Hokage chi Uchiha Akira

Chương 10: Chương 10



Tại núi Diệu Mộc nơi ở của tiên nhân Cóc…
Một con cóc khổng lồ ngồi trên vương tọa, hai bên của hắn chính là hai con cóc nhỏ hơn một cóc cái và một cóc đực. Cả ba con cóc đều mặc một thân quần áo. Đứng ở phía dưới là một nam và một nữ. Người nam nhân hơn hai mươi tuổi, khá to con, với tóc gai nhọn màu trắng dài cột thành đuôi ngựa, hai lọn tóc dài hai bên. Hai đường màu đỏ săm lên kéo dài từ mắt xuống. Hắn mặc một bộ kimono màu xanh rêu và một áo khoác ngoài màu đỏ.
Người thiếu nữ cũng ngoài hai mươi khá cao, da trắng với đôi mắt màu nâu sáng và tóc vàng. Mái tóc dài đến tận thắt lưng, hai nọn tóc ôm lấy cả khuôn mặt. Bên ngoài mặc một bộ áo khoác màu xanh. Bên trong mặc một chiếc áo kimono với vải bằng kaki, thắt lưng to bản xanh ôm trọn lấy chiếc eo thon thả. Bộ ngực lớn do chiếc áo trễ xuống khiến cho bất cứ nam nhân nào cũng muốn điên cuồng. Trên bàn chân trắng nõn cùng với bàn tay trắng nõn là những chiếc móng tay, móng chân được sơn màu đỏ giống như một viên ngọc xinh đẹp.
Người thanh niên chăm chú nhìn về phía con cóc khổng lồ tò mò hỏi: “Đại nhân, ta đã đem theo Tsunade đến rồi! Nghe nói ngài mới nhìn thấy lời tiên tri mới… muốn ta mang theo cả Tsunade đến đây. Chẳng lẽ lời tiên tri này liên quan gì tới Tsunade sao?” Nói xong hắn tò mò quay sang nhìn về phía Tsunade đang đứng ở bên cạnh mình.
Từ miệng của con cóc khổng lồ vang lê âm thanh có chút hơi ồm ồm: “Cảm ơn ngươi, Jiraiya bé nhỏ đã mang đến công chúa của tộc Senju tới nơi này?”
Đôi mắt xinh đẹp của Tsunade hơi chớp lại, nàng cũng cực kỳ tò mò nhìn về phía con cóc khổng lồ mở miệng hỏi: “Ngài chính là Cáp trưởng lão của núi Diệu Mộc? Ta đã từng được nghe Jiraiya nói về ngài?” Trong giọng nói của Tsunade bình thản có chăng chỉ là thêm chút tò mò đối với lần tiên đoán này mà thôi.
“Đúng vậy!” Con cóc khổng lồ chỉ bình thản trả lời. Ngay sau đó hắn ồm ồm đáp lại Tsunade nói: “Ta nhìn thấy được một chút tương lại. Tương lai này đã thay đổi hoàn toàn. Mà tương lai này có lẽ liên quan rất lớn tới người kia?”
Nghe được lời này thì Jiraiya kinh ngạc tò mò hỏi: “Ngài tiên nhân Cóc, ngài chẳng lẽ nói đến đứa con của tiên tri?”
Đầu của con cóc khổng lồ lắc lắc, hắn bình thản đáp lại: “Không phải? Không liên quan tới đứa con của số mệnh mà là một lời tiên tri khác?”
“Lời này có liên quan tới tôi sao?” Bất chợt Tsunade ngay lập tức mở miệng tò mò hỏi.
Đầu của con cóc khổng lồ gật xuống, hắn tiếp tục mở miệng nhìn về phía Tsunade: “Tương lai mà ta thấy đó là một đám mây mờ mịt không rõ. Tuy nhiên ta đã nhìn thấy được một số thứ. Sự xuất hiện của hắn sẽ đưa thế giới này tới một tương lai không biết? Sự tồn tại của hắn chính là dị số của thế giới này. Có lẽ tương lai đã không còn cần sự tồn tại đứa con của số mệnh. Chồng của công chúa tộc Senju đồng thời cũng là học trò của nàng sẽ đưa thế giới này tới một hướng đi mới… Hắn có lẽ sẽ đem tới sự tân sinh cho thế giới này… cũng có lẽ là sự hủy diệt…”
“Cái gì?” Nghe được lời này thì Jiraiya há hốc miệng lên, con mắt mở lớn kinh hãi nhìn về phía con cóc khổng lồ. Ngay cả Tsunade cũng phải ngạc nhiên bởi lời tiên tri này. Jiraiya ngay lập tức hét lớn: “Tiên nhân Cóc, những lời này là sao?”
