Hoa Và Bướm

Chương 1



Chiều hoàng hôn ngày hè, trên sân trường rộng lớn nhìn đâu cũng thấy nữ sinh như ong bướm lượn giữa rừng hoa, từng tốp năm tốp ba kéo nhau diễu qua diễu lại.

Mộc Cận ngồi một mình trên bậc thang cao gần đó, nhíu mày thở dài.

Vừa rồi hết giờ học phụ đạo, giáo sư Chu đặc biệt hỏi riêng cô có định tiếp tục theo lớp bồi dưỡng Mô hình hay không.

Nếu đi thì không thể học để chuẩn bị thi nghiên cứu sinh được; nếu không đi, thật sự cô không nỡ bỏ phí bao nhiêu thời gian và tâm huyết đã theo từ đầu.

Mộc Cận đang cau mày, điện thoại đột nhiên reo vang. Đâu Đâu trong điện thoại lo lắng hỏi: “Cậu đang ở đâu vậy?”

“Vẫn đang ở khu giảng đường, sao thế?”

“Nếu không có việc gì thì mau về nhanh đi, lão đại xảy ra chuyện rồi!”

Nghe thế Mộc Cận vội vội vàng vàng chạy về hướng kí túc xá.

Vừa tới dưới lầu, cô chỉ thấy một chiếc Honda màu trắng[1] đậu ở ngay đấy, tựa vào xe là một chàng trai cao gầy, trên tay kẹp một điếu thuốc nhưng không đưa lên hút, chỉ đang sốt ruột đứng khoanh tay giữa làn khói, dường như càng làm cho dáng vẻ anh ta thêm phần ảm đạm.

Mộc Cận nhíu mày, anh ta đột nhiên chuyển tầm mắt, nhìn thẳng vào cô.

Anh ta mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu trắng, không có họa tiết trang trí, làn da lộ dưới tay áo như càng thêm phần trắng trẻo. Ánh mắt cao ngạo, khôi ngô lạ thường, chính là ánh mắt khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái.

Ánh mắt anh ta nhìn Mộc Cận như thể chuẩn bị làm thịt heo, đánh giá xem chỗ nào nhiều mỡ, chỗ nào nhiều nạc, sắc thái trong ánh mắt đó như bỗng dưng được đẩy cao lên vài phần.

Mộc Cận không khỏi nhăn mặt, chuyển hướng nhìn sang chỗ khác, nghiêng người bước vào kí túc xá.

Thật ra lúc Đâu Đâu gọi điện nói lão đại xảy ra chuyện, Mộc Cận đã đoán được cả mười phần. Cô vừa vào cửa, tùy tiện quăng túi sách lên ghế, ngồi xuống đối diện lão đại, bắt đầu giáo huấn: “Đã nói ngay từ đầu là con người đó không đáng tin, cậu cứ mặc kệ, nói tốt cho lắm vào. Bây giờ hối hận rồi hả? Khóc trời kêu đất đến nỗi thành Bạch Mao Nữ chưa?”

Lão đại nằm sấp trên giường nghẹn ngào ôm mặt khóc thút thít, hai mắt đã sưng đỏ lên như hai hột đào: “Mộc Cận… Trái tim tớ đau quá…”

Thấy lão đại vật vã, Mộc Cận cùng mềm lòng, chỉ hận “rèn sắt không thành thép”[2], thở dài, nhẹ nhàng khuyên nhủ bạn: “Thôi đừng khóc nữa, cái loại người ấy không đáng. Hay là để lần khác tớ giới thiệu cho cậu một người. A, đúng rồi, bây giờ ở dưới lầu đang có hàng cao cấp đấy, vừa đẹp trai lại nhiều tiền, có điều tính cách chắc hơi kém một chút. Lão đại, hay là cậu thử tấn công xem?”

Trên giường, lão đại bật dậy đánh vào người cô: “Cậu còn trách tớ! Còn dám mắng tớ!”

Mộc Cận lè lưỡi, đứng dậy mở toang cửa sổ: “Tớ cũng chỉ là muốn tốt cho cậu. Cũ không đi, mới sao đến, cậu cứ dính vào tên đó sẽ không thấy được còn có nhiều người tốt. Nghe lời khuyên của tớ đi, không cần phải dây dưa với loại người đó, hắn không phải người để cậu có thể an tâm ở bên.”

