Hựu Hựu Tiêu Nham

Chương 7



7

Chiều hôm đó, mọi người trong phủ đều bàn tán về Lâm công tử.

Nghe nói hắn cũng là quan lại trong kinh thành đến thăm họ hàng ở Giang Nam, sau hội thơ, Lý Minh Chí mời hắn ở lại phủ thêm vài ngày.

Lâm công tử không thể từ chối, vì vậy hắn đã vui vẻ nhận lời.

"Trời ơi," Triệu thẩm đầu bếp vừa bẻ hạt dưa vừa nói, "Cả đời ta chưa bao giờ gặp được vị công tử nào đẹp như vậy, nhìn hắn từ xa thôi đã khiến ta suýt chút choáng ngợp trước nhan sắc đó rồi."

Triệu thẩm chọc ta: “Tiểu thư, cô cũng là người trong kinh thành, sao không lấy cớ nói chuyện với Lâm công tử nhiều hơn, nói không chừng…”

Ta: "Nói không chừng cái gì?"

"Tiểu cô nương ngốc của ta, cô vẫn không hiểu lão gia vì cái gì để Lâm tiên sinh ở lại sao?"

Ta: “Cha ta thèm muốn sắc đẹp của hắn?”

"..." Triệu thẩm và một đám người hầu xung quanh nhìn ta không nói nên lời.

Ta suy nghĩ: “Ta không thích tỷ đệ luyến”.

Triệu thẩm: “Nếu ta trẻ hơn ba mươi tuổi thì ta đã tự mình bày tỏ rồi.”

"….."

Ta bưng khay ra khỏi bếp, đi ngang qua núi giả, chợt bị ai đó kéo lại, theo bản năng ta đẩy khuỷu tay ra sau, chợt nghe thấy một tiếng rên quen thuộc.

Tiêu Nham ôm bụng, sắc mặt tái nhợt, lông mày nhíu lại đau đớn, nói: "Ngươi muốn mưu phản?"

Ta: “Không biết thái tử điện hạ ở đây, dân nữ còn tưởng trong phủ có kẻ trộm.”

Hắn dựa vào tảng đá phía sau, cười giận dữ.

Ta: "Người đến khi nào? Người đến bằng cách nào? Người ở đây làm gì? Ngày mai người có thể hồi kinh không?"

Hắn:"......"

Hắn chớp mắt, "Bây giờ ta là Lâm công tử."

Ta: "Vậy nên?"

"Ngươi bây giờ đang làm cái gì, ta cũng làm cái đó."

Ta nhướng mày: “Ta đang định cho chó ăn, Lâm công tử, người muốn đi cùng không?”

Sắc mặt của Tiêu Nham trở nên tái nhợt, trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng.

Hắn sợ chó, vì vậy không bao giờ được phép mang chó vào cung.

Hắn dường như không thể đứng vững nên đặt tay lên vai ta: “Ngươi biết đó không phải là điều ta đang nói mà.”

Ta vỗ nhẹ vào mu bàn tay hắn, nhẹ nhàng nói: “Gia nhân có biết người lại nghịch ngợm như vậy không?”

Hắn: “Đương nhiên.”

“Cái rắm,” ta tức giận nói, “nếu nương nương biết người tự mình rời khỏi cung, tự mình rời kinh, còn làm phiền ta tra án, khi về sẽ lột da người.”

“Cho nên,” hắn mỉm cười nói, “Rời cũng rời rồi, nếu ta không giải quyết ổn thỏa mọi việc trước khi về, ngươi cũng sẽ không bao giờ gặp ta nữa, ta đẹp như vậy, ngươi cam tâm sao?”

Ta: “Ta cam tâm.”

“Ta tin,” hắn thì thầm, “Nói đi là đi, ngày đó ngươi rời đi một lời từ biệt cũng không để lại. Khi ta tỉnh dậy, ngươi đã đi rồi, ngươi thật sự cam tâm.”

Ta cảm thấy có lỗi nhưng vẫn bướng bỉnh nói: “Ta đã từ biệt nương nương rồi.”

"Còn ta thì sao? Ta trong lòng ngươi là cái gì? Một con mèo hay con chó có cũng được không có cũng chẳng sao?"

"Người vốn không ở trong tim ta."

“Sao ngươi không nói là ngươi không có trái tim?” Hắn hít một hơi thật sâu, đột nhiên cúi xuống, tựa đầu vào đầu tôi.

Ta giật mình, nghi ngờ vừa rồi mình đã đánh mạnh vào hắn, hang giả chật chội, ta muốn lôi hắn ra ngoài kiểm tra.

Nhưng hắn lại thân mật nói: "Đừng đẩy ta ra, Tiểu Hồng."

"..." Một bóng đen đột nhiên dừng lại sau lưng ta, ta cảm thấy ớn lạnh sau gáy.

Tiêu Nham cũng đưa tay ôm lấy eo ta, tủi thân nói.