Nói xong những lời này thì con cóc khổng lồ ngay lập tức ngây ra ngủ, miệng phát ra tiếng ngáy khò khò. Vẫn ngồi bên cạnh con cóc khổng lồ thì con cóc cái mở miệng lên nói: “Jiraiya bé nhỏ, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa rõ?”
Ngồi một bên khác của con cóc khổng lồ là một con cóc đực mở miệng nói: “Tiên nhân Cóc dự đoán học trò của công chúa Senju đồng thời cũng là chồng của nàng sẽ đưa thế giới này tới một hướng đi mới. Chúng ta chỉ cần biết như vậy là được!”
Ngồi bên cạnh con cóc khổng lồ, con cóc cái nói: “Cha của mấy đứa nhỏ nói đúng, chỉ cần tìm được học trò của cô bé này là được!” Nói tới đây thì con cóc cái nhìn về phía Tsunade mở miệng nói.
Con cóc đức đáp lại lời của con cóc cái: “Mẹ của mấy đứa nhỏ, hình như Tsunade bé nhỏ vẫn chưa thu học trò a!”

“Cha của mấy đứa trẻ…” con cóc cái quay sang nhìn về phía con cóc đực mở miệng nói: “Đúng là Tsunade bé nhỏ chưa có nhận học trò…”
Nghe được hai con cóc trò chuyện thì khóe miệng Jiraiya liên tục giật giật dường như đang nhớ đến cái gì đó.
Vài tuần đã qua, Akira lại ngồi trên đỉnh cao nhất của mỏm đá hướng về phía mặt trời mới mọc lên tu luyện Tử Cực Ma Đồng. Khi mặt trời lên cao dần thì đôi mắt Akira nhẹ nhàng nhắm lại, một tia ánh sáng màu tím từ mắt hắn bắn ra. Khóe miệng Akira hơi nhếch lên, thấy trời đã sáng thì hai tay của hắn liên tục kết vài cái ấn đồng thời quát lớn: “Ảnh phân thân!”
Một người nhân bản do chakra tạo thành mang theo hơn chín thành chakra xuất hiện trước mặt Akira. Akira cười khổ mở miệng nhìn về phía người phân thân nói: “Lần này tới lớp tu luyện thuật y nhẫn phải nhờ vào ngươi rồi!”
Ảnh phân thân Akira mở miệng nói: “Được rồi việc này để ta. Ngươi ngồi tập trung khôi phục chakra đi!” Nói đến đây ảnh phân thân phòng về phía bệnh viện lớn nhất của làng Lá/
Nhìn thấy ảnh phân thân rời đi thì khóe miệng của Akira xuất hiện một nụ cười bình thản: “Ảnh phân thân do tên Minato dạy thật sự có ích!”
Ảnh phân thân chính là một lương lớn sử dụng chakra do chính bản thân mình tạo ra. Ảnh phân thân có thể suy nghĩ hoạt động giống y hệt mình không khác chút nào. Đồng thời khi ảnh phân thân tiêu biến thì toàn bộ hoạt động cùng cảm ngộ của ảnh phân thân đều sẽ truyền lại bản thể. Tuy nhiên nhược diểm của nó là những mệt mỏi của ảnh phân thân cũng sẽ truyền lại cho bản thể. Nếu dùng hai ảnh phân thân thì tốc độ tu luyện sẽ gấp ba lần, ba ảnh phân thân bốn lần, đây là tính cả chủ thể. Tuy nhiên mệt mỏi về mặt tinh thần cũng tăng theo số lần này.
Thời gian tồn tại của ảnh phân thân tùy thuộc vào lượng chakra mà Akira đưa cho phân thân. Vừa rồi Akira đưa hơn chín thành chakra cho ảnh phân thân hiện giờ lượng chakra của hắn gần như cạn kiệt. Tuy nhiên chân khí của trường sinh quyết nhanh chóng vận chuyển đem toàn bộ cơ thể hắn điều chỉnh thật tốt. Sau khoảng hơn một giờ đồng hồ thì thân thể của hắn hoàn toàn khang phục.
