Hổ Tế

Chương 73



Chương 73 :

“Theo ý của cháu, lúc trước tên phế vật này đã bắt đầu làm từ lâu. Chẳng qua chúng ta trông giữ càng ngày càng nghiêm nên tên phế vật này không thể ra tay, cho nên mới nhận lời mời làm bảo vệ Đường Nhân. Tới đây để thỏa mãn dục vọng của bản thân.”

Đường Hạo phân tích đạo lý rõ ràng, nếu không phải đương sự, chỉ sợ đã tin rồi. Ít nhất đôi mắt hám lợi của đàn dòng chính nhà họ Đường này tin.

“Tôi nói tên phế vật này trong năm năm chỉ biết giặt quần áo nấu cơm, tại sao lại cam tâm tình nguyện làm bảo vệ chứ, hóa ra là vì mục đích khác.”

“Thật quá đáng! Đây tuyệt đối không phải trùng hợp, nhất định phải nghiêm trị tên phế vật này. Chúng ta còn ký hợp đồng phân bộ với nhà họ Lý ở Đông Hải, nếu y dược không thể kịp thời cung ứng, tên phế vật này không thể trốn tránh trách nhiệm. Hơn nữa, tôi nghỉ ngờ Đường Mộc Tuyết cũng là người tham gia vào chuyện này.”

Nhìn sắc mặt khinh thường trước mắt mình, tim Đường Mộc Tuyết như bị dao cắt.

Những đôi mắt hám lợi này thật đúng là nắm chắc thời cơ bỏ đá xuống giếng, từ trắng mà bị bọn họ nói thành đen.

“Nói hươu nói vượn. Bà nội, bà ngàn vạn lần không cần tin tưởng lời nói của Đường Hạo.” Đường Mộc Tuyết nôn nóng nói.

Đường Hạo không cho bà nội Đường có cơ hội phản ứng, hắn lạnh lùng cười nói: “Bà nội, không tin thì cháu lập tức gọi điện thoại cho Mã Thế Xương.”

Nói xong, Đường Hạo lấy điện thoại ra trực tiếp gọi điện cho Mã Thế Xương. Mã Thế Xương bị đám người anh Đại Phi đập cho một trận, trong lòng cực kỳ hận Dương Tiêu.

Biết được Đường Hạo gây khó dễ cho Dương Tiêu, Mã Thế Xương lập tức đi vào bộ phận tiếp thị.

“Đội trưởng Mã, anh làm sao vậy?” Nhìn mặt mũi Mã Thế Xương bằm dập, không ít người kinh ngạc.

Ngay cả Đường Hạo cũng trọn tròn mắt. Anh ta hỏi: “Đội trưởng Mã, làm sao vậy? Có phải có người tiến hành trả thù với anh hay không? Yên tâm, có việc gì anh cứ nói ra. Chúng tôi đang nhìn đây, bà nội sẽ thay anh làm chủ.”

Mã Thế Xương tức giận chỉ vào Dương Tiêu, khóc tang với bà nội Đường: “Bà nội, ngày hôm qua Dương Tiêu trực ban, tôi hoài nghỉ cậu ta cấu kết với người ngoài ăn trộm y dược của công ty. Quả nhiên, tối hôm qua tôi tra xét kho tồn, thấy thật sự thiếu rất nhiều.”

“Sáng hôm nay tôi vội vàng dò hỏi Dương Tiêu. Dương Tiêu không chỉ có vung tay đánh nhau với tôi, còn uy hiếp tôi nếu tôi dám nói ra ngoài sẽ giết cả nhà tôi. Bà nội, ngài nhất định phải thay tôi làm chủ đấy!”

Cái gì!!!

Nghe được Mã Thế Xương nói, tất cả mọi người trong hiện trường sợ ngây người.

Nội tâm Mã Thế Xương không ngừng cười lạnh. Dương Tiêu, tên phế vật này, mày khiến anh Đại Phi kiêng kị thì như thế nào? Ở trước mặt bà nội Đường, tao vẫn có thể khiến mày chết như cũ.

Nội tâm Đường Hạo vui mừng không thôi. Anh ta giả vờ tức hộc máu nói với bà nội Đường: “Quá đáng, thật sự là quá đáng lắm rồi, còn có vương pháp sao? Còn có luật pháp sao? Bà nội, bà nhất định nghe được hết rồi, nhất định phải nghiêm trị tên phế vật này không tha.”

Bà nội Đường cũng tức giận muốn hôn mê, cả người bà ta không ngừng run rẩy.

“Dương Tiêu, cậu thật giỏi. Cậu thật là to gan lớn mật, vậy mà trộm cướp y dược của công ty. Người tới, nhanh chóng bắt tên đạo tặc này cho tôi.”

“Còn có, Đường Mộc Tuyết là vợ của Dương Tiêu, khẳng định biết nội tình. Tôi tuyên bố, lập tức cách chức Đường Mộc Tuyết, giam xe Maserati Quattroporte, bắt lấy tất cả lại cho tôi.”

“Vâng!” Tất cả dòng chính nhà họ Đường đều không ngừng hưng phấn.

Nội tâm Đường Hạo càng vui như nở hoa. Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm Dương Tiêu và Đường Mộc Tuyết tràn ngập tàn nhẫn.

Hai kẻ phế vật, cùng tao đấu, hai người tưởng mình là thứ gì.