Hợp Đồng Tình Nhân Sa Vào Vòng Tay Của Ác Ma

Chương 40: Làm Bạn Gái Của Anh TrướcTiếp



Vân Mộng lên tiếng cảnh cáo mới khiến đám người kia lục đục đứng dậy nhận về tài liệu của bản thân, Phùng Linh An hai mắt long lanh nhìn về phía cô, cảm kích nói:

“Chị tốt với em quá, nhưng làm vậy chị sẽ bị mọi người ghét đó.”

“Không sao đâu.

Sau này em đừng im lặng, nếu bất mãn thì nói ra, quá hiền lành không phải không ngoan, mà là đang tạo cơ hội cho người khác bắt nạt.”

Bỏ lại một câu như vậy, Vân Mộng đóng cửa rời khỏi phòng làm việc.

Vừa rồi Phùng Linh An có nói người bắt cô bé làm nhiều như thế là Lương Ninh nhỉ? Cùng là con gái với nhau mà cái ả đáng ghét này không thông cảm được còn giỏi gây sự nữa.

Vừa suy nghĩ, Vân Mộng vừa trở lại phòng làm việc.

Gần đây công việc ở Lục thị rất nhiều, một lượng lớn khách hàng đột nhiên xuất hiện khiến Lục Cẩn Hiên lo lắng.

Vốn nên vui vì sự phát triển của công ty, nhưng lai lịch của những người này khá đáng ngờ, anh thật sự hoài nghi bọn chúng là thợ săn tự do.

Lục Cẩn Hiên thấy cô trở vào thì dặn dò:

“Em nói với gia đình, bạn bè thân thiết thời gian gần đây đừng ra ngoài vào ban đêm, tuyệt đối đừng đi đến những chỗ vắng vẻ một mình.”

“Sao vậy? Có chuyện gì à?” Tim Vân Mộng đập nhanh một cách bất thường, mỗi lần Lục Cẩn Hiên nói mấy câu cảnh báo này đều sẽ xảy ra chuyện đó!

Anh nhìn cô rồi đưa điện thoại qua, nói:

“Em xem đi.”

Màn hình hiển thị mấy bài báo dạo gần đây, Vân Mộng xem sơ qua, càng xem càng hoảng.

Nhiều vụ mất tích và chết người kỳ bí diễn ra trong thành phố, có tin tức nói là bị thú dữ tấn công, có người chết bị rút cạn máu, có người thân thể không hoàn chỉnh…

“Chẳng phải huyết tộc chỉ hút máu thôi sao? Người này chết thảm quá, thi thể không toàn vẹn…” Cô lẩm bẩm.

Lục Cẩn Hiên nhíu mày:

“Đúng thật huyết tộc không ăn thịt người, nhưng một số kẻ ngoài vòng “pháp luật” có sở thích phanh thây thức ăn.

Đây hẳn cũng là lý do mà thợ săn hoạt động ngày càng nhiều.”

Chẳng trách thợ săn tập trung đến đây ngày càng nhiều! Lục Cẩn Hiên lo lắng cho gia đình, cũng lo lắng cho Vân Mộng.

Vân Mộng nghe lời anh liên hệ về cho gia đình, dặn dò mẹ và em trai thời gian này ít ra ngoài.

Mẹ cô cũng đã xem tin tức, vừa khóc vừa nói:

“Ở dưới quê không có mấy vụ giết người man rợ như chỗ con, con không phải lo cho mẹ, tự lo cho mình đi.

Hay là con về nhà, đừng đi làm nữa?”

Bà sợ đến nỗi không muốn để Vân Mộng tiếp tục ở lại thành phố S.

Đúng lúc ấy Lục Cẩn Hiên ngẩng đầu nhìn về phía cô, có lẽ đã nghe được câu nói của mẹ cô rồi? Cô hắng giọng rồi an ủi bà:

“Mẹ yên tâm đi, con sẽ cẩn thận không ra ngoài vào buổi tối.”

“Nhưng mẹ sợ con một thân một mình sẽ gặp nguy hiểm, con trai của chú Lý gần nhà vừa chuyển về gần chỗ con đó, hay mẹ bảo cậu ấy qua đưa đón con cho an toàn?”

“Không cần đâu ạ!”

Vân Mộng lập tức từ chối, nhưng mẹ cô kiên quyết:

“Mẹ thấy cần! Mẹ sợ lắm, Vân Kiên cũng lo cho con đây này, thằng bé nói mẹ nên tìm bạn trai cho con, chứ con gái mà sống một mình ở nơi xa lạ dễ gặp nguy hiểm lắm.

Thế nhé, mẹ sẽ bảo thằng bé thường xuyên chăm sóc cho con.”

“Mẹ!”

Vừa mới gọi một tiếng, điện thoại đã ngắt máy.

Vân Mộng liên hệ lại lần nữa nhưng chỉ nghe thấy thông báo đang bận, chẳng lẽ mẹ cô đang gọi cho tên họ Lý kia? Ôi trời, gần đây cô bận rộn đủ thứ nên quên mất chưa nói với mẹ là cô đã chuyển nhà! Mà có thời gian gọi cho bà ấy cô cũng chẳng dám khai báo bản thân đang ở cùng một người đàn ông, đây còn chẳng phải bạn trai của cô nữa…

Ánh mắt của Lục Cẩn Hiên bình tĩnh như cũ, nhìn cô không chớp lấy một lần.

Một lát sau, anh mới lên tiếng:

“Em có nên thông báo cho mẹ là mình đã có bạn trai rồi không?”

“Em? Có sao…”

Vân Mộng nói một nửa thì thấy tay của anh nâng lên chỉ chỉ vào mặt của mình.

Cô bật cười:

“Không phải em chỉ là tình nhân của anh thôi sao?”

“Bây giờ anh sẽ cho em tăng chức, làm bạn gái của anh.”

Người nào đó mặt dày nói rồi đến gần ôm eo cô, áp mặt vào tóc cô để ngửi.

Đối với Lục Cẩn Hiên, tìm được một cô gái người thường phù hợp với khẩu vị của mình đã khó, người đó khi phát hiện ra sự thật không kỳ thị anh lại càng khó hơn.

Vân Mộng bị nhột nghiêng nghiêng đầu, kết quả anh như một miếng keo dính chặt vào đầu cô, cũng nghiêng theo, còn suýt chút đè cô ra sàn nhà.

Cô cười khẽ:

“Vậy hợp đồng tình nhân phải làm thế nào bây giờ? Trong đó ghi rõ khi anh có bạn gái thì chúng ta sẽ kết thúc hợp đồng đó.”

“Làm một bản mới.”

Lục Cẩn Hiên nói xong ôm cô tiến về phía sofa, sau đó đè cô xuống ghế.