Khóe miệng Akira liên tục giật giật nói: “Thật là đói a!”

Bàn tay Akira liên tục đánh ra, trong không khí phát ra tiếng ba, ba, ba… cực kỳ mạnh mẽ. Khi quyền của hắn thử đánh lên một tảng đá thì cả tảng đá ầm ầm nổ tung. Thân thể của hắn quả thực có vài phần bá đạo. Sau khi luyện quyền xong một bài thì Akira ngẫm nghĩ: “Thế giới này, thức ăn không chứa quá nhiều tạp chất lên thân thể hấp thu khá tốt. Không biết trước mười năm tuổi ta có hay không bước vào trạng thái âm kính và hóa kính đây. Nếu bước vào trạng thái này nhất định lượng chakra sẽ tăng mạnh. Nếu bước vào âm kính và minh kính thì lúc đó toàn bộ huyệt đạo được đả thông trường sinh quyết không cần tu luyện trực tiếp bước vào bước tiếp theo. Chân khí chuyển thành tiên thiên chân khí. Đến lúc đó mình có thể hóa lỏng chân khí thành chân nguyên rồi”
“Phi lôi thần thuật của cái tên Minato này thật sự khó luyện. Sau này thời gian rảnh rỗi luyện đi. Mặc dù nguyên tắc cực kỳ dễ hiểu là nghịch chuyển của thuật thông linh nhưng thật sự quá mất thời gian vào việc tu luyện rồi. Hiện giờ mình cũng không cần vội vàng chỉ cần chờ đến mười sáu tuổi đến lúc đó lượng chakra nhiều thì tu luyện một thể. Khi đó trường sinh quyết đạt đến trúc cơ, chân khí dịch hóa thành chân nguyên tốc độ khôi phục của mình cực kỳ khủng bố. Đến lúc đó lo lắng gì không có chakra để học được nhiều thứ.”
“Ai…” Đột nhiên Akira quát lạnh một tiếng. Ngón tay của hắn chỉ thẳng về phía một cái cây khá là lớn.
Phanh!
Cả cái cây lớn bị đánh ra một lổ cực lớn kèm theo đó là một tiếng hét sợ hãi: “A…” Ánh mắt của Akira nhìn về phía trước thì thấy một cô bé hơn bốn tuổi mặc một thân quần áo màu xanh nhạt. Nàng kinh hãi giật mình ngã lùi lại phía sau. Cả cái mông rơi bịch xuống đất.

“Kurenai, sao lại là em!?” Akira thấy hình dáng cô bé hơn bốn tuổi đánh yêu này vội vã phóng mình đi tới. Hắn cười khổ vươn bàn tay ra đưa lên kéo tay của cô bé.
Cô bé vội vàng đứng dậy, bàn tay vươn ra vuỗi vuỗi bụi bẩn trên thân thể của mình. Khóe miệng Akira liên tục giật giật, hắn cười khổ nhìn về phía Kurenai tò mò hỏi: “Tại sao em lại tới đây? Vừa rồi có biết nguy hiểm lắm không hả?” Phía dưới đất còn dính một đoạn tóc của cô bé do cực phong chỉ bắn ra.
Khuôn mặt của cô bé trong lúc này còn tái mét, nàng nhìn về phía Akira sau đó hơi cúi đầu khe khẽ lẩm bẩm nói: “Em xin lỗi! Em có chút tò mò tại sao sáng sớm ra anh đã rời nhà đi tới nơi này mà thôi!”
Bàn tay Akira vươn ra vuốt nhẹ đầu cô bé, hắn cười khổ một tiếng nói: “Thật sự xin lỗi a! Đã làm em sợ…” hắn chần chờ một chút sau đó lên tiếng hỏi: “Đúng rồi, Kurenai, em đã hơn bốn tuổi rồi nhỉ bắt đầu nên tới trường học Ninja mới phải?”
Cô bé tên Kurenai suy nghĩ một chút sau đó gật đầu nói: ”Cha em nói em sẽ còn nhỏ chưa cần thiết phải đến trường học Ninja!”