"Lần trước chúng ta tạm biệt nhau ở Nhất Hồng Nguyên, người ta nhớ nàng đến mức không muốn ăn uống, nhưng nàng thì tốt rồi, cùng tên Vương nhà bên cạnh chạy đi, khiến người ta phải tìm kiếm nàng hàng ngàn dặm. Nàng là một kẻ phụ tình vô tâm."

Hắn âm cuối kéo dài, dáng vẻ ngà say.

Ta kéo Tiêu Nham ra ngoài, đối mặt với ánh mắt dò xét của Lý Minh Chí, Tiêu Nham hận không thể áp cả người vào người ta, không ngừng kêu “Tiểu Hồng”, “Tiểu Hồng”.

Hắn trông giống như một công tử phong lưu tìm hoa vấn liễu.

Giống như vừa nhìn thấy Lý Minh Chí ở đây, hắn cười chào hỏi: “Liễu ma ma cũng đến rồi, Tiểu Hồng của ngươi…” Nói được một nửa, hắn không nhịn được quay người lại, ôm lấy núi giả nôn.

Ngay cả ta bây giờ cũng bối rối, không biết vì bụng hắn trống rỗng vì đã mấy ngày chưa ăn gì nên ta đã đánh hắn đến nôn.

Hay là ta đã đánh hắn thành như vậy.

Lý Minh Chí thở dài: “Không ngờ Lâm công tử tửu lượng lại thấp như vậy.” Ông ta gọi hai người hầu tới đỡ hắn về phòng nghỉ ngơi.

Sau đó ông ta nói với ta: “Con đi theo chiếu cố đi, kẻo người ta nói chúng ta không tiếp đãi khách nhân tốt”.

Ta đáp: "Vâng."

Ông ta đối xử với khách quý rất tốt, phòng khách mà Tiêu Nham được an bài còn xa hoa hơn của ta rất nhiều.

Hai người hầu đặt hắn lên giường rồi đi xuống. Tiêu Nham đột nhiên ngồi dậy, rót trà súc miệng, ta ngồi vào bàn nhìn hắn: “Kỹ năng diễn xuất của điện hạ càng ngày càng xuất thần nhập hoá.”

Hắn liếc nhìn ta, nhíu mày khinh thường nhìn chiếc áo choàng dính đầy nước bọt của chính mình, không nói một lời, cởi ra ném đi.

Bên trong đai lưng hiện ra vòng eo thon gọn.

Vị thái tử nhàn rỗi này có vẻ gầy hơn một chút so với lúc ta rời cung.

Hắn ngồi xuống đối diện ta, mặt vẫn tái nhợt nhưng môi đỏ mọng vì trà, phàn nàn: “Ta chỉ đang giúp ngươi thôi mà”.

"Lý Minh Chí vốn cũng không biết ta cùng Bát Phương Lầu có loại quan hệ này, đối với hắn mà nói, ta chỉ là đứa con gái sau khi rời cung trở về tìm hắn nương tựa mà thôi." Ta nói: "Ta còn cần người giúp đỡ sao?"

Tiêu Nham: “Nhưng cũng không ngăn được hắn cảnh giác với ngươi."

"Bằng không sao vừa rồi hắn lại dừng lại kiểm tra. Con đường cạnh núi giả không thông với nơi tiếp đãi khách, nếu hắn chỉ đơn thuần là muốn quay lại bữa tiệc thì đã không tới đây, hiển nhiên là theo dõi ngươi."

Ta:"......"

Ta không thể phản bác lại.

Ta trừng mắt nhìn hắn: “Nếu ta bảo người về cung, người nhất định không chịu quay về đúng không?”

Tiêu Nham cười nói: "Vẫn là Lý Thượng Nghi của chúng ta hiểu lòng người, biết cô sẽ không ngoan ngoãn nghe lời."

"Ta không còn là Thượng Nghi nữa."

"Được rồi, Hựu Hựu."

Nói xong, hắn ôm bụng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi ra tay thật độc ác..."

Ta: "Đánh mạnh lắm sao? Đừng cử động, để ta xem."

Hắn nói: “Ngươi biết ta không thích đậu phộng nhưng vẫn đem cho ta bánh đậu phộng, khiến ta ăn đến nôn rồi”. “…”

Ta thu bàn tay đang quan tâm của mình lại, “Ta không biết người sẽ đến!”

"Nói chính sự đi, hội thơ ở đây sẽ kéo dài đến tối, ta định nhân lúc ban đêm đông người sẽ đi do thám Lý phủ. Người cũng đến rồi, lại còn đẹp như vậy, người phụ trách giúp ta chuyển hướng sự chú ý của mọi người."

Trước khi rời cung, hoàng hậu nương nương nhờ ta làm một việc cuối cùng.

Vấn đề này liên quan đến một án tham ô xảy ra ở Ngọc Châu thuộc thành Thiên Hương năm năm trước.

