Hiền Thê Ngốc Nghếch

Chương 119



Đây không phải lần đầu tiên Ôn Ngạn Bình tới Hạng phủ, nhưng mỗi lần tới. nàng đều phát hiện mỹ nhân nha hoàn trong Xuân hoa viện của Hạng Thanh Xuân không giống nhau, sắc màu rực rỡ, là nam nhân sẽ có đủ loại ghen tỵ hâm mộ tiếc hận, ánh mắt nhìn về phía Hạng Thanh Xuân không khỏi khác thường thêm một chút.

Ban đầu Hạng Thanh Xuân không biết vì sao nàng ai oán nhìn mình như thế, sau khi quét mắt qua, thấy những nha hoàn xinh đẹp kia, bèn biết rõ tiểu tử này lại bắt đầu nhìn nữ nhân khác rồi, tâm tình đang tốt trong nháy mắt tối sầm, ánh mắt nhìn về phía Ôn Ngạn Bình và những nha hoàn kia không khỏi thêm mấy phần u ám.

Chúng nha hoàn xinh đẹp kia đều là Hạng mẫu nhét qua để kích thích ý niệm thành thân trong đầu của con trai, đồng thời chặt đứt ý niệm trong đầu trượng phu, có thể bớt lo, nhất cử lưỡng tiện. Mà với tư cách nha hoàn, nha hoàn không bò lên giường chủ tử không phải nha hoàn tốt, cho nên những nha hoàn xinh đẹp này đã sớm định ra mục tiêu, tuyệt đối muốn bò lên giường của thiếu gia xinh đẹp như hoa, thừa dịp thiếu phu nhân chưa vào cửa, có thể mang thai tiểu bánh bao là tốt nhất.

Chỉ là, thiếu gia là người có mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, cho tới bây giờ chưa từng chìa móng vuốt sói về phía các nàng, giữ mình trong sạch bậc này thật là thanh khiết nha! Thiếu gia, như thế là phạm quy đấy, sẽ có người cho là ngài có vấn đề QAQ.

Nha hoàn đang cố gắng bày vẻ rạng rỡ trước mặt thiếu gia, Ôn Ngạn Bình thì đang bận rộn ngắm mỹ nhân không phát hiện gì khác thường, chỉ có Chiếu Quang luôn chú ý tới thiếu gia nhà mình, trong nháy mắt thấy tâm tình thiếu gia âm u, Chiếu Quang im lặng thắp một ngọn nến cho Ôn thiếu gia và đám nha hoàn đang tự tìm đường chết.

Hạng Thanh Xuân nói dăm ba câu liền đuổi hết chúng nha hoàn xuống dưới, sai Chiếu Quang và Nghênh Hà tới phòng bếp sắc thuốc, cuối cùng chỉ còn một mình Ôn Ngạn Bình.

Nhìn thấy ánh mắt tiếc hận của Ôn Ngạn Bình, gân xanh trên trán Hạng Thanh Xuân nhảy thình thịch, lần đầu tiên thấy hành động nhét nha hoàn đến viện của hắn tránh cho phụ thân ăn vụng thật quá đáng ghét. Sắc mặt khẽ biến hóa, rất nhanh liền nằm dựa vào gối mềm trên trường tháp, cẩn thận không đụng phải vết thương trên thắt lưng.

Ôn Ngạn Bình cũng chân tâm thật ý cảm thấy áy náy, thấy màu môi hắn trắng bệch thô ráp, nhanh chóng đi rót chén trà tới đút cho hắn uống, sau đó ngồi xuống tú đôn trước giường, tính đoán đợi Hạng Thanh Xuân uống thuốc xong sẽ về.

"Hồ ly tinh, có phải huynh quá yếu rồi không? Nam tử hán nên rèn luyện thân thể mỗi ngày!" Ôn Ngạn Bình cẩn thận đề nghị, dường như rất sợ sẽ đả thương lòng tự trọng nam nhân của hắn.

Quả nhiên, thần sắc vốn bình thản của thanh niên bỗng phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng, trong lòng tự nhủ không phải hắn quá yếu, mà là giá trị vũ lực của người nào đó quá mạnh.

"Ai, bây giờ huynh là người bị bệnh, nên dưỡng bệnh cho tốt, không thích hợp nổi giận."

