Ngạn vang lên.

Thạch Mục âm thầm rùng mình. Một câu nhìn như tùy ý của đối phương lại mơ hồ ẩn chứa rất nhiều thâm ý. Minh Nguyệt Giáo này không ngờ thật sự có thể chiêu mô sinh vật Tử Linh có cảnh giới vượt xa bản thân. Hơn nữa, bộ dáng của cô gái che mặt kia còn có vẻ rất thành thạo.

Tuy rằng thực lực của Yên La lúc này cao hơn so với họ Thạch không ít nhưng lúc trước nó chỉ là một tiểu Khô lâu, thực lực kém xa võ giả Hậu Thiên mới bị hắn đánh bậy đánh bạ thiết hạ ấn ký.

“Có cách nào tăng cường thực lực cho những linh sủng được chiêu mộ từ giới diện Tử Linh?” Thạch Mục suy nghĩ một hồi rồi mở miệng hỏi.

Hắn vẫn luôn nghi kị với việc thực lực Yên La đột nhiên tăng mạnh.

“Muốn tăng thực lực linh sủng tất nhiên là có biện pháp, chỉ cần từ từ nuôi dưỡng bọn chúng. Có điều thực lực sinh vật Tử Linh tăng tiến vô cùng chậm chạp, thông thường mười năm chưa chắc có thể tăng lên một tiểu cảnh giới, vả lại trong thời gian đó còn có thể gặp phải không ít chuyện ngoài ý muốn, không bằng trực tiếp chiêu mộ con khác cho nhanh. Thế nhưng để có được một ít Linh sủng cường đại, chỉ có thể dựa vào sự chăm sóc của Hồn sư chúng ta bởi lẽ sinh vật Tử Linh đạt tới trình độ nhất định liền không thể trực tiếp chiêu mộ.” Liễu Ngạn trả lời một cách chậm rãi.

Trong lòng khẽ động, Thạch Mục gật đầu một cái như có điều suy nghĩ.

“Phương pháp chăm sóc này liên quan đến một ít bí mật của tệ giáo. Nếu Thạch Mục nguyện ý gia nhập Minh Nguyệt Thánh giáo, ta sẽ giải đáp toàn bộ. Ý của Thạch huynh thế nào?” Liễu Ngạn hỏi.

“Nếu Thạch mỗ nói không có phải chư vị sẽ diệt sát tại hạ ngay lập tức?” Thạch Mục hỏi lại một câu.

“Hặc hặc, đương nhiên là không, gia nhập bổn giáo là quyền tự do của Thạch huynh. Ngươi mang trên người thuật pháp của bổn giáo nên đã có thể coi như một nửa giáo đồ Thánh giáo, chúng ta sẽ không ra tay với người của mình.” Liễu Ngạn cười cười rồi nói.

Thạch Mục nghe vậy, trong lòng buông lỏng, khuôn mặt tỏ ra có chút ngạc nhiên.

“Xem ra Thạch huynh nhất thời không thể đưa ra quyết định, vậy hãy quay về suy nghĩ cho kĩ đi. Ngươi và chúng ta là cùng một loại người, tin tưởng không bao lâu sau sẽ đưa ra được quyết định chính xác.” Liễu Ngạn đề nghị.

Nói xong, gã liền liếc nhìn cô gái che mặt cùng nữ tử áo đỏ. Cô gái che mặt tụng niệm chú ngữ, huy động pháp trượng. Khô lâu khổng lồ liền biến thành hắc khí từ từ tan vào hư không. Khí tức mạnh mẽ do sinh vật Tử linh mang đến trong phòng cũng theo đó biến mất vô ảnh vô tung. Nữ tử áo đỏ thúc giục mâm tròn trước người. Màn sáng màu đen chung quanh phòng khách khẽ run lên rồi cũng chậm rãi tiêu tán.

“Ngươi không sợ ta rời khỏi đây sẽ báo lại chuyện của các ngươi cho Thông Thiên Tiên Giáo?” Thạch Mục liếc nhìn Liễu Ngạn rồi hỏi.

“Ta tin rằng Thạch huynh sẽ không làm loại chuyện ngu ngốc như vậy. Ngoài ra, Liễu mỗ cũng phải nhắc ngươi một câu, chớ để bị Thông Thiên Tiên Giáo biết việc ngươi là một gã Hồn sư.” Liễu Ngạn nhắc nhở một câu với thái độ vô cùng nghiêm túc.