“Ha, vậy sao?” Akira nhẹ cười một chút. Ngón tay hắn gãi gãi sống mũi của mình. Hắn đột nhiên suy nghĩ gì đó thì hắn mới mở miệng hỏi cô bé: “Kurenai, em có muốn trở thành một Ninja vĩ đại như cha của em, (thượng nhẫn) jounin ngài Yuuhi Shinku hay không?” Hắn cười cực kỳ thân thiện nhìn về phía cô bé.
Yuuhi Kurenai hơi rơi vào trầm tư, tại ngay sau đó trên mặt cô bé xuất hiện mộ nụ cười ngây thơ: “em muốn trở thành một ninja vĩ đại giống như cha em!”
Nghe thấy vậy Akira mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu nói: “Được rồi! Vậy thì anh sẽ dạy em tu luyện chakra!” Akira hơi mím môi sau đó ngẫm nghĩ trong lòng một chút. Cô bé này quả thực đáng yêu sau này tuyệt đối sẽ là một mỹ nhân bại hoại đến lúc đó cũng là lúc mình nên thu quả chín a. Tuy nhiên kiểu nuôi dưỡng này tính nguy hiểm cũng khá cao.
Hiện giờ Akira cũng không biết mình có thể trở về thế giới cũ hay không tuy nhiên hắn không muốn Đường môn thất truyền. Mặc dù hắn hiện giờ không có tu luyện công pháp củ Đường môn là Huyền thiên công nữa nhưng hắn không muốn công pháp thất truyền chút nào. Sau khi ngẫm nghĩ kỹ một chút thì Akira quyết định dạy cho cô bé này nội gia quyền trước.
Ngồi trên một thảm cỏ, Akira mỉm cười nhìn về phía cô bé Kurenai đáng yêu trước mắt. Hắn mở miệng nói: “Chakra là gì? Chakra là một dạng năng lượng do hai loại năng lượng tạo nên gồm tinh thần lực cùng với thể lực. Nó là một năng lượng do não bộ tạo ra cùng với hơn 130 triệu tế bào trong cơ thể tạo ra. Đơn giản một chút…” Akira dùng một ngón tay chỉ đầu mình một ngón tay chỉ về phía thân thể của mình nói: “Nó là tổng hợp năng lượng do hai nơi này sinh ra gồm đầu và thân thể!”
Đôi mắt của Yuuhi Kurenai tò mò nhìn về phía Akira. Akira mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Yuuhi Kurenai, em nhắc lại cho anh biết chakra là gì?”
Yuuhi Kurenai chần chừ một chút sau đó nói: “Chakra là do hai loại năng lượng tạo ra bởi tình thần lực cùng thể lực. Nó là một loại năng lượng do não và thân thể tạo ra…”
“Tốt!” Đầu Akira nhẹ nhàng gật xuống. Hắn mỉm cười lên tiếng tò mò hỏi: “Vậy Yuuhi Kurenai, em có biết làm sao để một người có thể tăng lượng chakra của mình lên không?” Cô bé lắc lắc đầu. Akira bình thản tiếp tục mở miệng nói: “Có hai cách chính để tăng lượng chakra của cơ thể. Thứ nhất đó chính là rèn luyện chakra đem chakra tiêu hao hết sau đó một lần nữa khôi phục lại. Đó chính là cách phổ thông nhất. Cách này mặc dù dễ dàng tuy nhiên tốc độ tăng lên chakra quá thấp. Cách thứ hai tốt hơn nhiều đó chính là rèn luyện thân thể và não bộ. Chỉ cần thân thể khỏe mạnh cùng với não bộ khỏe mạng tự khắc chakra sẽ nhiều lên”.
“Vì thế…” Akira nhìn về phía Yuuhi Kurenai nói: “Nếu như Kurenai muốn trở thành một ninja mạnh mẽ giống như cha em ngài Yuuhi Shinku thì giờ em phải nghe anh được chứ?” Cô bé suy nghĩ một chút sau đó gật đầu một cái.
“Hô, hô…” Tại bên bờ suối, Akira liên tục đánh ra từng quyền cực kỳ chậm. Yuuhi Kureinai bắt đầu đánh xong. Sau khoảng mười phút thì cô bé thở ra hổn hển. Akira lắc lắc đầu thầm nghĩ: “Thân thể của nữ nhân thường thường yếu hơn nam nhân a!” Thường thì thân thể của nữ nhân yếu hơn so với nam nhân rất nhiều nên về tiên thiên ưu thế thì nam nhân có ưu thế hơn hẳn các nàng. Tuy nhiên nữ nhân cũng có ưu thế đó là về mặt khống chế thì họ mạnh hơn nam nhân rất nhiều.

