Hồi Ức Khảm Vào Mảnh Trăng Tàn

Chương 31: Tình trường hào môn



Bác sĩ là một người đàn ông ngoài năm mươi, dáng vẻ hòa nhã hiền lành, hình như những người bên cạnh Triều Lâm đều có vẻ ngoài đầy thiện cảm. Khi thực hiện phi vụ ám sát, cô nhớ bên cạnh anh có tên thuộc hạ thân tín gọi là Minh, anh ta trông cũng rất dịu dàng, dễ chịu, nhưng thủ đoạn xuống tay thì hết sức tàn nhẫn.

“A!”

Cô bị đau khẽ hét lên, vị bác sĩ mỉm cười trấn an: “Không sao rồi. Mấy ngày này cố tránh đừng động nước nhé!”

“Vâng, cháu cảm ơn.”

“Cháu gái, cháu bao nhiêu tuổi?”

Sao mọi người có vẻ tò mò về tuổi tác của cô thế nhỉ? Chưa thấy ai nghỉ học đi làm hầu gái hay sao?

“Cháu năm nay mười chín rồi ạ!”

Cô biết bọn họ nghĩ gì. Bởi do ngoại hình mà tất cả mọi người đều tưởng cô là học sinh cấp Ba. Thước Vi Nhi trộm nghĩ, so với việc mới mười chín tuổi đã đi làm nữ hầu thì một đứa trẻ mười ba tuổi trở thành sát thủ nghe có vẻ đáng ngạc nhiên hơn nhiều chứ nhỉ!

“Tuổi nhỏ mà nghĩ quẩn vậy ư?”

Cô nhìn xuống tay trái có vết sẹo, khẽ thở dài. Vết sẹo trên cổ tay mảnh mai trông ghê sợ, phần lớn là do không tỉ mỉ dưỡng thương nên mới thành ra như vậy. Mà đâu chỉ có mỗi nơi này, khắp người cô chỗ nào cũng có vết thương do bị đánh, bị cào.

Nguyên thân hẳn phải đau đớn và tủi nhục lắm.

“Chuyện cũng qua rồi ạ. Hiện tại cháu không sao nữa.”

“Nếu gặp rắc rối gì cứ nói với thiếu gia, cậu ấy là người tốt, nhất định sẽ giúp cháu.”



Cô mím môi, ngoan ngoãn gật đầu. Cô mới không cần anh giúp đỡ. Từ nhỏ, điều mà cô nhận ra là không nên dựa dẫm vào người khác, chỉ có tự mình nỗ lực, vượt qua tất cả mới đáng tin nhất. Huống hồ, Triều Lâm là người cô đang muốn tiếp cận để trả thù, còn lâu cô mới đồng ý dựa dẫm vào anh.

Nhưng tại sao mọi người đều nói anh là người tốt?

Cô nhớ đến những ngày đầu cố nghe ngóng tin tức về anh, từ người làm vườn, tài xế, đến dì dọn dẹp, giặt ủi đều khẳng định với cô: “Thiếu gia là người tốt.”

Trong khi đó, tài liệu về lão đại Dạ Phong thì ngược lại. Thủ đoạn tàn nhẫn, hành động dứt khoát, giỏi che giấu khiến đối thủ không nắm được đường đi nước bước, chỉ cần là đối tượng mà anh nhắm đến thì xác suất chạy thoát gần như bằng không.

Cô mệt mỏi tựa lưng vào thành giường, suy nghĩ miên man rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

***

Thước Vi Nhi bị tiếng gõ cửa bên ngoài đánh thức, cô dụi mắt đi ra mở cửa. Người đến là Như Ý, cũng là nữ hầu được điều từ nhà lớn sang, cô ấy lớn hơn cô hai tuổi nhưng tâm hồn lại không khác gì thiếu nữ mười sáu cả.

“Vi Nhi, nghe nói hôm nay em đã gặp đại thiếu gia hả?”