Vừa nói, Mộc Cận vừa liếc xuống anh chàng đang đứng cạnh chiếc Honda kia, đúng lúc ấy, một nữ sinh mở cửa kí túc xá bước ra, tiến đến dựa sát vào người anh ta, có vẻ như không kiên nhẫn nói gì đó.

Nữ sinh kia trang điểm, ăn mặc lòe loẹt, cũng có thể coi là xinh đẹp. Cô ta đi về phía người kia, giống như đang làm nũng, đúng lúc ấy bị anh ta mạnh mẽ kéo vào lòng, không để ý đến xung quanh còn có nhiều người qua lại, cứ thế cúi xuống hôn. Cô gái kia có vẻ như vẫn còn biết lo lắng đang ở trong trường, có chút ngượng ngùng đẩy anh ta ra, lại vừa như không muốn đẩy mạnh, cứ để kệ anh ta tiếp tục hôn.

Mộc Cận nhìn một màn kích động trước mắt, không nhịn được cúi đầu thở dài: “Thế giới này thật lắm chuyện điên rồ.”

Những lời này không thoát khỏi tai mấy cô nàng trong phòng, ngay cả lão đại cũng ngừng khóc, quay sang nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc. Mộc Cận nhún vai, xua tay: “Xúc động, xúc động thôi mà.”

Đâu Đâu lại gần, nhìn xuống hướng Mộc Cận vừa dõi theo, miệng “Ớ” một tiếng: “Cô gái này rất có phong cách, anh chàng kia cũng rất có phong cách. Nhưng mà tớ không hiểu, sao anh ta lúc nào cũng tìm bạn gái ở kí túc xá này?”

Mộc Cận nghe trong lời nói có ẩn ý, hỏi lại: “Cậu có ý gì?”

Đâu Đâu chỉ vào hai người đang hôn nhau mãnh liệt dưới lầu, nói: “Cô nàng kia không phải người lần trước tớ gặp, lần trước nữa gặp lại không phải cô lần trước, lần trước nữa nữa gặp thì cũng lại không phải cô lần trước nữa.”

Câu giải thích này, thực sự quá luẩn quẩn.

Mộc Cận híp mặt nhìn bạn mình: “Cậu nhìn thấy anh ta nhiều lần như vậy, sao tớ chỉ mới lần đầu tiên?”

Đâu Đâu cười hì hì: “Ai bảo cậu buổi tối lên phòng tự học không về phòng sớm một chút? Lỡ mất cơ hội ngắm trai đẹp chưa?”

Mộc Cận “Xì” một tiếng: “Hừm, tớ chẳng thèm.”

Lão đại không biết từ lúc nào cũng đã xán lại gần, thò cổ nhìn ngó dưới lầu: “Người này tớ cũng thấy vài lần rồi, thật đúng là loại công tử đào hoa.”

Nói đến công tử đào hoa, lão đại lại tự chọc trúng nỗi đau của mình, thở dài đứng dậy.

Mộc Cận vỗ vỗ vai cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Lão đại, cậu cố nén đau thương đi.”

Lão đại nhìn cô, lườm xéo: “Mộc Cận, sao cậu không bắt đầu nói chuyện yêu đương đi?”

Mộc Cận đập một cái vào tay lão đại: “Xem ra đây là từ tình trạng thất tình mà ra? Nhóc con, người ta nói “khuyên hợp bất khuyên phân”[3], tớ khuyên cậu trong lòng nên sớm coi hắn là người đã chết mới phải đạo. Tớ lên phòng tự học đây, có muốn đi cùng không?”

Lão đại lắc đầu.

*

Đến lúc Mộc Cận từ phòng tự học bước ra đã là hơn chín giờ. Cô khoác cặp, trong đầu vẫn còn đang nhẩm lại mấy từ tiếng Anh vừa mới học, đi trên đường không tập trung.

Đột nhiên một giọng nữ cao vút vọng vào tai cô.

Mộc Cận theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn.

Ven đường phía trước có chiếc xe đang đỗ, nhìn từ xa có vẻ xịn, quanh xe là mấy đôi nam nữ, mơ mơ hồ hồ đứng dưới đèn đường nhìn không rõ lắm. Mộc Cận chỉ nghe thấy vài giọng con gái the thé cười khanh khách, nói toạc ra là chẳng có ý tứ gì. Xen lẫn một giọng nam trầm thấp, đang cúi đầu cười.

