Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Chương 808: 808




Mọi người trong đại điện kinh hãi nhìn về phía A Dục Vương.

“A Dục Vương vĩ đại, ngài điên rồi sao, xin ngài đừng khăng khăng một mực như vậy nữa, thứ gọi là thần phật đó sẽ không quan tâm đến chúng ta đâu, người Phù Tang điên cuồng tàn sát bên ngoài, Phật tổ này ở đâu?”
Advertisement
A Dục Vương xua tay nói: “Không cần nói nữa, bất kể kết quả thế nào, đây đều là số mệnh của ta, là khảo nghiệm mà Phật tổ cho ta, ta không xuống địa ngục thì ai xuống đây...”
Quần chúng trong đại điện không thể tin nổi nhìn về phía A Dục Vương, vị vương giả đã từng khiến người ta nghe danh đã khiếp sợ này hôm nay lại xem nhẹ sống chết của chính mình, đúng lúc này vương hậu của vương triều Khổng Tước, Đế Sư La Xoa xông vào.

“A Du Già, ngài điên rồi sao? Lẽ nào tới bây giờ ngài vẫn chưa quên được người phụ nữ đó, ngài đang đẩy cả vương triều Khổng Tước vào biển lửa đấy”.

“Không, tất cả việc ta làm đều là vì cứu vớt thế nhân, cái chết không phải là kết thúc, chỉ có lòng biết ơn mới có thể phổ độ chúng sinh, lĩnh hội được chân lý của thế gian này”.


“Ngài...!ngài có biết ngài ra ngoài như vậy chính là đi vào chỗ chết không? Ngài thật sự cho rằng đám người Phù Tang này chỉ cần mỗi mạng của ngài thôi sao, dã tâm của chúng không bao giờ mãn nguyện đâu, thân là vương giả ngài phải có trách nhiệm với dân chúng của cả vương triều này, chứ không phải Phật tổ của ngài”.

“Các khanh không cần nói tiếp, ta phải tụng kinh cho những linh hồn đã chết rồi...”
Đế Sư La Xoa phẫn nộ gào lên: “Nếu như ngài ra khỏi thành ta sẽ tiêu hủy toàn bộ chùa chiền và tượng phật”.

A Dục Vương bình tĩnh nói: “Phật tổ chân chính ở trong trái tim mỗi người, không thể hủy hoại được”.

Sau đó thị vệ trong đại điện đuổi hết mọi người ra ngoài, bất luận thế nào, A Dục Vương hiện tại vẫn có quyền lực tuyệt đối, căn bản không ai có thể làm trái ý chỉ của hắn ta.


Đúng trong lúc người Phù Tang đang chuẩn bị lần nữa phát động tấn công, thì cổng chính vương thành Đức Lý lại được mở ra, chỉ thấy một nam nhân thân mặc áo nhà Phật đi ra, hắn ta đã cạo trọc đầu, đi chân trần, giống như một bức tượng, vô số dân chúng bắt đầu gào hét...!
“Đó...!đó là A Dục Vương, là A Dục Vương vĩ đại...”
“Mau nhìn kìa, là chân phật A Dục Vương của chúng ta, ngài ấy tới cứu chúng ta rồi...”
“Phật tổ vĩ đại hiển linh rồi...”
Rất nhanh, một bức thư được gửi tới.

“Tướng quân, A Dục Vương nói, chỉ cần chúng ta thả những dân chúng đã bị bắt ra thì hắn ta tự nguyện trở thành tù binh của chúng ta”.

“Đó thật sự là A Dục Vương sao?”
“Vâng...”
“Ha ha...!tốt, thả một nửa dân chúng ra, nói với hắn đợi hắn tới thì ta sẽ thả toàn bộ”.