Phía Nam có nhiều lũ lụt, năm năm trước, lũ lụt xảy ra ở Ngọc Châu, bao gồm cả thành Thiên Hương, khiến hàng nghìn người phải sơ tán.

Triều đình lập tức cung cấp cứu trợ thiên tai, nhưng một nửa số lương thực và tiền cứu trợ thiên tai được tập trung đều thiếu, đặc biệt là ngũ cốc, cho dù mở ra một nhà kho gần đó để cứu tế cũng sẽ mất thời gian để vận chuyển.

Kết quả của sự chậm trễ như vậy là vô số người chết đói.

Nhị vị Thánh thượng Hoàng hậu tự nhiên tức giận, sau khi thiên tai qua đi, phái tam bộ đi tra án, cuối cùng tra ra quan lại Ngọc Châu lúc đó đã làm giàu túi tiền của mình, khai báo sai về thiên tai.

Một khi sự việc bị bại lộ, hắn biết không còn hy vọng trốn thoát nên đã để lại thư tuyệt mệnh và tự sát.

Mọi chứng cứ trong vụ án này đều hướng về Lữ tri phủ, tuy nhiên điều kỳ lạ là trong thư tuyệt mệnh của Lữ tri phủ lại nói rằng ông ta đã đổi lương thực thiên tai thành bạc, số tiền lên tới hàng vạn lượng.

Số tiền lớn như vậy, tuy có sự nỗ lực chung của tam bộ, nhưng đã không thể tìm ra.

Do có quá nhiều bằng chứng nên vụ án chỉ có thể tạm thời khép lại.

Hoàng hậu nương nương nghi ngờ và không bao giờ bỏ qua vụ án, trong nhiều năm, người đã cử Bát Phương Lầu bí mật điều tra và phát hiện ra một mạng lưới quan hệ.

Mạng lưới quan hệ này lúc đó do quan lại của thành Thiên Hương làm chủ.

Huyện lệnh họ Bành, người này thoạt nhìn có vẻ bình thường, nhưng phu nhân Bành huyện lệnh lại xinh đẹp như hoa ngọc, là mỹ nhân xa gần đều biết đến.

Lữ tri phủ không có sở thích nào khác trong đời ngoại trừ háo sắc.

Tuy nhiên, trong nhà hắn có một bà vợ hung dữ, quản hắn rất nghiêm khắc, con đường làm quan của Lữ tri phủ không thể một bước lên mây nếu không có sự ủng hộ của gia đình nhà vợ.

Hơn nữa, Lữ tri phủ còn có một điều hối hận trong đời, đó là phu nhân hắn không thể có con.

Cho dù là quan tâm đến thuộc hạ của mình nhưng Lữ tri phủ cũng đến nhà Bành huyện lệnh quá thường xuyên, hơn nữa lần nào cũng vào lúc nửa đêm.

Thành Thiên Hương bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi trận lũ lụt năm đó, ngay sau cái chết của Lữ tri phủ, phu nhân của Bành huyện lệnh đã sinh một đứa con trai.

Năm năm sau, Bành huyện lệnh dần dần được thăng chức nhờ thành tích nổi bật, trở thành Ngọc Châu tri phủ, đồng thời rời khỏi thành Thiên Hương.

Khi đó, một quan huyện thuộc hạ đắc lực của hắn cũng lợi dụng nhà mẹ vợ, đi kinh thành, trở thành quan thất phẩm.

Quan huyện này chính là cha ta Lí Minh Chí.

“Cho nên nương nương nghi ngờ Bành huyện lệnh lợi dụng tình thế năm đó, cấu kết với quan huyện, chủ bộ quan lại đều là đồng loã bắt tay tham ô.

“Họ còn dùng thê tử và đứa con trong bụng rất có thể của Lữ tri phủ để uy hiếp, buộc Lữ tri phủ phải làm vật tế thần của bọn họ?”

Khi ở trong cung, ta đã hỏi. Hoàng hậu đáp: “Chỉ sợ không chỉ có những người này, ngay cả Lữ tri phủ cũng có liên quan đến việc này, bản thân hắn ta cũng không vô tội, ít nhất hắn ta cũng được một phần bánh, nếu không thì hắn ta đã không tình nguyện nhận tội như vậy.”

"Bản cung tin chắc rằng số tiền bị đánh cắp vẫn còn ở thành Thiên Hương.

"Nguyên nhân là năm ngoái họ Bành được thăng chức, phải rời đi thành Thiên Hương. Phụ thân ngươi tự xin từ quan, từ bỏ làm quan trong kinh miếng lợi béo bở này, cũng muốn trở về thành Thiên Hương. Một trước một sau, thật quá trùng hợp."

Ta: "Nương nương, người muốn ta lợi dụng thân phận của mình để tìm ra số tiền bị đánh cắp?"

"Chính xác. Bản cung suy nghĩ tới lui, phát hiện không có người nào thích hợp hơn ngươi, ngươi rời cung về nhà là hợp tình hợp lý, Lý Minh Chí sẽ không nghi ngờ ngươi."