Ngoài ra cũng ở cạnh đó, hai cái bóng đen quấn lấy nhau sít sao, chẳng coi ai ra gì mà hôn nhau mãnh liệt.



Mộc Cận lại không khỏi nhíu mày, trong lòng âm thầm khinh bỉ loại người ở trong trường học mà chẳng biết kiêng nể gì.

Cô bèn hơi nghiêng mình, định đi vòng qua.

Không ngờ còn chưa có tiến lại gần, Mộc Cận chợt nghe tiếng ai lên giọng nhằm vào cô.

Cô quay đầu liếc mắt một cái, một người đàn ông thân hình cao lớn, không thấy rõ mặt, nhưng lại khiến người khác có cảm giác cà lơ phất phơ, bộ dạng lưu manh.

Cô nhíu mày, quay đầu tiếp tục đi.

Người kia hình như hơi nổi cáu, huýt sáo về phía cô, lên tiếng: “Người đẹp!”

Mộc Cận làm ngơ, cố đi nhanh hơn.

Tiếp đó một giọng nữ yêu kiều, làm nũng với anh ta: “Trần thiếu gia anh mà phải chịu nhục thế sao?”

Trần Doãn Càn không nén được giận, lại hướng về phía Mộc Cận gọi một tiếng: “Gọi cô đấy, đeo cặp Nike phía trước kia!”

Mộc Cận rút cục không nhịn được, dừng bước, chậm rãi xoay người lại.

Cô lạnh lùng nhìn Trần Doãn Càn đang đứng trong bóng tối: “Tôi có tên, không phải ‘đeo cặp Nike kia’. Hơn nữa tôi không quen anh, anh gọi làm gì?” Nói xong cô xoay người định đi.

Không ngờ tay cô đột nhiên bị người kia kéo mạnh.

Mộc Cận giận dữ quay lại, liền đụng phải ánh mắt tối sầm, trong u ám lại như có ánh sáng lóe lên, chiếu thẳng vào cô.

Trần Doãn Càn kéo cánh tay Mộc Cận, cười lớn: “Trước lạ sau quen, gặp nhiều rồi sẽ biết thôi…”

Mộc Cận tránh xa một chút, vừa từ chối vừa cất tiếng cười lạnh: “Tôi không muốn quen tiên sinh, không dám càn rỡ làm tốn thời gian. Xin tiên sinh cứ tự nhiên. Bỏ tay ra.”

Nghe thấy lời này, mấy nữ sinh đứng cạnh cười kinh ngạc, trong đó một cô níu vai Trần Doãn Càn, giọng nói ẻo lả nũng nịu: “Người ta có là tiểu mỹ nữ cũng không nên mất mặt thế chứ…”

Trần Doãn Càn trái lại không tức giận, chỉ cười, lầm bầm một tiếng: “Cô tên gì?”

Mộc Cận nhìn bốn phía, sinh viên qua lại càng ngày càng ít, có chút hoảng sợ, không muốn nhiều lời với hắn, chỉ muốn giãy khỏi cánh tay kia.

Vùng vẫy một lúc không xong, Mộc Cận bắt đầu nổi giận. Lúc đó bỗng nhiên cô lại hết sức bình tĩnh, thản nhiên liếc mắt, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của người đang khống chế tay mình: “Tôi nói anh buông ra.”

Trần Doãn Càn thản nhiên mở miệng: “Cô tên gì?”

Một tay Mộc Cận bị giữ, tay kia đánh mạnh vào cổ tay Trần Doãn Càn: “Anh có buông ra không! Tôi có quan hệ gì với anh chứ!”

Hắn nhếch miệng: “Quá tang ba bận, tôi hỏi lại lần nữa, cô tên gì?”

Mộc Cận vừa cuống vừa bực, cũng nhếch miệng: “Hóa ra anh cũng biết quá tang ba bận. Hỏi ba lần tôi cũng không nói cho anh thì anh định không hỏi nữa sao?”