Akira nhìn về phía Kurenai mở miệng nói: “Nâng cao tay một chút Kurenai!”
“Vâng!” Kurenai gật đầu đáp lại.
Sau khoảng mười năm phút
“Được rồi nghỉ một chút thôi Kurenai!” Akira liên tiếng nhắc nhở.
Tuy nhiên cô bé một mực lắc lắc đầu nói: “Tiếp tuc đi anh Akira!”
Đầu Akira lắc nhè nhẹ. Xem ra quả thực là một cô bé ngoan cố a. Akira bất đắc dĩ tiếp tục luyện đến mười năm phút sau thì cả người cô bé nhễ nhại mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng. Akira mở miệng nói: “Được rồi, có thể nghỉ rồi Yuuhi Kurenai! Tập quá lâu đối với cơ thể không phải là chuyện tốt a!”
Nghe theo mệnh lệnh của Akira thì cô bé mới ngoan ngoãn ngừng lại ngồi vào một tảng đá lớn cùng với Akira. Nhìn thấy mặt cô bé đỏ bừng thở ra hổn hển như vậy thì Akira thở ra một hơi, hắn ngẫm nghĩ một chút sau đó mở miệng nói: “Kurenai, đưa tay đây cho anh!”
Nghe được lời này của Akira thì Kurenai hơi ngơ ngác một chút. Nàng suy nghĩ một chút sau đó có vài phần rụt rè đưa bàn tay về phía Akira. Akira đưa bàn tay ra cầm lấy tay cô bé. Cô bé có vài phần xấu hổ, khuôn mặt trở nên ửng đỏ đầu hơi cúi xuống. Bất chợt cô bé cảm giác được một dòng nước ấm khoan khoái chạy vào trong cơ thể mình. Việc này giống như cô bé đang ngâm suối nước nóng với cha mình vậy.
Akira hiện giờ đang dùng chân khí của trường sinh vì cô bé mà ôn dưỡng thân thể. Dù sao thân thể của nữ nhân quả thực có vài phần yếu ớt nếu như không được chăm sóc từ nhỏ, vận động quá mạnh dễ dàng gây ra ám tật quả thực không tốt.
Thường thường Yuuhi Shinku vốn là thượng nhẫn nên không có nhà, vợ của Yuuhi Shinku hình như đã chết thế nên Kurenai chỉ sống một mình mà thôi. Biết tình trạng này nên Ayumi thường thường đều để cô bé sang nhà mình ăn cơm. Mấy ngày nay quan hệ của Akira cùng với Yuuhi Kurenai xem như anh em.
Sau khi Yuuhi Kurenai được nghỉ ngơi xong thì Akira mới mở miệng nói: “Được rồi, Kurenai, em lại tiếp tục luyện tập đi! Vẫn bài tập như lúc nãy, em còn nhớ những động tác đó a!”
Cô bé nhẹ nhàng gật đầu một cái đáp lại: “Vâng!” Sau đó lại đi ra gần suối bắt đầu luyện quyền.
Bất chợt Akira khe khẽ lẩm bẩm nói: “Mebuki? Thật phiền phức!” Hai bàn tay của hắn kết ấn một cái. Phanh! Một âm thanh rất nhỏ vang lên, một Akira lại giống y hệt hắn xuất hiện bên cạnh. Thấy hình ảnh như vậy thì Kurenai trợn tròn mắt lên. Bởi vì nàng biết được chỉ có cha nàng mới từng làm được chiêu thức này mà thôi. Ảnh phân thân bình thản nhìn về phía Kurenai nói: “Được rồi, Kurenai! Sau này chắc chắn em cũng làm được như vậy!” Nói xong ảnh phân thân rời đi.
Tại trong lúc này Akira nhắm mắt lại tập trung chân khí trường sinh quyết bắt đầu chữa trị. Hắn hiện giờ đã quen nhất tâm nhị dụng, chân khí trong cơ thể của hắn lúc nào cũng bình thản di chuyển trong cơ thể tăng lên một cách bình thản. Mặc dù không tốt bằng tự chủ tu luyện nhưng lại cực kỳ hữu ích khi Akira còn muốn tu luyện loại khác.