"Nếu như biết rõ ta là người bệnh, tại sao lại khiến ta tức giận?"

"Thực xin lỗi."

Đối với lời xin lỗi sảng khoái của nàng, Hạng Thanh Xuân nghẹn một cái, sau đó thở dài: "Tới đây, ngồi với ta một lát."

Ôn Ngạn Bình suy nghĩ một chút, ngoan ngoãn đi qua, ngồi vào vị trí bên cạnh hắn, sau đó không nghĩ mình là người ngoài nằm dài trên trường tháp, bóc điểm tâm trên bàn nhỏ bên cạnh ném vào trong miệng.

Lúc Chiếu Quang và Nghênh Hà sắc thuốc xong mang vào, liền nhìn thấy một màn làm mù mắt chó của hắn: Thiếu niên bình thường hai chân xếp bằng ngồi trên giường, đang cầm lấy một khối điểm tâm đút cho thiếu gia sắc mặt khó coi nhà hắn. Tuy sắc mặt chỉ khó coi một chút, nhưng trong đôi mắt xếch không sai biệt lắm là nhu tình như nước...Chỉ là trong nháy mắt. khi thấy bọn họ xuất hiện, tất cả nhu tình thu lại sạch sẽ, hai con ngươi đen kịt một mảnh, không tiếp tục nữa.

Trong lòng Chiếu Quang hoảng hốt, cảm thấy như sét giữa trời quang, rốt cuộc phát hiện mình đã hiểu sai, thiếu gia nhà hắn căn bản không phải đoạt nữ nhân với Ôn thiếu gia, mà là coi trọng Ôn thiếu gia mới đúng! Ngoại trừ Ôn thiếu gia, còn ai có thể khiến thiếu gia nhà hắn có ánh mắt như thế?

...Thiếu gia thích nam nhân? Cho nên mới một mực không nghĩ tới chuyện thành thân?

Sấm sét giữa trời quang lần nữa, bởi vì Ôn thiếu gia là tiểu tử ngốc không hiểu phong tình, nên mới khiến thiếu gia nhà hắn vốn cố chấp hoàn toàn hóa thành màu đen.

Chiếu Quang một lần nữa im lặng thắp một ngọn nến cho Ôn Ngạn Bình.

Nghênh Hà bưng khay cúi đầu đi tới, đặt chén thuốc trên bàn nhỏ: "Thiếu gia, thuốc đã sắc xong rồi."

Hạng Thanh Xuân lạnh nhạt lên tiếng, liền cho bọn họ lui xuống, không cần hầu hạ chỗ này.

Nghênh Hà phúc thân, cung kính đi xuống, chỉ có Chiếu Quang ương ngạnh đứng trong phòng khiến cho Nghênh Hà kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, không hiểu Chiếu Quang bình thường lanh lợi lưu loát sao lại đột nhiên bày ra bộ dáng bị đả kích.

Hạng Thanh Xuân cũng phát hiện, cau mày kêu: "Chiếu Quang?"

Chiếu Quang hoảng hốt rùng mình một cái, chống lại hai đồng tử đen kịt nặng nề của thiếu gia nhà mình, nhớ tới thủ đoạn thường ngày của hắn, trong lòng lạnh run, mặc kệ bây giờ có ý kiến gì cũng không dám biểu lộ ra mặt, thậm chí còn nghĩ đến, sau này có khả năng hắn sẽ che giấu chuyện kinh hãi thế tục này giúp thiếu gia nhà hắn.

Chiếu Quang mang tâm sự nặng nề rời đi.

Ôn Ngạn Bình cầm chén thuốc lên, sờ vào thân chén, nóng phỏng tay, liền nâng lên thổi thổi, đồng thời hỏi: "Chiếu Quang làm sao thế? Giống như bị đả kích gì đó?"

"Ừ...Có thể gặp chuyện không tốt gì rồi."

...Đúng, ta thật sự gặp chuyện không tốt, còn có sự thật nào tàn khốc hơn nữa không? Ngược lại ta hi vọng vì Ôn thiếu gia đoạt nữ nhân của thiếu gia nhà ta mà khiến hắn âm u, chứ không phải vì thích nam nhân mà âm u aaaa!!!

Chiếu Quang giữ ngoài cửa nước mặt rơi đầy trong lòng nghĩ.

