[HP|HarDra] Draco Và Mười Ba Lần Biệt Ly

Chương 6



Khi đám Tử Thần Thực Tử lựa chọn Thái ấp Malfoy trở thành cứ điểm tụ họp, Draco đã có dự cảm, đây là chuyện định trước sẽ phải xảy ra từ lúc gia tộc Malfoy lựa chọn Chúa tể hắc ám. Mặc dù lần trước bọn họ đã dứt ra rất nhanh, nhưng đây đã là vận mệnh mà hắn trốn không thoát, ngay cả cha hắn trước mặt vị chúa tể này cũng phải khúm núm phủ phục. Voldemort sống lại đã đạp tự tôn cùng kiêu ngạo của nhà hắn xuống bùn nhơ một cách vô cùng dễ dàng.

Lucius bị bắt vào Azkaban, Draco cùng mẹ hắn biến thành một trò cười trong mắt các Tử Thần Thực Tử khác, người cha không thể hoàn thành nhiệm vụ được giao thì trong mắt Voldemort ông chỉ là một kẻ thất bại không hơn không kém. Vì vậy Chúa tể hắc ám lệnh cho Draco đi làm một nhiệm vụ không thể hoàn thành, Draco biết, đây là bắt hắn phải đi chịu chết.

Hắn nghĩ thầm, có lẽ Chúa cứu thế chết dẫm kia đã đúng, nhà bọn họ ngay từ đầu đáng ra nên chọn con đường ngược lại. Harry Potter là Chúa cứu thế được vận mệnh lựa chọn...còn hắn vì gia tộc, vì cha mẹ, cũng vì chính mình, Draco nhất định sẽ phải trở thành một Tử Thần Thực Tử.

Cậu chủ nhỏ được nuông chiều từ bé cực kỳ sợ đau đớn, sợ cái chết, trong lòng hắn là sự yếu đuối lỗi thời, cho nên hắn không thể phản kháng. Dấu hiệu hắc ám kia như dòi bọ ăn xương nuốt tủy vĩnh viễn khắc vào cánh tay, Draco run rẩy cố nặn ra một nụ cười kiêu ngạo cho Voldemort xem, nhưng nụ cười kia tái nhợt khiến cho ai nhìn cũng đều biết hắn sợ hãi biết mấy.

Mấy buổi tối đầu tiên Draco đều nhốt mình trong phòng khóc lóc, điên cuồng cào xé dấu hiệu trên tay, nhưng đau đớn lại càng làm hắn tỉnh táo. Hắn khóc đến độ nôn khan, nước mắt sắp chảy cạn, Narcissa vẫn cứ thương con như trước, bà ôm hắn rơi lệ, hết lần này đến lần khác vuốt ve lưng con trai mình hòng an ủi.

Draco cũng muốn vươn tay ôm lại bà, muốn nói cho mẹ rằng bản thân không sao cả - nhưng hắn không nâng tay dậy nổi, cũng không nói nổi lời nào. Vô số lần Draco bừng tỉnh từ cơn ác mộng giữa đêm khuya, trước mắt hắn chỉ còn laị những ngôi sao lấp lánh nơi chân trời lạnh lẽo.

- --

Có vẻ Thời Gian cũng thích tiết trời ấm áp hơn một chút, vì vậy mùa Hạ cùng Thu vội vội vàng vàng theo nó bỏ trốn mất, để lại mùa Đông lạnh lẽo đến trong chớp mắt.

Thế giới pháp thuật cũng ít khi gặp trận tuyết lớn đến vùi lấp hết cửa nhà như vậy, ánh sáng mỏng manh từ ngọn đèn chỉ có thể khẽ lay động trong màn đêm hiu quạnh, đến cả những vì sao còn mất hết tinh thần đối diện với thiên không nặng trĩu, chúng nó chỉ lóe lên vài cái rồi biến mất vô tăm biệt tích.

Draco vươn tay chạm vào cửa sổ sát đất, trên phiến thủy tinh nhanh chóng ngưng kết một mảng hơi nước, khuếch tán thành hình dạng bàn tay của hắn. Rừng cây ngoài Thái ấp xào xạc, tuyết rơi tựa lông ngỗng, đằng xa kia có gió cuốn mang theo tiếng sấm chớp đì đùng.

Vị thiếu gia mắt xám ngắm nhìn ánh trăng rằm qua song cửa, ấy thế mà nàng Trăng ủ dột thê lương, ngay cả tươi cười cũng chẳng thèm bố thí.

Trong lúc nửa mộng nửa tỉnh, hắn cũng sẽ nhớ tới thần thái hào hứng rạng rỡ của Chúa cứu thế, đứa bé bẩn thỉu nhỏ gầy ấy có vẻ càng lúc càng nhanh lớn, cho dù thời điểm này hắn vẫn cao hơn tên kia một chút nhưng dường như sẽ bị vượt qua rất nhanh thôi.

Draco lại nhớ đến khi hai người đấu võ mồm với nhau rồi lao vào đấm đá, cuối cùng hai thằng đều bị trừ điểm. Hắn lúng túng nhìn vẻ mặt âm trầm của giáo sư Snape, nhưng cuối cùng ông chỉ thở dài.

Càng gặp ác mộng thường xuyên, khi tỉnh lại hắn lại càng hay nhớ tới những ký ức đó. Có lúc hắn đột nhiên nghĩ, dường như từ khi mình đến Hogwarts đã chẳng gặp được chuyện gì như ý, ngay đến hồi ức suốt cả năm năm học cũng toàn là ngu xuẩn lại vô vị như vậy mà thôi.

Lần thứ sáu phải biệt ly trong danh sách của Draco, là chia tay cùng chính bản thân mình. Hắn bị bắt in hằn lên Dấu hiệu hắc ám, cọ không đi, xóa không sạch, chỉ cần hắn còn sống trên đời – lúc nào cũng sẽ bị dấu vết này vây khốn, mỗi ban đêm đều phải chịu đựng ác mộng dằn vặt.

Hắn rõ ràng đang còn sống, nhưng lại như đã sớm chết đi.