“Vâng.”

“Đẹp trai không? Đại thiếu gia có đẹp trai không? Ôi chao, sao lúc đó chị lại có việc phải đi ra ngoài chứ!”

Như Ý có sự cố chấp với trai đẹp, cô ấy từng thổ lộ mỗi đêm nếu không xem tầm ba mươi bức ảnh của trai đẹp đủ quốc tịch thì sẽ khó lòng ngủ ngon. Nghe nói Triều Lâm ngoại hình xuất chúng, cuốn hút lại lịch lãm, cô ấy đã muốn gặp mặt từ lâu. Khổ nỗi từ lúc đến đây làm việc thì Triều Lâm chẳng về lần nào, được mỗi hôm qua về nhà thì Như Ý lại không có ở đây.

“Đẹp. Rất đẹp trai.”



Thước Vi Nhi không phủ nhận. Triều Lâm cao tận một mét chín, cô đứng bên cạnh không khác gì nấm lùn đứng cạnh cột thu lôi. Dưới ánh sáng ban ngày, anh tỏa sáng với khuôn mặt điển trai đầy nam tính, nụ cười có phần hờ hững pha chút hư hỏng. Ánh mắt đào hoa không khác gì hồ ly đang cố gắng câu dẫn con người. Mái tóc nâu đậm của anh bồng bềnh, tạo nên một vẻ ngoài cuốn hút và lịch lãm. Như Ý mà nhìn thấy Triều Lâm, chắc sau này trước khi đi ngủ chỉ cần chạy đến nhìn anh vài phút là được rồi, không cần dành thời gian si mê nhìn điện thoại nữa.

“Ôi! Em càng nói càng làm chị tò mò. Không biết chừng nào thiếu gia mới trở về nữa!!!”

Thước Vi Nhi kéo Như Ý vào phòng mình, khóa cửa cẩn thận bắt đầu công cuộc tra hỏi: “Chị Như Ý, chị có biết gì về người yêu hay bạn gái của đại thiếu gia không?”

“Hả?”

Lần này đến lượt Như Ý ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô ấy, Thước Vi Nhi tuổi nhỏ mà vô cùng lạnh nhạt, dường như chẳng có gì trên đời đủ sức lôi cuốn cô. Vậy mà hôm nay lại chủ động hỏi về tình trường của thiếu gia?

Dường như nghĩ thông suốt điều gì đó, Như Ý vỗ đùi cô cái đét, cười đến lưu manh điên dại: “Thước Vi Nhi, không nhìn ra em còn có tâm cơ đó nha!”

Cô vội vàng xua tay: “Không phải. Chị nghĩ đi đâu đó. Em tò mò thôi mà!”

“Nào, nào, chị hiểu, chị hiểu!”

Hiểu cái quái gì cơ chứ?!

“Nói về tình trường của đại thiếu gì thì đúng là… khó mà kể ngắn được. Ai dà, người ta là tổng tài hàng thật giá thật, vừa giàu vừa đẹp trai thì bên cạnh thiếu gì bóng hồng cơ chứ! Cô bé, hôm nay chị sẽ cho em mở mang tầm mắt để biết thế giới tình yêu của người giàu, chậc chậc, người bình thường như chúng ta nghe mười chỉ hiểu được một mà thôi!”

Thước Vi Nhi: … Có cần khoa trương đến thế không?

Như Ý: “Nhưng loại bỏ mấy cô nàng chỉ trụ được vài ngày thì có hai người phụ nữ đã từng được thiếu gia dẫn về nhà lớn để ra mắt gia đình.”

Như Ý là người bên cạnh Triều tổng và phu nhân, cô ấy trước đây làm việc ở nhà lớn nên những thông tin mà cô ấy nghe ngóng được có thể tin cậy được. Thước Vi Nhi ngồi trên giường, tập trung lắng nghe để tìm ra manh mối nhỏ nhất.