Trần Doãn Càn giật mình, giống như có chút kinh ngạc vì sự nhanh mồm nhanh miệng của cô, trên dưới đánh giá Mộc Cận một chút, lại cười: “Ai bảo cô gợi lên lòng hiếu kỳ của tôi? Chỉ cần tôi muốn biết, chắc chắn không thể giấu giếm.”

Hắn ta ra sức siết chặt tay, nắm đến nỗi Mộc Cận thấy đau.

Cô lướt mắt về phía chiếc xe đỗ cách đó không xa, nói không chút kiêng dè: “Đi Hyundai, ở trong trường học mà khoe khoang, phô diễn, liếc mắt đưa tình, tiên sinh tưởng thế là thể hiện oai phong đúng không? Tôi nói cho anh biết, đây là trường học, không phải chỗ để anh tán tỉnh bạn gái! Tôi có lòng tốt khuyên anh một câu, mau đưa bạn gái rời khỏi đây, đừng có mà mặt dày khiến người khác bực mình!”

Trần Doãn Càn cũng không nổi giận, lại cười nham hiểm: “Vậy cô thử nói xem, như thế nào mới không khiến người khác bực mình?”

Câu nói này làm Mộc Cận hơi sững sờ.

Cô cắn môi trừng mắt với hắn, trong chớp mắt nhìn xung quanh, ngoài xe cộ còn có vài người, nhưng không có một sinh viên nào.

Chín rưỡi tối, chuông báo hiệu trong trường cũng vang lên, bắt đầu giục giã sinh viên về phòng.

Mộc Cận có chút sốt ruột, lại cố dùng chút sức nhỏ bé vùng vẫy, muốn thoát khỏi tay hắn.

Thế nhưng hắn ta vẫn cứ siết chặt như thế, không tài nào thoát ra được.

Mộc Cận thực sự nổi giận, lời nói bắt đầu không còn phân biệt: “Anh lái xe tới trường học tìm bạn gái, tưởng có cái xe là hay lắm à? Mấy cô này chắc mỗi ngày được tiêu tiền, được xe đẹp tới đón thì đã coi đó là hạnh phúc hả? Tôi cho anh biết, còn lâu nhé!”

Vừa nói xong, cô rốt cục dùng mấy ngón tay khều tay của Trần Doãn Càn ra, định xoay người chạy.

Bất ngờ lại bị một bàn tay khác bắt được.

Mộc Cận vừa cuống vừa bực mình, quay người lại đồng thời vung tay lên!

Chỉ nghe thấy “Bốp” một tiếng, trong đêm tối tĩnh lặng lại vang dội lạ thường.

Cô dùng hết sức lực đến nỗi đau cả tay.

Lúc ấy, không ngờ lại không phải tên vừa nãy mà là người đã nhìn thấy lúc chiều qua cửa sổ ở dưới lầu. Anh ta đã thay quần áo, cũng là áo trắng ngắn tay, chỉ là phía góc trên bên phải và góc dưới bên trái có một vài hoa văn nhỏ, bây giờ lại trông thật thư sinh.

Nhưng anh ta vừa hứng một cái tát vào mặt, ánh mắt biểu thị sự lạnh lùng không kiên nhẫn, giọng nói cũng lạnh lẽo như một khối băng, trong thanh âm mang theo cảm giác ngờ ngợ: “Mộc Cận?”



Mộc Cận ngẩn người, sao anh ta lại biết tên cô?

Người con trai mặc áo ngắn tay màu trắng quay đầu liếc nhìn Trần Doãn Càn, ngay sau đó lại hướng tầm mắt trở lại, hàng mi khẽ động: “Quả nhiên là cô. Cô không thích thế này, vậy thích như thế nào? Phong cách lãng mạn hay là gọn gàng giản đơn?”

Hả? Thế là có ý gì?

Mộc Cận quét mắt tới chỗ tay anh ta đang nắm lấy tay cô, chỉ cảm thấy lạnh lẽo ở nơi làn da chạm vào, khó chịu bực bội nói không nên lời.

Khóe miệng cô run rẩy, không suy nghĩ gì ngay lập tức bật ra: “Tôi không thích gì hết. Người như các anh, cho dù có phóng Landaulet[4] tới đây, tôi cũng coi thường. Còn anh nhanh buông tay ra, cẩn thận tôi gọi bảo vệ!”