Sau khi Hạng Thanh Xuân uống thuốc xong, Ôn Ngạn Bình liền cáo từ ra về, với tư cách hối lỗi bồi thường, dưới dụng tâm dụ dỗ kín đáo của Hạng Thanh Xuân, Ôn Ngạn Bình đưa ra lời thề son sắt sẽ mang lễ vật tới thăm bệnh -- Lừa gạt thật tốt!

Chiếu Quang nghe thiếu gia nhà mình đang lừa gạt thiếu gia ngốc của Ôn phủ trong phòng, lần nữa vì nàng thắp một ngọn nến. Chỉ là lúc Ôn Ngạn Bình rời đi, nghe được tiếng nói lãnh đạm của thiếu gia gọi hắn vào trong, Chiếu Quang cảm thấy nên thấp cho mình một ngọn nến nữa.

Chiếu Quang trầm mặt quỳ gối trước trường tháp, cúi đầu xuống, không dám nhìn về phía nam tử đang ngồi tựa trên giường.

"Chiếu Quang, ngươi ở bênh cạnh ta cũng mười năm rồi nhỉ?"

"Vâng."

"Biết phải làm gì rồi chứ?"

"Biết rõ."

"Ừ, đi xuống đi, đừng để ai tới quấy rầy."

"Vâng."

Rải rác mấy câu, Chiếu Quang phát hiện mình cùng leo lên thuyền giặc với thiếu gia rồi, trong lòng rất buồn rầu, có thể đoán trước tương lai bản thân phải làm trái lương tâm thế nào đem đại thiếu gia ngốc nghếch vô tội của Ôn phủ đưa tới ma trảo của thiếu gia nhà mình mặc sức chà đạp ~~.

***

Chạng vạng tối, Như Thúy dẫn ba đứa nhỏ trở về phủ.

Vừa về đến, liền gọi Ôn Ngạn Bình tới hỏi thăm nguyên nhân thương thế của Hạng Thanh Xuân.

"Nương... Không phải con cố ý." Ôn Ngạn Bình cúi đầu, mệt mỏi nói.

Bởi vì đã sớm đoán ra nên Như Thúy không có bao nhiêu kinh ngạc, chỉ nói: "Ta biết rõ con không cố ý, nhưng Hạng công tử là một thư sinh văn nhược, không thể so sánh với con quanh năm luyện võ, về sau không được xúc động nữa." Trấn an tiểu cô nương xong, Như Thúy cô nương chớp mắt, hỏi tiếp: "Nhưng Hạng công tử làm gì khiến con nổi giận thế?"

Quả nhiên là nương, một lời nói trúng.

Ôn Ngạn Bình vẫn còn có chút tính khí trẻ con, lập tức nhịn không được phàn nàn với Như Thúy Hồ ly tinh độc miệng xấu bụng, khiến nàng tức giận ra sao. Trên mặt Như Thúy tươi cười, dù sao hai người lần đầu tiên gặp mặt đã đối đầu rồi, Hạng Thanh Xuân thường xuyên gọi tiểu tử thối, có thể nói không để dung nhan Ôn Ngạn Bình vào mắt, cho nên vẫn nghĩ hai người là quan hệ sư huynh đệ bình thường. Thế nhưng nghe một hồi, không biết có phải mình nghĩ nhiều hay không, cảm giác không đúng chỗ nào...

Về phần không đúng chỗ nào, Ôn Ngạn bình thường dùng quá nhiều cảm súc -- sắc thái giải thích, căn bản không có điểm mập mờ, Như Thúy cô nương phân tích không ra, định giao toàn bộ cho Ôn đại nhân là được.

Buổi tối, người một nhà và Đàm Ký Khê cùng dùng bữa, Như Thúy đem chuyện hôm nay đi Tây Quận Vương phủ ngắm hoa nói sơ lượt một lần, sau đó nói tới chuyện Hạng Thanh Xuân bị thương. Chuyện Hạng Thanh Xuân bị thương, trên đường xuất cung Ôn Lương đã nghe hạ nhân báo, tiện đường ghé qua Hạng phủ thăm, thấy chỉ là đụng phía sau bị thương không tổn thương gì lớn, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi, nên không để trong lòng, không nghĩ tới còn một màn bên trong này.

So với Như Thúy cô nương và cô nương ngốc nghếch trì độn kia, Ôn Lương đương nhiên nghĩ nhiều hơn, sau đó nhìn về phía Ôn Ngạn Bình, thần sắc lập tức có chút không đúng.