“Đã như vậy, tại hạ xin phép cáo từ.” Thạch Mục rùng mình, chắp tay với Liễu Ngạn rồi quay người rời khỏi phòng khách, tiếp đó nhanh chóng biến mất ở phía xa xa.

“Sư huynh, cứ để hắn rời đi vậy sao?” Cô gái che mặt tỏ vẻ lo lắng.

“Không sao, ta tự có chừng mực.” Liễu Ngạn trả lời.

Cô gái che mặt âm thầm thở ra, tựa hồ cực kỳ tin tưởng Liễu Ngạn.

“Chân sư muội, có nắm chắc không?” Liễu Ngạn suy nghĩ một lát rồi bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử áo đỏ, hỏi một câu không đầu không đuôi.

“Đại sư huynh yên tâm, không có vấn đề.” Nữ tử hồng y nở cụ cười, trả lời.

Liễu Ngạn gật đầu một cái, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Những người khác lẳng lặng đứng sau lưng hắn, không ai lên tiếng quấy rầy.



Thạch Mục nhanh chóng rời khỏi tiểu viện, đi đến một đường phố phồn hoa mới ngừng bước quay đấu nhìn lại phía sau, ánh mắt lộ vẻ suy nghĩ điều gì. Sau một lát, hắn lắc đầu, quay người đi về phía trước.

Giữa Minh Nguyệt Giáo thần bí khó lường và Thông Thiên Tiên Giáo tựa hồ phát sinh không ít ân oán. Hắn hiện tại mặc dù có chút thực lực nhưng cũng không muốn bị cuốn vào trong.

Sau nửa canh giờ, Thạch Mục quay về khách sạn.

“Thạch Đầu đi đâu đến bây giờ mới về!” Vừa vào cửa, Thải nhi lập tức bay tới, kêu lên inh ỏi.

Thạch Mục lấy ra một quả hạch, đuổi nó đi rồi tiến vào bên trong mật thất. Hắn khoanh chân ngồi xuống giường đá, điều tức một lát rồi mở hai mắt chạm nhẹ vào Trần Miểu Giới. Trước mắt lóe lên hào quang, vài quyển điển tịch cùng ngọc giản theo đó hiện ra. Những thứ này đúng là vật dụng trong giới chỉ chứa đồ của Trát Cổ. Nội dung nói về một ít kiến thức địa lý cùng dã sử của đại lục.

Ngày đó trong lúc vội vàng, Thạch Mục cũng không để ý quá nhiều nhưng mơ hồ nhớ ra trong đó nhắc tới cổ quốc Tây Hạ mà Liễu Ngan nói đến. Sau khi tìm kiếm một hồi, hắn cầm lấy một khối ngọc giản đặt lên trán…

Sau một lúc lâu, Thạch Mục mới lấy ngọc giản xuống, thu hồi thần thức, lần nữa mở mắt. Thần sắc lộ vẻ suy tư. Dựa vào thông tin bên trong điển tịch, hắn thật sự đã tìm ra một ít thông tin liên quan đến quốc gia Tây hạ cùng giáo phái có tên Minh Nguyệt.

Cổ quốc Tây Hạ nằm ở phía Tây vương triều Lục Sơn, tiếp giáp Tây Hải, khí hậu ẩm ướt, địa hình nhiều đầm lầy, quả thật là một quốc gia vô cùng cổ xưa, có danh xưng là quốc gia của Hồn sư. Minh Nguyệt Giáo chính là đệ nhất đại tông của Tây Hạ. Đệ tử trong giáo lấy Thuật sĩ làm chủ. Trong đó Hồn sư lại chiếm phần lớn. Đa số tu luyện thuật pháp liên quan đến sinh vật Tử Linh. Cũng do thần bí quỷ dị, chạm đến không ít kiêng kị nên bị người ngoài gọi là tà giáo.

Ngoài ra, còn có một đoạn dã sử khiến hắn chú ý. Bên kia Tây Hải nằm ở phía Tây đại lục Đông Châu còn có một vùng đất giống hệt đại lục này được gọi là đại lục Tây Hạ. Chỉ là tình huống cụ thể của vùng đất này không được đề cập kỹ càng.

Sau khi suy nghĩ một chút, Thạch Mục thu hồi toàn bộ điển tịch vào trong Trần Miểu Giới, đứng dậy đi đến trước bàn, vung tay lấy ra một chồng bùa chú, còn có một ít mực phép.

Hắn ngồi xuống, thở phào một hơn.

Sắc trời ngả bóng, ánh chiều tà như máu, toàn bộ mặt đất cũng chìm trong ánh sáng úa vàng.