Thời gian ba tháng lại trôi qua, Akira lại miệt mài vào tu luyện thân thể cùng với kiểm soát khả năng khống. Một vài lần Akira biết được Shinku quan sát Kurenai nhưng sau đó cũng không tiếp tục quan sát nữa. Tuy nhiên ảnh phân thân sau khi bị Tsunade phát hiện thì nàng đã nổi điên với Akira hiển nhiên Akira bất đắc dĩ phải trình bày với Tsunade rồi. Mặc dù tức giận nhưng quả thực tốc độ lớn lên của Akira vẫn đủ làm cho Tsunade vừa lòng thế nên nàng tạm thời mới bỏ qua.
Ánh bình minh chiếu lên con suối làm cho cả con suối phát ra màu sắc xinh đẹp. Một cậu bé hơn mười tuổi cùng một cô bé hơn bốn tuổi đang ngồi tại một mỏm đá. Mái tóc bạch kim của cậu bay nhè nhẹ, trên khuôn mặt xuất hiện một nụ cười bình thản nói: “Kurenai, hôm nay anh sẽ dạy em các loại kêt ấn!” Nghe được lời này thì Yuuhi Kurenai có chút trầm mặc. Akira thấy vậy thì tò mò hỏi: “Kurenai, em làm sao vậy? Không muốn học cách kết ấn sao?”
Khuôn mặt của cô bé xuất hiện sự tò mò, nàng mở miệng hỏi: “Anh Akira, bao giờ anh mới có thể dạy em cách tụ tập chakra?”
Akira nghe thấy vậy cười khổ nói: “Anh không phải nói với em rồi sao? Rèn luyện chakra ra sớm không nói lên được điều gì cả? Thiên tài thì sao? Chỉ cần lượng chakra em đủ mạnh hơn rất nhiều, ưu thế về thể thuật, tốc độ cùng với khả năng khống chế… sau này em sẽ trong thời gian ngắn thì thực lực em tăng rất nhanh!”

Thấy bộ mặt nghi hoặc của cô bé thì Akira cười khổ lên tiếng hỏi: “Không tin sao?” Ánh mắt của Kurenai nhìn về phía Akira như vậy thì Akira cười khổ một tiếng. Hắn không biết làm thế nào cho phải nữa. Thực lực của hắn lúc này tuyệt đối không thua gì một thượng nhẫn (jounin), tốc độ và lượng chakra thì nói quả thực không thua kém gì thượng nhẫn. Ngón tay Akira vươn ra chém nhẹ vào không khí một cái.
Rắc!
Một âm thanh vang lên, cả cái cây cực lớn ầm ầm đổ xuống. Con mắt của Kurenai trợn tròn nhìn về phía Akira. Akira lắc đầu cười khổ nói: “Vậy giờ có muốn học tập tiếp theo hay không đây?” Đầu của cô bé gật nhẹ một cái. Akira thở dài ra một hơi. Hắn suy nghĩ một chút sau đó mở miệng nói: “Nếu như em hôm nay thành công khóa học anh sẽ nấu một món thật ngon cho Kurenai đồng thời kể cho em một câu chuyện thế nào?”
Nghe thấy vậy thì Kurenai mỉm cười, một nụ cười thân thiện nhìn về phía hắn nói: “Vâng!”
Bất đắc dĩ Akira đành bắt đầu dạy Kurenai kết ấn, hắn dạy cho Kurenai từng loại kết ẩn một cách cẩn thận nhất. Kiểu kết ấn có tất cả mười hai loại đối ứng với mười hai con thú bao gồm: rồng, rắn, gà, chó, chuột, dê, hổ, thỏ, lợn, ngựa, khỉ. Ánh mắt của Kurenai có vài phần hoa mắt bởi vì tốc độ kết ấn của Akira cực kỳ nhanh. Akira bình thản mở miệng nói với Kurenai: “Tốc độ kết ấn cũng rất quan trọng với người ninja, nhiều khi chỉ cần hơn kém nhau một khắc cũng quyết định thành bại của nhau. Người mà anh biết được kết ấn nhanh nhất chính là sáu ấn một giây. Tuy nhiên họ vẫn kém anh một ấn. Tốc độ của anh là bảy ấn một giây…”
Nghe được lời này thì Kurenai há hốc miệng nhìn về phía Akira. Akira mỉm cười nói: “Càng về sau thì tốc độ kết ấn muốn tăng lên càng khó. Thế nên Kurenai em chỉ cần đạt đến năm ấn là tốt rồi. Nếu như đạt đến sáu ấn thì quả thực là thiên tài a!”