Ôn Ngạn Bình đang bưng chén uống canh, thấy sắc mặt hắn vi diệu nhìn mình chằm chằm, lập tức có loại dự cảm không tốt, lắp bắp hỏi: "Cha, sao lại nhìn con như vậy?"

Thấy dáng vẻ nàng sắp bùng nổ, trong lòng Ôn đại nhân mặc dù thiên biến vạn chuyển, đã có vô số kế hoạch đem nghĩa nữ đi tiêu thụ gây họa cho người khác, nhưng trên mặt không lộ ra điều gì, cười dịu dàng nhìn nàng: "Không có gì, chẳng qua cảm thấy mới chớp mắt mà Ngạn Bình đã trưởng thành."

Ánh mắt Như Thúy chính xác rơi vào bộ ngực bằng phẳng của tiểu cô nương, cười gật đầu: "Chính xác đã trưởng thành."

Ba đứa nhỏ mơ màng không hiểu gì, Đàm Ký Khê lại nói: "Ngạn Bình ca vẫn rất thấp, so với ta còn thấp hơn một chút, chưa lớn lắm."

"Này!" Ôn Ngạn Bình thiếu chút nữa cầm đũa gõ đầu hắn.

A Tuyết ồn ào nói: "Đại ca đại ca, có phải trưởng thành là có thể lấy thê tử không? Có phải A Tuyết sắp có tẩu tẩu rồi không?"

Cái này, tất cả mọi người nhìn về phía đứa nhỏ không biết đang phát cái rắm gì, vẻ mặt đứa nhỏ sáng lóng lánh nhìn Ôn Ngạn Bình, khuôn mặt xinh đẹp kích động đỏ ửng.

Đàm Ký Khê nghe nói thế lập tức không vui, "Ta còn chưa thể lấy thê tử, sao Ngạn Bình ca có thể chứ?"

Trường Trường trầm ổn nói: "Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng.”

Quý Quý hiền lành hỏi: "Đại ca, huynh muốn lấy Giai Âm tỷ tỷ sao?"

Nghe đến đó, Ôn Lương và Như Thúy không cần hỏi cũng biết hôm nay tại Tây Quận Vương phủ, ba đứa nhỏ rõ ràng bị người bên cạnh Đường gia tiểu thư tẩy não. Mặc dù có chút không biết nên khóc hay cười, nhưng Ôn Lương vẫn ngăn A Tuyết ồn ào lại, dạy dỗ con lớn và con gái nhỏ.

Chỉ là từ chuyện này có thể thấy được ý định, mượn lời đứa nhỏ ám chỉ ý nguyện kết thân với Ôn phủ của họ. Chẳng qua là, không nói tới chuyện Ôn Ngạn Bình là một cô nương hàng thật giá thật, nếu là nam tử, tiểu thư Tây Quận Vương phủ cũng không phải là lựa chọn tốt, mặc dù xưa nay Tây Quận Vương phủ ít xuất đầu lộ diện, không tham luyến quyền lợi, nhưng cẩn thận nghĩ lại, mạng lưới quan hệ khá rộng, sớm muộn gì cũng trở thành tâm phúc chi hoạn (Ý là nuôi ông tay áo, nuôi khỉ dòm nhà, hiểm họa từ bên trong) của đế vương.

Dạy dỗ ba đứa nhỏ xong, Ôn Lương nói với Ôn Ngạn Bình: "Ngạn Bình, Thanh Xuân vì con mà bị thương, mấy ngày này con nên đi thăm nó nhiều một chút."

Nghe thế, Như Thúy trừng to mắt nhìn hắn, liền thấy Ôn Lương cười cười với nàng.

Trong nháy mắt hai mắt Ôn Ngạn Bình sáng lên, đây là lần đầu tiên Ôn đại nhân không hạn chế nàng đi ra ngoài, tuy rằng phải đi thăm Hạng Thanh Xuân, nhưng đối với người hiếm khi được tự do ra ngoài như nàng mà nói, là chuyện rất tốt.

Tiểu cô nương ngốc vô tâm vô phế cao hứng nói: "Cha, con đã biết."

Dáng vẻ Ôn Lương cười vô cùng hòa ái dễ gần, bộ dáng một người cha tốt ~~.