Hỏa Vũ Chiến Thần Tần Vũ Phong

Chương 228



Chương 228:

Không khí ở đây vô cùng căng thẳng, Đường Tam Hoàng ăn miếng trả miếng.

Lúc này đây, Đường Tam Hoàng rõ ràng là có chuẩn bị mà đến.

Anh ta là cậu chủ Liên đoàn Tây Hải, từ nhỏ anh đã sống trong mưu mô, anh ta chắc chắn cũng không phải loại đàng hoàng gì!

Anh ta trước tiên tra ra thân phận của Tần Vũ Phong, dùng cái này để uy hiếp, anh ta coi mình là bất khả chiến bai..

Một phút, hai phút, ba phút…

Không khí thật im lặng và ngột ngạt

Cũng không biết trải qua bao lâu, Tần Vũ Phong rất cuộc cũng mở miệng: “Được, tôi đồng ý gia nhập Liên đoàn Tây Hải!”

“Chúc mừng anh, anh đã có lựa chọn sáng suốt!”

Đường Tam Hoàng lộ ra nụ cười đắc ý trong lòng lại sinh ra một sự khinh thường. Cái gì mà chủ tịch Phong Vân, vừa rồi còn giả bộ kiêu ngạo như thế nào, bây giờ còn không ngoan ngoãn cúi đầu…

Ngay cả khi cho anh ta một danh hiệu “Phó Long Chủ”, nhưng lợi dụng xong thì sau này vẫn có thể đá anh ta đi dễ dàng, hoàn toàn trở thành kẻ phục vụ cho bố con họ.

“Nhưng mà..

Đột nhiên, Tần Vũ Phong thay đổi sắc mặt, tiếp tục mở miệng: “Vị trí Phó Long Chủ, vẫn không quá thích hợp!”

“Ha ha ha… Đường Tam Hoàng cười to, lộ ra một vẻ đồng tình với lời nói của Tần Vũ Phong: “Cũng đúng! Anh mới vừa gia nhập Liên đoàn Tây Hải, đã đảm nhiệm chức vị quan trọng như thế, chắc chắn khóc ó thể làm người ta phục được! Bằng không, anh có thể vào vị trí thiên vương hoặc đại hộ pháp?”

“Anh hiểu lầm ý tôi rồi!”

Tần Vũ Phong đột nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực, trong cơ thể bộc phát ra một khí phách, ánh mắt càng là sắc bén như dao găm, chưa kịp rút ra khỏi vỏ đã làm cho người ta lạnh lẽo.

Đường Tam Hoàng sắc mặt biến đổi, toàn thân căng thẳng, như thể đang đối mặt với kẻ địch..

Anh ta chỉ cảm nhận đượ luồng khí khủng khiếp này trong cơ thể của cha mình..

Ngay sau đó, Tần Vũ Phong từ trên cao nhìn xuống nhìn anh ta, tiếp tục nói: “Tôi không thích cái vị trí Phó Long Chủ, kêu Đường Từ Hải nhường chức cho tôi đi!”

Lời nói làm cho người ta kinh ngạc đến chết cũng không thôi! Trong từng từ từng chữ, có một sự hung hăng độc đoán “Láo xược!”

Đường Tam Hoàng giận không thể kiềm chế được, tức giận đến mức dậm chân.

Trong lòng anh, bố anh là một người tồn tại giống như thần thánh, không ai được phép cợt nhã bố của anh!

Hiện tại, Tần Vũ Phong thậm chí còn thốt ra những lời nói ngông cuồng và khinh bỉ.

Ngông cuồng!

Quá ngông cuồng!

Với tính tình kiêu căng, ngạo mạn của mình, làm sao anh ta có thể chịu đựng được? “Tiểu tử kia, tôi sợ rằng điều anh muốn không thể vào thực hiện được!”

Đường Tam Hoàng xé mặt nạ dối trá xuống, đầy sự hung ác thích giết chóc.

“Lắc rắc!”

Anh ta ưỡn người, cơ và xương phát ra âm thanh ầm ầm như pháo nổ.

“Anh có biết… mỗi cao thủ gia nhập Liên đoàn Tây Hải đều phải lấy mật danh! Và mật danh của tôi là Đồ Tể Huyết Thủ!” Đường Tam Hoàn kiêu ngạo nói.

Đồ Tể

Danh hiệu này không phải là thứ mà một người bình thường có thể giành được.

Trong lịch sử của Hoa Hạ, có rất ít người được coi là “Do Te”.

Người nổi tiếng nhất là Đương Chúc vào thời Chiến

Quốc!

Trong trận Trường Bình, Đương Chúc làm chủ soái và giết tất cả bốn trăm ngàn binh lính của nước Triệu. Đường Tam Hoàng tuổi còn trẻ, đã sớm có được nhiều thành tự, anh ta xưng làm “Đồ Tể” thì cũng không quá.

“Chỉ với thực lực của anh, 50 năm nữa cũng không phải là đối thủ của tôi!”

Giọng điệu của Tần Vũ Phong không hề dao động, vô cùng thẳng thắn, như thể anh ta đang giải thích một số sự thật hiển nhiên và đúng đắn.

Anh là vị thần của chiến tranh, nằm trong tay hàng ngàn đội quân tinh nhuệ, và đã đi qua hàng ngàn dặm núi và sông.

Một lần, anh đã có một kỳ tích là một người tàn sát cả một đất nước!

Cùng so sánh với anh, những thứ mà Đường Tam

Hoàng từng làm được, chỉ là chuyện cỏn con!

Giọng nói của Tần Vũ Phong làm Đường Tam Hoàng càng thêm tức đến hộc máu.

“Khốn kiếp, đồ đáng chết, xem tôi đây!”

“Nghiền nát sơn hà!”

Đường Tam Hoàng đã coi video, nhìn thấy thực lực khủng bố của Tần Vũ Phong, cho nên không dám chậm trễ.

Anh ta vừa lên tới, liền thi triển ra chiêu thức mạnh nhất của mình.

Chiêu này “Núi sông rách nát”, cực kỳ cứng rắn, tưởng chừng như cả ngọc và đá sẽ bị đốt cháy.

Đường Tam Hoàng cả người nhảy lên, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân trở nên mạnh bạo, ánh sáng vàng chói lọi, giống như chiến binh King Kong huyền thoại, sức lực toàn thân đạt tới cực điểm.

Xứng danh là cao thủ trăm năm mới có một lần!

Một đòn hống hách như vậy, huống chi là cơ thể của người thường, dù là tường đồng, tường sắt cũng có thể dễ dàng bị thổi bay.