Thật ra thì Akira muốn rèn luyện Yuuhi Kurenai chính là thể thuật mạnh mẽ, tinh thần lực mạnh mẽ, khả năng khống chế chakra tuyệt vời, tốc độ kết ấn nhanh. Đây là phương hướng mà Akira muốn rèn luyện ra một Ninja mà không phải chỉ chú trọng về nhẫn thuân, thể thuật hay ảo thuật gì đó. Phương hướng này chính là rèn luyện ra một ninja có lượng chakra mạnh mẽ, tốc độ kết ấn cực nhanh, khả năng khống chế chakra tuyệt vời giảm đi lượng chakra tiêu hao. Akira cũng phát triển mình theo phương hướng này. Hắn muốn đạt tới mười tám tuổi là lúc cơ thể đã đạt đến thành hình mới tập trung học tập các loại nhẫn thuật hay thể thuật khác.
Một năm lại trôi qua, Akira thành công học được y nhẫn thuật của Tsunade. Nếu nói một năm để hắn học được toàn bộ nhẫn thuật của Tsunade là chuyện không thể nào. Hắn còn cần một thời gian rất dài để hoàn thiện mình. Lượng chakra sau một năm của hắn cũng tăng lên cực cao, tố chất thân thể và tinh thần lực cũng tăng lên rất mạnh.
Ngoài ra nói đến cũng kỳ cục bởi vì Tsunade thỉnh thoảng len lén nhìn về phía Akira có khi nổi nóng thất thường ngoài ra lại có đỏ mặt. Đặc biệt thi thoảng thì Jiraiya cũng hay tìm hắn phiền phức. Điều này làm cho Akira không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Hiện giờ hắn không biết thực lực của mình đạt đến bao nhiêu nữa.Trong lúc này Akira lại thầm nghĩ: “Thời gian rảnh rỗi qua nhà cô nàng Kushina học tập thuật phong ấn xem sao? Nghe nói tên Minato đang học phong ấn, mình cũng muốn học biết chút dù sao nhẫn thuật mình cũng không có học, chủ yếu mình tập trung vẫn là ngự!”
Ánh nằng chiều xuống một căn nhà nhỏ, tại phía ngoài có dán một cái biển: nhà Yuuhi…
Một nam nhân nẳng nặng ngồi trên một tấm thảm đối mặt với một cô bé khoảng hơn năm tuổi. Ánh mắt màu đỏ giống như hồng ngọc của vị nam nhân có khuôn mặt gầy guộc này mở miệng lên tiếng nói: “Yuuhi Kurenai, hiện giờ cha sẽ dạy cho con về cách tụ tập chakra!”
“Vâng!” Yuuhi Kurenai mỉm cười lên tiếng nói.
Người nam nhân gầy guốc mở miệng nói: “Chakra là do…” Hắn bắt đầu kể giảng giải chi tiết cho Yuuhi Kurenai. Đồng thời dạy nàng cách kết ấn.
Ánh mắt nam nhân khoảng dưới ba mươi tuổi này nhìn về phía cô bé trầm ngâm, Thấy được cô bé đang nhắm mắt kết ấn cảm thụ chakra thì hắn bắt đầu nhàn nhã nhâm nhi ly tràn chăm chú quan sát con gái của mình. Phải biết muốn tụ tập ra chakra không đạt đến vài ngày là chuyện rất bình thường. Thiên tài phải mất cũng đến nửa ngày. Hiện giờ hắn rất muốn xem con gái của mình mất bao lâu mới có thể tụ tập được chakra.
Sau khoảng hơn ba giờ đồng hồ người nam nhân muốn đứng dậy trở mình thì hắn đột nhiên ngừng lại. Cô bé hơn năm tuổi mở đôi mắt trong suốt, con ngươi đỏ giống như một viên hồng ngọc xuất hiện. Nàng tò mò hỏi: “Cha, đây chính là chakra sao?” Nàng cảm nhận được trong cơ thể xuất hiện một dòng năng lượng rất nhỏ.
Mặc dù trên khuôn mặt của người nam nhân này không có biến hóa gì nhưng trong lòng lại nổi sóng: “Làm sao lại nhanh như vậy?”