Anh ta đột nhiên thả tay cô ra, hai tay khoanh lại trước ngực đánh giá cô, đôi mắt trong bóng đêm như chợt rạng rỡ: “Cô nói xem thường thì sẽ xem thường sao? Tôi cứ cố tình không tin đấy.”

Mộc Cần lùi lại hai bước, nói: “Chỉ cần lòng dạ đen tối, cho dù có nhiều tiền đỏ[5] giá trị lớn đi chăng nữa thì cũng không ánh lên sắc hồng. Nhìn bộ dạng của các anh là biết chẳng có gì tốt đẹp. Tôi coi thường hay không là việc của tôi, anh không tin là việc của anh, tôi đi!”

Nói xong cô xoay người nhanh như chớp, chạy về phía kí túc xá.

Phía sau cô, hai người con trai kia ghé lại.

“Bạc Tam.”

“Gì?”

“Vừa rồi không giống tác phong của cậu…”

“Có gì không giống?”

“Tự nhiên lại nổi hứng kéo cô ta lại là sao?”

Người gọi là Bạc Tam đó im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Về đã rồi nói sau.”

“Lại còn biết cả tên người ta. Cậu không phải là… vừa mắt cô bé đó đấy chứ?”

“Vớ vẩn! Mau lên, cái gì cần làm sẽ phải làm, không cần cậu phải lắm chuyện!”

“Nói khoác vừa thôi! Không dám nhận là có ý với người ta sao?”

“Tôi đi trước!”

“Ấy! Chờ đã… Đợi tôi với… Tôi cũng đi…”

Anh ta mới nói được nửa chừng, xe đã phóng vụt đi mất dạng.

Mộc Cận chạy một mạch về trước cửa kí túc xá, lúc này mới nhẹ nhõm thở ra, chân đã sắp đứng không vững lê từng bước một lên phòng.

Ba người bạn cùng phòng đã về từ lâu.

Lão đại thấy bộ dạng tức giận của cô liền hỏi: “Làm sao thế?”

Mộc Cận ngậm miệng không nói.

Đâu Đâu liếc cô một cái, trả lời lão đại: “Chắc chắn là mới làm sai đống bài điền từ vào chỗ trống. Lão đại, cậu cứ thấy cái vẻ mặt này của Mộc Cận thì căn bản không cần hỏi.”

Đào Tử nói chen vào: “Không phải… Sao tớ lại thấy như là vừa làm bài đọc hiểu?”

Mộc Cận đảo cặp mắt trắng dã: “Hôm nay tớ làm điền chỗ trống hay đọc hiểu đều được hết… Nhưng mà trên đường về gặp phải kẻ xấu.”

Lão đại hoảng sợ: “Chẳng lẽ là tên ở Học viện Cơ khí liều chết bám lấy cậu tỏ tình một trăm linh một lần?”

Đào Tử hốt hoảng: “Hay là anh chàng dũng mãnh của Học viện Thể dục lại theo dõi cậu?”

Đâu Đâu cũng sợ hãi: “Chẳng lẽ là tên nhân tài ở Học viện Công nghệ thông tin chuyên dùng thuật ngữ để tra tấn cậu?”

Mộc Cận không kiên nhẫn nổi, chỉ muốn trốn vào trong chăn.

Cô uể oải nói: “Các cậu đoán vớ vẩn cái gì…”

Lão đại, Đào Tử, Đâu Đâu đồng thanh: “Chẳng lẽ lại có người theo đuổi mới sao?”

Mộc Cận phát điên: “Cái gì mà người theo đuổi mới… Các cậu đọc quá nhiều tiểu thuyết tình cảm rồi có phải không?”

Đào Tử khinh bỉ: “Không thì còn có kẻ xấu nào nữa…”

Mộc Cận vừa mở máy tính vừa đáp: “Cái người đứng ở dưới lầu lúc buổi chiều, còn có một tên nữa, lúc nãy tớ vừa mới ồn ào với đám người đó xong.”

Lần này đến lượt lão đại cùng Đâu Đâu phát điên: “Anh chàng cực phẩm kia á?”

Mộc Cận khinh thường liếc xéo: “Tớ còn cho anh ta một cái tát.”

Lần này là lão đại, Đào Tử và Đâu Đâu đều phát điên: “Một cái tát?”

Mộc Cận nhỏ bé đáng thương vô tội gật gật đầu.