Hợp Đồng Tình Nhân Sa Vào Vòng Tay Của Ác Ma

Chương 39: Chỉ Vận Động Tôi Không Cần Máu



Tình yêu không quan trọng giới tính, tuổi tác, và ngay cả chủng tộc.

Lục Kình từng vấp phải rất nhiều khó khăn khi là người đầu tiên trong Lục thị yêu và muốn cưới người thường, bất chấp sự phản đối của dòng tộc.

Không chỉ những người bên ngoài mà ngay cả ở trong Lục gia cũng ít ai ủng hộ ông đón một “con mồi”, một “món ăn” về làm vợ.

Vì vậy, gia đình họ mới sống trên núi và gần như tách rời khỏi những huyết tộc khác.

Lục Cẩn Hiên nghe thấy cha mình ủng hộ thì cười đáp:

“Con hiểu rồi.”

Anh nói thêm một lúc rồi hỏi thăm sức khỏe của mẹ, cũng như báo cáo tình hình của Lục Tử Tiệp xong thì vào nhà.

Vừa mở cửa ra, anh liền thấy Vân Mộng đang buồn chán lau dọn mấy thứ trong phòng khách.

Anh đi tới bên cạnh, tóm lấy miếng giẻ lau trên tay cô:

“Em không cần làm mấy thứ này đâu.”

“Em tỉnh dậy từ chiều rồi, nằm một chỗ càng khó chịu hơn, nên vận động một chút.”

“Phải không?”

Lục Cẩn Hiên cười cười khiến cô đỏ mặt, cái “vận động” mà cô nói và cái mà anh nghĩ tới không giống nhau, cô chắc chắn! Cô cảm giác được bên hông căng thẳng, anh vừa ôm vừa sờ vào eo cô:

“Chúng ta vận động cùng nhau đi.”

“Không được, em mất máu nhiều quá sẽ chết đó.”

“Chỉ vận động, tôi không cần máu.”

“...”

Được rồi, chính cô tự dâng mình lên cho anh, còn chủ động đòi “trả nợ” thì lấy tư cách gì mà phản đối chứ?

Một buổi chiều qua đi, Vân Mộng xụi lơ trong lòng của Lục Cẩn Hiên.

Cô tự hỏi chẳng lẽ nhu cầu của huyết tộc cao hơn người thường hay sao mà anh có thể khỏe như thế? Hít sâu mấy hơi, cô đưa tay chọc chọc bắp tay rắn chắc của anh:

“Em có nhiều thứ tò mò lắm, có thể hỏi anh không?”

“Chuyện gì?” Lục Cẩn Hiên hé mắt nhìn cô.

“Sao anh lại chọn em làm tình nhân vậy?”

“Vì mùi máu của em rất thơm.”

Vân Mộng biết câu trả lời từ trước, nhưng khi nghe được lời này cô hơi hụt hẫng, thất vọng.

Hóa ra mấy cô gái khác bị đuổi vì “mùi không ngon không thơm” nhỉ? Vốn muốn hỏi nhiều thứ lắm, bây giờ thì không còn tâm trạng nữa.

Cô ừm một tiếng rồi bò dậy, xoay người xuống giường.

“Em đi đâu?” Lục Cẩn Hiên nằm nghiêng trên giường, dùng đôi mắt đầy ý cười nhìn cô.

“Dỗi tôi rồi à?”

“Không.”

“Em dỗi rồi.”

Một câu khẳng định chắc nịch.

Vân Mộng không cãi được, bĩu môi đi vào phòng tắm.

Lúc sắp đóng cửa lại, giọng của Lục Cẩn Hiên nhẹ nhàng truyền tới:

“Chọn em vì mùi máu, nhưng giữ em lại bởi vì lý do khác.”

“Lý do gì?” Vân Mộng mở cửa thò đầu ra, thật sự rất tò mò.

Người đàn ông tuấn mỹ kia chỉ cười không đáp, đưa tay gõ lên trán, ý bảo cô tự đoán.

Vân Mộng tức giận đóng sầm cửa lại.



Vân Mộng trở lại công ty làm việc trước những ánh mắt kỳ thị của mọi người.

Cô thừa nhận mình không phải sắt đá, vẫn rất để ý đến cách họ nhìn mình, nhưng làm thế nào được khi cô thật sự đã trèo lên giường của Lục tổng đây?

Cô đi từ thang máy ra ngoài, vừa hay đụng phải Phùng Linh An - cô gái đã từng giúp cô mở cửa nhà vệ sinh đang ôm một chồng tài liệu dày nặng.

Cô đưa tay về phía trước rồi cầm đi một ít:

“Chị giúp em cầm, sao lại nhiều thế này?”

“Cảm ơn chị! Ôi, chị Lương bảo em phải làm cho xong mới được về, đây đâu phải việc của em chứ, là việc của mấy người khác cộng lại!” Nói đến đây, Phùng Linh An như ý thức được mình vừa nói xấu cấp trên, vội chữa cháy: “À không, không có gì đâu, em làm nhiều cho quen.”

Vân Mộng không muốn dính đến những chuyện ở công ty lắm, nhưng Phùng Linh An có vẻ là một cô bé tốt, bị bắt nạt thế này thật không đáng.

Hai người cùng nhau đi đến văn phòng, lúc mở cửa ra liền nghe thấy có người nói:

“Linh An, phần của tôi đã xong chưa?”

“Vâng vâng, sắp xong rồi ạ, em sẽ làm ngay.”

Thực tập sinh ngốc nghếch bị người ta bắt nạt nhưng không phản kháng được, phía sau chẳng ai chống lưng, chỉ một mình ở công ty thì phải làm sao chứ?

Lúc này, Vân Mộng xuất hiện ngay phía sau Phùng Linh An, đưa tay lật mở tài liệu trên bàn rồi đọc to lên và hỏi:

“Đây là công việc của ai?”

Phòng làm việc bấy giờ im thin thít, quanh đây đa phần là chuyên viên tư vấn, công việc của họ tuy không nặng nhưng rất nhiều, một người mới như Phùng Linh An sao có thể làm hết được?

Tất cả đều im lặng nhìn nhau, lát sau, một người lặng lẽ giơ tay lên, Vân Mộng nhíu mày nói:

“Công ty trả lương cho mọi người không phải để đùn đẩy trách nhiệm và công việc cho đồng nghiệp, đặc biệt là người mới.

Của ai, người đó cầm về xử lý cho tốt, nếu không, tôi sẽ báo lại với bên nhân sự.”